Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 14:

Vân Diệp vừa mới đứng dậy từ mặt đất, lưng khom khom đứng bên cạnh Trình Xử Mặc, liền bị Lão Trình tóm lấy kéo ngay vào lều soái. Trong lều đã có hộ vệ bày sẵn bàn ăn, thức ăn nghi ngút khói. Chỉ có bốn món, ba rau một món canh – lẽ nào đây là quy củ từ thời Đường? Lão Trình thấy Vân Diệp nhìn thức ăn, cho rằng cậu ta đói bụng, không hề cảm thấy thất lễ. Ngược lại, lão thấy tên tiểu tử này thật thà, chất phác, coi toàn thân sát khí của mình như không, thiện cảm trong lòng lão liền tăng vọt.

- Biết tiểu tử ngươi kén ăn, nếm thử thức ăn trong quân có hợp khẩu vị không?

- Bá phụ đã ban cơm, tiểu chất đâu dám thất kính. Vừa rồi tiểu chất chợt nhớ ân sư đối đãi mình cũng như vậy, mỗi lần đến bữa đều y hệt như thế. Đa tạ bá phụ.

Trình Giảo Kim gây áp lực quá lớn cho Vân Diệp, chỉ riêng ánh mắt như điện lúc nãy thôi cũng đủ khiến y không chịu nổi rồi. Làm sao dám đấu miệng lưỡi với loại người tinh tường, sắc sảo này, trong mắt lão đầy vẻ nghiền ngẫm. Vân Diệp không đợi ông ta mở lời, mà chủ động khơi chuyện trước.

- Lệnh sư là cao nhân phương nào? Lão Trình không được gặp một lần, thật là đáng tiếc.

- Gia sư có hiệu là Tiêu Dao Tử. Người chưa bao giờ nói tên của mình cho tiểu chất. Người thường nói tên gọi chẳng qua chỉ là một danh xưng, đâu khác gì biệt hiệu. Người không bao giờ tiếp xúc với người ngoài, nói người đời ngu xuẩn, tiếp xúc nhiều sẽ bị nhiễm bệnh ngu xuẩn. Cho nên tới khi gia sư qua đời, tiểu chất bất hiếu vẫn chưa biết tên thật của gia sư.

- Cao nhân hành sự khiến người ta khó nắm bắt. Xem ra bọn ta lăn lộn trong hồng trần, linh trí sớm đã bị thế tục ô trọc làm vấy bẩn rồi.

Có thể thấy Trình Giảo Kim thoáng chút ưu tư. Ông ta xuất thân thế gia nhà quan, cưới thê tử xuất thân cao môn đại hộ, lại nắm binh phù. Phú quý thế gian đã đạt tới cực điểm, rốt cuộc bản thân ông ta đang theo đuổi điều gì, e là chính ông ta cũng không rõ.

Lời Vân Diệp nói chợt nghe qua dường như rất có lý. Cách nói chuyện của cao nhân chính là kiểu huyền ảo, khó lường như vậy, để hạ thấp người khác mà làm nổi bật bản thân, là cái kiểu "người đời say cả, chỉ mình ta tỉnh" của bậc xuất thế. Khỏi phải nói, loại lời này mà dùng để đối phó với thiên tài có IQ trên 200 thì lần nào cũng trúng phóc. Người thông minh thường nghĩ quá nhiều, quá sâu, nên bao nhiêu sơ hở trong lời nói đều được họ tự mình bù đắp cho, khiến chúng trở nên hoàn mỹ không tì vết.

Nhớ lại năm xưa Vân Diệp tá túc ở nhà người ta tại Thiên Thủy, phí ăn ở 20 ngày là một nghìn đồng, bao gồm cả tiền cơm nước. Phòng ốc thì cũ kỹ rách nát, ban đêm chuột bọ hoành hành, ngày ba bữa chủ yếu là mì, nhưng mức phí thu lại cao. Cứ sau mỗi trưa là bụng đã đói sôi ùng ục, nhưng y chẳng hề cảm thấy thế là khổ. Y cùng chủ nhà tóc bạc phơ luận bàn về 5000 năm lịch sử, nói đủ thứ chuyện từ Anh, Mỹ, Đức, Pháp. Mỗi đêm trò chuyện tới khuya, y kinh ngạc khi thấy nơi hoang dã cũng có hiền tài như vậy, hận không thể dập đầu bái sư.

Chủ nhà xem tướng cốt Vân Diệp, đoán không quá mười năm ắt sẽ tới lúc phong quang tột đỉnh. Vân Diệp nghe mà nghẹn ngào không thốt nên lời, dốc hết số nhân dân tệ trong túi ra đưa cho ông già, chỉ tiếc gặp nhau quá trễ.

Không ngờ ngày hôm sau, cả đoàn người dân thôn lũ lượt kéo đến, thi nhau ném phân, miệng không ngừng mắng nhiếc, đòi ném chết lão già vô sỉ chuyên lừa gạt. Người ta nói "thỏ khôn không ăn cỏ gần hang", vậy mà lão già khốn kiếp này lại đi lừa hết người quen, cả những người cùng quê cùng quán cũng bị lão ta lừa sạch, thật đúng là không phải người! Lão già leo tường bỏ trốn, thân thủ rất nhanh nhẹn, đám dân làng đuổi sát đằng sau, chỉ còn lại Vân Diệp ngây ngốc đứng trân trân. Từ đó về sau, mỗi khi nói chuyện với người thông minh, Vân Diệp đều giữ thái độ như vậy.

Lão Trình rốt cuộc là người từng trải, lọc lõi giang hồ. Chỉ chợt mơ hồ một lát, ánh mắt lão đã trở lại tỉnh táo. Một đại hán xông pha qua biết bao biển máu núi xương, tâm trí sớm đã cứng rắn như đá, há có thể bị vài câu nói mà lay chuyển được tâm thần? Mắt đảo một vòng, lửa giận bỗng bốc lên. Lão đi hai bước tới trước mặt Vân Diệp, xách y lên, đặt nằm ngang trên đùi mình, nâng bàn tay to như cái quạt lên, đánh bôm bốp, vừa đánh vừa giáo huấn:

- Cái này đánh ngươi bất kính sư trưởng, cái này đánh ngươi mê hoặc lão phu, cái này đánh ngươi ngạo mạn vô lễ, cái này đánh ngươi vì gì nhỉ? Kệ xác, chỉ cần nhìn bộ dạng ngươi là lão phu đã muốn đánh rồi.

Đánh cho vài cái, Vân Diệp cảm thấy mông không phải là của mình nữa rồi, vội van nài:

- Trình bá bá tha mạng, tiểu chất không dám nữa.

- Ha ha ha, tiểu tử, dám giở thủ đoạn trước mắt lão phu là tìm chết.

Lão Trình nói xong, liếc xéo Vân Diệp một cái, đàng hoàng ngồi lại sau bàn, cúi đầu ăn uống.

Vân Diệp không biết vì sao, nước mắt nước mũi đã bị lão già chết tiệt kia đánh cho chảy ròng ròng. Y rõ ràng là người từng trải qua sóng gió, đâu kém cỏi đến mức này. Xem ra tâm lý trưởng thành không có nghĩa là cơ thể cũng trưởng thành. Nước mắt nước mũi có lẽ là một cơ chế bảo vệ của cơ thể, không phải do bộ não khống chế.

Xoa cái mông đau rát, lòng hối hận đan xen. Tự dưng đi kiếm chuyện lừa lão già này làm gì, chẳng phải tự chuốc lấy phiền phức hay sao? Y nhích từng bước tới bên Lão Trình, khúm núm gắp thức ăn cho ông ta. Lão Trình vốn là người thoải mái, gắp gì lão cũng ăn đó. Xem ra lão khốn này đã tha thứ cho y rồi, Vân Diệp mấp máy môi hồi lâu vẫn không nói nên lời. Y đâu phải là kẻ lừa đảo, làm sao có thể nói dối không chớp mắt khi bị bóc trần được.

Lão Trình khinh bỉ nhìn y:

- Có gì thì nói, lão phu đang đợi ngươi quanh co lừa gạt lão phu đây.

- Trình bá bá tha mạng, vừa rồi cũng là bài học mà ân sư dạy cho. Tiểu chất lần đầu ra chiến trận, thấy Trình bá bá oai phong lẫm liệt, sát khí ngút trời, không cẩn thận mà làm một thí nghiệm. Chỉ là tiểu chất học nghệ chưa thông, bị bá bá nhìn thấu, ăn trận đòn này hoàn toàn không oan, thuần túy là do tiểu chất tự chuốc lấy. Mong bá bá đừng giận?

- Hả? Là bài học?

- Vâng.

- Sư phụ của ngươi rốt cuộc đã dạy ngươi những gì? Tại sao cả việc nói năng lung tung, mê hoặc lòng người cũng là bài học?

- Chính xác là như vậy. Ân sư cho rằng, vạn sự vạn vật trong thiên hạ đều đáng nghiên cứu, bao gồm cả việc nói chuyện: trường hợp nào thì dùng lời lẽ ra sao, ngữ khí thế nào, phối hợp với động tác nào, làm sao thuyết phục người khác, làm sao để khiến người ta tin tưởng, làm sao dùng câu từ để tạo ra khoảng cách với người khác, nét mặt cần phối hợp động tác ra sao để toát ra vẻ uy nghiêm...

Vân Diệp đã từng đọc cuốn sách hướng dẫn làm diễn viên.

Lão Trình ngây người ra, e rằng nằm mơ ông ta cũng không ng��� trên đời lại có người đi nghiên cứu mấy thứ này. Miệng há hốc, không nói nên lời.

Vân Diệp thấy Lão Trình ngây người, vội lắc tay ông ta. Lúc này Lão Trình mới tỉnh lại, thốt miệng hỏi ngay:

- Còn dạy gì nữa?

- Toán học, vật lý, mấy món học vấn nhỏ như chế tạo cơ khí, làm bản đồ, rèn kim loại...

Vân Diệp nói liền một lèo những tri thức đã học được.

- Làm muối thuộc về học vấn gì?

- Vật lý. Chỉ cần hòa tan, tách tạp chất, bay hơi, kết tinh đơn giản là làm ra muối. Tóm lại, vật lý là môn học nghiên cứu các quy luật của vạn vật trong thiên hạ, cho phép tiểu chất sau này có thể trình bày từng thứ một với bá bá.

- Lão phu xem được à? Chẳng lẽ sư môn của ngươi không có hạn chế gì ở phương diện này sao?

- Học vấn, là vừa học vừa tìm hiểu, một mình một người thì có thể làm được gì? Khi ân sư dạy tiểu chất có nói, một khi có cơ hội thì phải đem học vấn của chúng ta truyền bá khắp thiên hạ. Loạn lạc kết thúc, chính là lúc dùng văn trị quốc. Bao năm chiến loạn đã khiến nền văn hóa của chúng ta đánh mất ��i không biết bao nhiêu phần tinh hoa. Đó đều là tâm huyết của tiền nhân, là tài sản quý báu của hậu thế, sao có thể không xót xa cho được. Tiểu chất đâu dám giấu làm của riêng mình.

- Lão phu chỉ là kẻ thô kệch, xem thường mấy tên toán đính (tức hạng hủ nho) chi hồ giả dã, nhưng với bậc đại gia có học vấn chân chính thì lão phu không dám có chút bất kính nào. Trong thành Trường An có vài vị, đợi trở về, lão phu sẽ dẫn ngươi tới nhà họ cầu học. Bọn họ nể mặt Lão Trình này, nhất định sẽ dạy dỗ ngươi tận tình. Lão Trình mong đợi ngày học vấn của ngươi đại thành. Nếu ngươi đã học qua toán học, vậy cứ gọi mấy vị tán hoa trong quân tới xem ngươi học tới mức nào, được chứ?

Vân Diệp thấy Lão Trình muốn kiểm tra mình thì cười thầm. Tại thời điểm mà bài toán "đếm chân gà chân thỏ cùng lồng" đã là đề khó siêu cấp đương thời, Vân Diệp không tin có bài toán nào có thể làm khó được mình.

- Bá bá cứ gọi thêm vài vị, chuẩn bị thêm vài đề khó nữa. Tốn chút thời gian cũng không thành vấn đề, tiểu chất vẫn chưa được ��n cơm mà. Nội dung này được biên tập tỉ mỉ bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu trí tuệ của họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free