Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 128:

Vân Diệp đã được rời cung. Mặc dù nghe Lý Thừa Càn nói các trọng thần đều ở Thái Cực cung nghiên cứu cách khống chế nạn châu chấu, y vẫn tim đập chân run, luôn cảm thấy có một đám người đang nấp ngay bên cửa cung đợi bắt mình.

Thật may, ngoài Lão Trang và Lão Lưu, không có người ngoài nào khác. Đúng là cơ hội tốt.

Ba người ba con ngựa phi như bay rời khỏi Trường An. Lúc này Vân Diệp mới thở phào, nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi Quỷ môn quan.

– Trong nhà thế nào rồi? Ta bị nhốt trong hoàng cung nên không biết chuyện gì hết, cũng không biết nãi nãi có ứng phó được với tai họa này không?

Lão Trang ghìm cương, thả ngựa đi chậm lại rồi nói:

– Trong nhà vẫn ổn ạ. Không có hầu gia ở đó, lão nãi nãi đã cùng quản gia, phó dịch và nông hộ trong toàn trang chia thành nhiều nhóm ngày đêm bắt châu chấu. Gà, vịt, ngỗng trong nhà đều được thả ra hết, con nào con nấy ăn no căng bụng. Nhờ vậy giữ được sáu phần lương thực trong nhà, còn bốn phần thì bị châu chấu ăn mất. Nếu chẳng phải nhà ta nhiều gia cầm thì đã có kết cục giống Hồ trang, Lương trang rồi. Nghe nói có mấy trang ngay cả gốc rạ cũng bị châu chấu ăn sạch.

Nói tới chuyện này, Lão Trang bất giác ưỡn ngực đầy tự hào. Trang viên xung quanh Trường An chỉ có nhà mình còn giữ được lương thực, các nhà khác thảm vô cùng, khóc than thảm thiết.

– Thật ra tất cả là do hầu gia anh minh. Trước kia người bảo nông hộ nuôi gà nuôi vịt, bọn họ còn không chịu. Tiểu nhân biết bọn họ đúng là ngu xuẩn mà, hầu gia đã bao giờ làm việc vô lý đâu. Còn ai dám nói người là bại gia tử nữa chứ? Vì chuyện này tiểu nhân đã đánh không ít kẻ ngu xuẩn dám nói năng lung tung. Giờ thì không ai dám nói người là bại gia nữa đâu, kẻ bị đánh còn phải đến phủ dập đầu nhận lỗi với lão nãi nãi.

– Các trang hộ vẫn bình tĩnh chứ? Có ai chạy nạn không?

Vân Diệp nhớ tới mấy lần bùng phát nạn châu chấu trong lịch sử, vô số nạn dân phải đem con đem cái đi tha hương cầu thực.

– Không có nhà nào chạy nạn cả. Thôn trang nhà ta còn có sáu thành lương thực, khi hầu gia khai ân miễn tô, trong nhà lại còn có gia súc gia cầm, sống tốt hơn cả mọi năm. Có lý do gì mà phải chạy nạn chứ? Vả lại khắp Quan Trung đều như vậy, biết chạy đi đâu được?

Vân Diệp lúc này mới yên tâm. Không có ai chạy nạn chứng tỏ mình làm trang chủ hợp cách. Hai trăm quan bỏ ra để mua súc sinh, trứng gà phát cho nông hộ với y mà nói chẳng là gì. Vân gia vốn chẳng phải dựa vào chút lương thực đồng áng mà sống. Tổng sản lượng cả trang đổi ra tiền chưa chắc được hai trăm quan, vả lại y vừa kiếm được một vạn quan kia mà. Chỉ cần giữ được nhân khẩu trong trang, dù tốn một nghìn quan y cũng chẳng bận tâm.

– Mấy ngày trước ta đánh cược với người ta thắng được một vạn quan, tiền đã đưa tới chưa?

Tính ngày thì Lý Nhị hẳn đã xử lý mấy đại hộ kia rồi? Xét nhà chắc ph���i rất triệt để? Lô Giang đã cược với ta một vạn quan. Ha ha ha, lần sau gặp lão già phá của đó phải chọc lão ta một phen mới được, ai bảo lão ta dám cầm đầu ức hiếp giáo viên của thư viện? Có điều nếu lão ta không ức hiếp, mình đã chẳng thu nạp được một đống nhân tài. Lão Lô ơi Lão Lô, quả là phúc tinh của ta.

Cứ nhớ lại là cao hứng. Dù sao Lô gia cũng hưởng phúc mấy trăm năm rồi, so với chết trong tay Võ Mị, thà chết dưới tay Lý Nhị còn hơn, dù gì Lý Nhị cũng là bậc đế vương ngàn đời có một.

– Bẩm hầu gia, tiền chưa đưa tới. Có điều quan phủ báo, tất cả nam đinh nhà họ Lô đã bị chém đầu. Còn có rất nhiều nữ quyến, nô bộc đang bị đem bán, quan phủ hỏi chúng ta có muốn mua không, nếu mua thì sẽ được giảm giá.

Trang Tam Đinh thản nhiên đáp.

Vân Diệp tức thì như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh giá, đất trời đảo lộn, gượng đứng dậy rời lưng ngựa.

Lão Trang, Lưu Tiến Bảo hốt hoảng xuống ngựa đỡ y đứng dậy. Thoáng chốc toàn thân y đã ướt đẫm mồ hôi, mặt vàng ệch, như bị bệnh nặng.

– Lô gia bị giết bao nhiêu người?

– Nghe nói là một trăm sáu mươi tư người.

– Về Trường An, về Trường An, chúng ta về Trường An ngay!

Vân Diệp gượng đứng dậy, muốn leo lên ngựa.

Trang Tam Đinh, Lưu Tiến Bảo không dám khuyên can, đành đỡ y lên ngựa. Bọn họ đi dưới đất cẩn thận dìu bước bên hầu gia, sợ y ngã ngựa.

– Không ngờ chết rồi, không ngờ lại chặt đầu, cả nhà bị chặt đầu ư?

Vân Diệp cứ lẩm bẩm mãi, tựa như hỏi người khác, lại như hỏi bản thân.

Trời ngột ngạt. Hai bên đường là hoa màu tàn bại vì bị châu chấu cắn phá, còn có nông hộ đang bắt châu chấu, đem phơi khô để mang tới Vân gia trang đổi tiền. Không ai để ý đến ba người họ trên đường, bọn họ đang bận việc của mình, đang chật vật mưu sinh.

Ta bôn ba vì cái gì? Ta leo lên mái nhà mạo hiểm bị sét đánh vì cái gì?

Đầu óc Vân Diệp cực kỳ hỗn loạn.

Ngoài việc thích lừa Lý Nhị, lừa đám đại thần không giáo hóa nổi của ông ta thì ta không có tội gì. Hơn nữa xét ra, đây cũng chẳng phải tội, biết đâu còn là chuyện tốt. Ta chỉ vô tình nhiễm thói quen thích cứu người từ Ngưu Tiến Bảo mà thôi. Ta chỉ muốn bớt đi vài người chết đói, không muốn giết cả nhà ai cả. Trước kia nói vậy chỉ là để sướng miệng, rõ ràng là chuyện tốt, vì sao lại chảy nhiều máu như thế?

Mâu thuẫn thực sự không thể hóa giải sao?

Tập đoàn Quan Lũng do dòng họ Lý Đường làm đại diện và thế gia lâu đời cuối cùng đã khởi đầu vòng đối đầu đầu tiên ở Trường An. Cuối cùng, một trăm sáu mươi tư cái đầu rụng xuống đất, cùng với việc các hào môn khác phải tự động dâng biểu xin hạ cấp và được phê duyệt. Tập đoàn Lũng Hữu nắm cán thương trong tay đã giành được thắng lợi toàn diện.

Bọn họ hiện giờ chắc vẫn đang ăn mừng thắng lợi?

Nhìn cửa cung từ xa, Vân Diệp chỉ biết thở dài. Y quay ngựa về phía Giáo phường ty. Người nhà của Lão Lô ở Trường An đều bị sung làm nô, nữ tử vào giáo phường, nam tử làm lao dịch tại các xưởng công của triều đình. Đời này không còn trở mình được nữa, thảm hơn cả Vân gia trước kia.

Lão Hà của Giáo phường ty là người quen cũ. Đệ đệ hắn ta làm việc ở Khác vật viện của Vân Diệp, nghe nói rất được Thái tử điện hạ tán thưởng. Chàng trai ấy võ nghệ rất tốt, chỉ là không giỏi tính toán nên việc cứ mãi ở Khác vật viện quả là mai một nhân tài. Khi ở Trường An, Lão Hà không ít lần mời Vân Diệp tới Giáo phường ty thưởng thức ca vũ cổ đại.

Cười lớn với nhau, tâm tư bỉ ổi giữa nam nhân thì ai cũng hiểu, ở chuyện này người triều Đường và người hiện đại không có khoảng cách nào.

Từ thời Quản Trọng lập nữ lữ, quan doanh kỹ viện dù đổi bao nhiêu cái tên cũng vẫn không thoát khỏi bản chất giao dịch tình dục.

Cho nên Vân Diệp phải dùng thời gian nhanh nhất cứu thê nữ của Lão Lô ra. Với môn quy và những quy củ khắc nghiệt của nhà ông ta, nữ nhân nếu bị lăng nhục thì cái chết là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất, dù gia tộc có suy vong.

Môn phiệt Sơn Đông khác e rằng hiện tại không dám trắng trợn cứu người, sợ sẽ khiến Lý Nhị báo thù, nên chỉ đành trông cậy vào Vân Diệp mà thôi.

Yêu cầu của Vân hầu gia với nữ sắc không cao, một là biết đọc sách viết chữ, hai là muốn cứu tất cả. Đến cả Lão Hà, một kẻ đã lăn lộn trong chốn phong hoa đủ lâu, cũng phải bội phục sát đất. Hắn chưa từng thấy vị hầu gia nào có khẩu vị "độc đáo" đến vậy, ngay cả lão nương tám mươi tuổi của Lô Giang cũng muốn cứu, quả là một nam nhân đích thực. Có điều chuyện này không dễ, Lão Hà nói, mặc dù khẩu vị của hiền đệ có phần đặc biệt, làm huynh trưởng ta cũng nên hết lòng giúp đỡ, nhưng quan trên nói rồi, một số người không được phép bán.

Bản quyền tài liệu này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo để khám phá những diễn biến đầy bất ngờ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free