Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1324:

Vân Lộ bê một chậu cúc vào tiểu viện, vừa nhìn thấy Tân Nguyệt đã òa khóc nức nở. Chậu cúc của cô bé bị người ta phá hoại tan hoang, cánh hoa bị ngắt sạch, chỉ còn cành trơ trọi giữa những chiếc lá xanh.

Tân Nguyệt ôm lấy Vân Lộ không ngừng an ủi, còn hứa sẽ xử lý Vân Hoan thật nghiêm. Trên lầu tú, Lý Yên Dung tì vào lan can, mỉm cười nhìn Tân Nguyệt đang tức giận phía dưới. Cuộc sống, phải thế này mới thật sự thú vị.

Vân Hoan bị bắt về, chính Vân Thọ là người ra tay bởi thấy mẫu thân giận dữ quá mức. Vân Mộ cũng có mặt ở đó, cô bé đã thay bộ áo hở bụng, giờ khoác lên mình chiếc váy lam bó ngực, tôn lên vóc dáng yêu kiều tha thướt, dù chưa tới tuổi cập kê nhưng đã mang khí chất "họa quốc".

– Trẻ con nghịch ngợm trong nhà mới có sinh khí chứ. Mộ Nhi, Hoan Nhi đều là những đứa trẻ ngoan, múa Ba Tư thì có sao? Các công chúa hoàng gia chẳng phải cũng học khiêu vũ sao?

Lão nãi nãi luôn thiên vị đám cháu nhỏ, dù có phạm lỗi lớn đến mấy, bà vẫn luôn tìm được lý do để chúng thoát tội.

– Lão tổ tông, đại nương không cho Tiểu Mộ cưỡi ngựa, cũng không cho Tiểu Mộ bắn cung. Cháu lại không thích nữ công, nếu không khiêu vũ thì chắc cháu sẽ phát điên mất.

Vân Mộ ôm cánh tay lão nãi nãi ra sức lắc lư. Vân Hoan nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ, lão tổ tông chỉ cho con gái làm nũng chứ không cho con trai làm nũng. Nó mà làm nũng thì có lẽ sẽ ăn một trận đòn. Hơn nữa, lão tổ tông đã nói đỡ cho đại tỷ rồi, như vậy lửa giận chắc chắn sẽ trút lên đầu nó.

– Hoan Nhi, ai cho con thò đầu vào phòng Yên Dung? Đó là phòng của đại tẩu con đấy, còn biết quy củ nữa không? Thọ Nhi, dẫn Hoan Nhi tới từ đường phạt quỳ hai canh giờ.

Vân Thọ, người nãy giờ vẫn ngẩng đầu nhìn trời, lập tức xách Vân Hoan sải bước tới từ đường. Vừa qua chỗ rẽ, hắn liền thả Vân Hoan xuống, bực tức nói:

– Đệ không yên phận được một chút nào à? Cứ nhất định chọc mẹ nổi giận. Muốn nghịch ngợm thì đợi cha về hẵng hay. Ngoài ra, đừng có suốt ngày trêu Tiểu Lộ nữa, muội ấy là cái túi nước mắt, hễ một chút là khóc lóc nửa ngày, còn tới chỗ ta cáo trạng, khóc ướt cả y phục của ta rồi. Mau đền cho muội ấy chậu hoàng kim cúc khác đi, nếu không sớm muộn đệ cũng gặp họa lớn đấy.

– Lý Dung sắp tiến kinh. Đệ cẩn thận, huynh ấy mà đánh chết đệ cũng không ai dám can đâu.

Vân Hoan tức thì kêu oan tày trời, thề không hề đụng vào chậu hoàng kim cúc của Vân Lộ. Vân Thọ chợt nhớ tới Vân Hương mấy ngày qua đang thu thập các loại cánh hoa để làm n��ớc hoa. Càng nghĩ, hắn càng thấy có khả năng Vân Hoan bị oan thật. Nhưng sau khi suy nghĩ thêm một lúc, Vân Thọ lại thấy cứ để Vân Hoan chịu oan thì tốt hơn. Thế là, hắn vẫn xách Vân Hoan tới từ đường.

Trời tối, Vân Hoan gối đầu vào bồ đoàn ngủ say sưa, nước dãi chảy ròng. Người giám thị nó là Vân Thọ cũng dựa vào góc tường ngủ say tít. Hạ Lan ngồi ngoài cửa, vừa thêu hoa vừa canh phòng cho hai huynh đệ.

Trong nhà, lúc có người bị phạt thường là lúc đám trẻ con thích thú nhất. Chẳng bao lâu, Vân Mộ đã xách hộp thức ăn tới, bên trong có hai bát mỳ lớn. Cô bé dùng chân đá khẽ đánh thức hai huynh đệ, rồi đưa cho mỗi người một bát.

Vân Hoan vừa ăn mỳ vừa trách Vân Mộ đáng lẽ nên mang theo mấy cái móng giò tới.

Đang nói chuyện thì thấy Vân Hương lén lút lẻn qua cổng vòm, tóc bị cành cây làm rối bù, chiếc mộc trâm treo vắt vẻo bên thái dương. Tay cô bé ôm một bọc lá sen, vừa thấy Vân Hoan liền cất lời:

– Nhị ca, muội trộm móng giò cho huynh đây, đầu bếp không phát hiện đâu.

Vân Hoan mừng rỡ ra mặt, có móng giò rồi thì ai còn thiết ăn mỳ nữa. Hắn đẩy bát mỳ ăn được một nửa sang bên, ôm Vân Hương thơm chụt một cái. Vân Hương là cô em út nhỏ tuổi nhất, luôn được mọi người yêu thương nhất.

Trong bọc lá sen có hai cái móng giò, Vân Hoan ném cho Vân Thọ một cái, còn mình cầm một cái gặm. Lúc này, Vân Lộ hầm hầm đi tới, ném cho Vân Thọ một con gà, không thèm để ý tới Vân Hoan, ra vẻ mình đang rất giận dỗi.

Lão nãi nãi lưng còng, chống quải trượng cùng nha hoàn đi dạo trong sân, nhìn thấy Tân Nguyệt đang kiểm tra các khóa cửa ở nội trạch, bèn lên tiếng:

– Tối nay đóng khóa muộn một chút thôi. Mấy đứa bé đã tới ngoại trạch hết rồi, tuy nói chúng nó có thể chui qua lỗ chó cũng được, nhưng trời tối thế nào cũng bị va chạm. Cứ để cửa cho chúng.

Tân Nguyệt đỡ lão nãi nãi đi dạo ở hoa viên một lúc rồi dìu bà ngồi xuống ghế. Lúc này, nàng mới cất lời:

– Đều tại thiếp thân kém cỏi, không quản thúc được con. Nếu phu quân ở nhà thì tốt rồi, chàng luôn phân biệt rạch ròi mọi chuyện, không như thiếp thân toàn phán án hồ đồ.

– Hừm! Nó là đại tướng quân trên triều, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm rõ được thì còn làm đại tướng quân kiểu gì? Ta thấy thế này rất tốt, nhà ta ít người, chỉ có sáu đứa bé, chúng nó tương thân tương ái một chút rất tốt, không cần phân rõ đúng sai. Hai ngày nữa Dung Nhi sẽ tới Trường An, con hãy chia cho nó một trạch viện ở phường Hưng Hóa, không được bên trọng bên khinh. Dù sao thì chúng cũng đều là huyết mạch Vân gia, họ gì không quan trọng.

Tân Nguyệt mỉm cười đáp:

– Vâng ạ, thiếp thân đã cho người dọn dẹp trạch viện Nội Hà ở phường Hưng Hóa rồi. Dung Nhi tới kinh sư khó tránh khỏi phải tổ chức tiệc tạ ơn thân bằng cố cựu, nơi đó cảnh trí tốt, lại gần hoàng thành. Chỉ tiếc là lê đã hái hết, nếu không thì còn tuyệt vời hơn nữa.

– Ta biết cháu là đứa hiền huệ mà. Trạch viện đó không tệ đâu, vào thu rồi không còn lê thì vẫn còn lá. Gặp sương, lá sẽ chuyển đỏ hồng đẹp lắm, thế là đủ rồi.

Lão nãi nãi gật gù:

– Cái bụng của Na Nhật Mộ kém cỏi, lại chỉ sinh ra khuê nữ. Ài, nhà ta con cháu không được đông đúc. Không biết Tiểu Miêu có sinh được cho nhà ta một hai nam hài nữa không. Nói cho cùng, vẫn là cháu giỏi giang nhất. Nếu như không phải ở lại giữ gia nghiệp thì nên là cháu đi Tây Vực. Na Nhật Mộ, Linh Đang toàn là đồ vô dụng.

Nói tới chuyện này, Tân Nguyệt cười khanh khách. Đó chính là điều nàng đắc ý nhất. Hai lần sinh nở, hai đứa con trai. Đúng là ông trời đã thiên vị nàng. Nàng sở dĩ có thể ngẩng cao đầu trong nhà là vì có hai đứa con trai giỏi giang như vậy.

Vân Thọ thì khỏi nói. Nó được đích thân hoàng đế, hoàng hậu giáo dục, vậy nên hay dở gì cũng là trách nhiệm của hoàng gia. Tương lai dù có hại nước họa dân thì cũng không phải tại Vân gia. Vân Hoan tuy hơi nghịch ngợm một chút, nhưng lại là một mầm non đọc sách tài năng. Chuyện lướt mắt qua là nhớ, chẳng có gì khó khăn. Nếu không phải vì tính cách quá phóng khoáng, lại thêm "tiền án" đầy rẫy, Tân Nguyệt đã mang nó đi khoe khoang khắp Trường An rồi.

Hai bà cháu đang nói chuyện trong nhà, lão nãi nãi nghe thấy tiếng lọc cọc truyền tới từ tây các thì nhíu mày.

– Cháu xem, cả đám đó thành phế nhân cả rồi. Suốt ngày chỉ biết đánh mạt chược, đêm hôm rồi mà vẫn không chịu yên tĩnh. Đáng thương cho tôn nhi ta vất vả chinh chiến, còn đám người không biết tích phúc này sớm muộn gì cũng chết gục trên bàn mạt chược.

Tân Nguyệt an ủi:

– Nãi nãi kỳ vọng quá cao rồi. Các cô cô, các thẩm thẩm bây giờ mới bắt đầu được sống cho mình. Khuê nữ của họ đều đã gả đi cả, đều tới nhà tốt. Nhà ta lại có tới hai vương phi, riêng Thì Thì tuy không phải khuê nữ thân sinh của nhà ta, nhưng được nãi nãi đích thân nuôi dưỡng, tính tình hiền hậu nhất, nàng đã có hai nam hài rồi, đứa lớn lại còn được Tiểu Ảm lập làm thế tử. Đây quả là một vinh dự hiếm có.

– Mùa hè vừa rồi, nương nương đặc biệt hạ chỉ khen ngợi Thì Thì dũng cảm cương liệt. Khi đó Thổ Phồn đánh tới Tùng Châu, Tiểu Ảm và Thì Thì dứt khoát cố thủ không chịu rời đi, kiên cường cầm cự cho tới khi viện binh của Trình lão công gia tới. Nghe đâu khi đó Tiểu Ảm đã bị bốn vết thương, hôn mê bất tỉnh. Thì Thì mặc khải giáp đứng trên tường thành tác chiến với người Thổ Phồn. Khi nàng lui xuống, các nha hoàn phải lấy nước ấm làm tan máu đóng trên giáp mới cởi ra được.

– Nương nương đã thăng phẩm cấp của Thì Thì lên một cấp. Trong số các vương phi, Thì Thì có phẩm cấp cao nhất rồi. Dương phi đã cười không khép miệng lại được, còn gọi thiếp thân tới cung ăn tiệc đến ba lần liền.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả theo dõi tại địa chỉ chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free