Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 13:

Lão Trình ngẩng đầu nhìn con trai, cảm thấy có gì đó là lạ. Ừm, thằng con trai vốn bù xù luộm thuộm ngày nào, nay lại gọn gàng, sạch sẽ đến bất ngờ, mặt mày cũng ưa nhìn hơn trước, trên tóc chẳng còn thấy rận, tinh thần phơi phới, đúng là con mình có khác.

Trình Xử Mặc thấy cha cứ nhìn mình không nói, vội lấy từ trong người ra một gói giấy, tiến đến gần đưa cho cha.

Trình Giảo Kim nghi hoặc mở gói giấy, chỉ thấy bên trong là một cái bánh lớn, nướng vàng ruộm, tỏa mùi hương lúa mạch thơm lừng. Lão Trình nhìn thấy mà lòng khoan khoái, thầm nghĩ thằng con trai đã biết hiếu kính cha rồi. Ông cầm bánh lên cắn một miếng lớn, thấy vị rất được, vừa xốp lại vừa thơm, khác hẳn với loại bánh thường ngày.

Trình Xử Mặc thấy cha ăn bánh, liền rót một chén trà cung kính dâng lên. Đợi Lão Trình ăn hết bánh, uống hai ngụm trà xong mới hỏi:

- Cha, cái bánh này thế nào?

Lão Trình thuận miệng đáp:

- Không tệ. Mấy gã đầu bếp trong đại doanh đúng là đáng bị lôi ra cho chó ăn. Cái bánh này do Vân tiểu tử làm hả? Không phải cha mắng con, nhưng có thời gian làm mấy món ăn vặt này, thà làm thêm vài cân muối đi. Thời hạn triều đình quy định sắp tới rồi, giờ mà thu ít đi một cân, Tả Vũ Vệ chúng ta sẽ mất đi một phần bổng lộc. Làm mấy chuyện tào lao này làm gì, ta là cha con, lẽ nào còn cần con phải biếu xén à?

Trình Xử Mặc vội giải thích:

- Cha, đây là quân lương do Vân huynh đệ đặc chế. Đại quân chúng ta hành quân bên ngoài, đi gấp thì không kịp ăn cơm, chỉ có bánh. Nhưng bánh thì vừa cứng vừa lạnh, khiến rất nhiều binh sĩ bị đau bụng, chưa đánh đã mất đi sức chiến đấu. Bởi vậy, Vân huynh đệ mới đặc chế ra loại bánh này. Khi hành quân gấp, chỉ cần ăn vài miếng với ngụm nước là có thể chống đói. Đây chính là loại quân lương tốt nhất, huống hồ, loại bánh này có thể giữ được một tháng mà không hỏng.

- Cái gì, một tháng không hỏng? Thật chứ?

- Đúng là như thế, hài nhi đã tự mình thử rồi. Cho vào túi vải, để một tháng cũng không hỏng, lại chẳng có mùi lạ gì cả.

- Vân tiểu tử đã hiến kế này cho triều đình chưa? Có yêu cầu gì không?

- Cha, Vân huynh đệ là huynh đệ của hài nhi. Cái bánh này là do hài nhi nói cha có bệnh dạ dày nên cậu ấy mới làm cho riêng cha đó. Cậu ấy còn nói: "Từ lớn đến bé trong quân doanh, trừ những người đánh trận giỏi ra thì còn lại toàn là kẻ ngốc! Biết rõ quân lương có vấn đề mà không chịu sửa, chịu đựng lâu như thế thì đúng là đáng đời."

Trình Giảo Kim không nói gì, cúi đầu trầm tư một lát r���i mới quyết định:

- Truyền lệnh của ta, lập tức cho Vân Diệp tới đại doanh gặp ta.

Vượng Tài chưa quen với yên cương trên lưng, nó luôn tìm cách hất cái thứ đó xuống. Thế nhưng, miệng bị buộc dây, đầu thì đeo gông, toàn bộ những trang bị đó trói chặt nó, không thể làm những động tác quen thuộc như trước kia. Nó chỉ còn biết dùng đầu không ngừng dụi vào Vân Diệp, hy vọng lão đại mở lòng từ bi cởi bỏ những thứ đó, trả lại tấm thân tự do cho nó.

Vân Diệp lúc này cũng khó bề lo liệu cho bản thân, đại tướng quân vừa hạ lệnh, hắn lập tức phải lên đường tới đại doanh của Tả Vũ Vệ. Trình Xử Mặc đem bộ giáp trụ mà mình từng mặc tặng cho Vân Diệp, mặc dù có hơi rộng nhưng vẫn tốt hơn giáp da rất nhiều. Đi đường, toàn thân hắn kêu loảng xoảng như chó đeo chuông, khỏi phải nói khó chịu đến mức nào. Hình tượng có kém một chút đã đành, đằng này, bộ giáp này chưa tính mũ trụ đã nặng tới ba mươi cân, thêm một thanh đao dắt ngang hông, một bộ cung vác trên lưng, Vân Diệp thấy mình chẳng khác nào một tòa thành di động.

Vân Diệp thầm nghĩ, mặc bộ giáp này, đừng nói đến chém người, không bị người ta chém chết đã là may mắn lắm rồi.

Trình Xử Mặc liên tục xin lỗi, nói để huynh đệ mặc khôi giáp của mình như vậy đúng là hơi mất thể diện, nhưng trong quân thì mọi thứ đơn giản, đành phải tạm bợ như vậy. Hắn hứa hẹn, đợi về Trường An rồi nhất định sẽ làm riêng cho Vân Diệp một bộ trọng giáp tám mươi cân.

Đám Trương Thành thì hâm mộ chảy nước dãi, cho rằng giáp trụ như thế mới phù hợp với thân phận của vị thư ký hành quân đại nhân. Nói xong, hắn còn kéo thật chặt dây kéo giáp của Vân Diệp, thế là chút không gian cuối cùng còn sót lại cũng bị thít chặt. Vân Diệp mặt đỏ tía tai, ra sức cởi đai lưng, khó khăn lắm mới cứu được mạng. Khó khăn lắm hắn mới thở đều được trở lại, bèn hỏi Trình Xử Mặc:

- Tiểu đệ là quan văn, mặc giáp làm cái gì?

- Trong quân làm gì có khái niệm quan văn? Cho dù bệ hạ ở trong quân cũng phải mặc khôi giáp. Đệ muốn ăn roi thì cứ mặc áo thường phục mà đi gặp đại tướng quân đi.

Vân Diệp đã từng nghe Trình Xử Mặc kể về chuyện ăn roi rồi. Thân thể vạm vỡ như Trình Xử Mặc mà ăn mười roi cũng phải nằm bẹp hai ngày, huống hồ nhìn lại bản thân mình chân nhỏ tay mảnh, chẳng phải gãy gập luôn sao? Bộ giáp này dù có khó chịu đến mấy cũng đỡ hơn là ăn roi. Hắn ưỡn thẳng người đi vài bước, thấy cũng không còn quá khó chịu nữa. Xem ra, đường do người đi mà thành, còn người thì bị ép buộc phải đi.

Ôm Vượng Tài, hai huynh đệ kể khổ với nhau một hồi, sau đó Trương Thành nâng hắn lên một con ngựa cái hiền lành khác để cưỡi. Vượng Tài còn chưa trưởng thành, không thể cưỡi được, chỉ cần làm nó quen với những dụng cụ này để thuận tiện cho việc cưỡi sau này.

Đi cùng Trình Xử Mặc còn có một vị chủ bộ, được cử đến để thay thế Vân Diệp tiếp tục công việc làm muối. Ngay cả khi Trình đại tướng quân không nói ra, Trình Xử Mặc cũng hiểu rõ ý chỉ của hoàng đế: phải lấy hết muối thì mới thôi. Nhìn mặt trời còn chưa quá ngọ, Trình Xử Mặc đã bắt đầu thúc giục lên đường. Vân Diệp đã vay Trình Xử Mặc mười quan tiền để tặng hai phụ nhân như một lời cảm tạ. Trong tiếng khóc nức nở của hai phụ nhân, hắn cáo biệt những quân sĩ doanh hậu cần mà mình đã quen biết hơn một tháng qua. Vượng Tài chở ba lô, còn con ngựa cái béo mập chở Vân Diệp, cả đoàn cùng hướng về đại doanh Lan Châu.

Sáu mươi dặm đường, không quá xa mà cũng chẳng quá gần. Trình Xử Mặc một canh giờ phi ngựa có thể đi về một lượt, thế nhưng hiện giờ chỉ có thể để ngựa chạy chậm. Dù vậy cũng đủ chao đảo khiến Vân Diệp muốn nôn cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài. Cái yên ngựa đáng chết quá cứng, cọ vào hai bên đùi Vân Diệp rát như lửa đốt. Hắn đành cẩn thận nâng người lên, cố gắng giảm thiểu tiếp xúc với yên ngựa. Tên khốn Trình Xử Mặc thì lúc chạy trước, lúc chạy sau, ra sức thể hiện kỵ thuật vô song của mình. Vân Diệp chỉ ước có được một phương tiện di chuyển êm ái, tiện lợi hơn.

Con đường cuối cùng cũng đi hết, đại doanh đã hiện ra trong tầm mắt. Tín sứ, thám mã phóng ngựa qua lại không ngừng, thi thoảng lại có tiếng tù và trầm hùng vang lên, những mũi tên cùng nỏ trên lầu canh lóe sáng dập dờn. Một lá cờ soái thêu chữ Trình bay phần phật, trông hết sức ngạo nghễ.

Trình Xử Mặc đưa Vân Diệp đi báo danh và kiểm tra thẻ dấu. Lúc này, cả hai mới đi qua cổng doanh trại, thẳng tiến đến lều soái.

Trước khi gặp Lão Trình, đủ các loại truyền thuyết về hỗn thế ma vương không ngừng hiện lên trong đầu Vân Diệp: tính nóng như lửa, vô sỉ giảo hoạt. Hai loại tính cách này, rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của lão nhân gia đây?

Vân Diệp còn chưa kịp lần ra đầu mối gì thì một tràng cười sang sảng đã truyền ra từ trong lều soái. Ngay sau đó là một đại hán trạc tuổi tứ tuần xuất hiện ở cửa, đôi mắt trong veo nhưng thâm thúy như đóng đinh vào người Vân Diệp:

- Hảo tiểu tử, mới tý tuổi đầu đã giải quyết được nguy nan cho đại quân ta. Đệ tử của cao nhân, quả nhiên danh bất hư truyền!

Vân Diệp cúi đầu tránh ánh mắt sắc như lưỡi dao đó, khom người bái lạy:

- Hạ quan Vân Diệp tham kiến đại tướng quân.

- Tốt, tốt, tới được là tốt rồi! Nghe Sửu Nhi kể về đủ loại bản lĩnh của hiền chất, trước đây ta còn không tin, hôm nay gặp mặt quả nhiên thấy bất phàm. Trong quân của lão phu lại có thêm một bậc tuấn tài, đáng chúc mừng lắm!

Thế mà đã thành hiền chất rồi, thôi thì đành "nhắm mắt" mà nhận vậy.

- Tiểu chất và Xử Mặc rất hợp tính, đã sớm muốn gặp bá phụ. Chỉ là chuyện làm muối liên quan đến an nguy của đại quân, tiểu chất không dám lơ là chút nào, nên mới trì hoãn đến hôm nay mới tới bái kiến. Tiểu chất thất lễ, mong bá phụ lượng thứ.

- Ha ha ha, tiểu chất làm muối có công lao, lão phu sao nỡ trách cứ? Ta thích nhất đám hậu bối, những tiểu tử biết dựng công lập nghiệp. Tiểu chất và Sửu Nhi phải cùng nhau tiến lên mới được. Nào nào, để lão phu ngắm cho kỹ bậc thiếu niên tuấn kiệt này.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free