(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 133:
Với Vân Diệp, Trường An chẳng khác nào một cái cống hôi thối. Ở thêm một ngày, y cũng thấy nặng mùi và không muốn người thân của mình bị vấy bẩn bởi chốn thị phi này. Thế nên, y đã đưa cô cô và các tỷ tỷ rời xa nơi này. Tổ trạch ở Trường An chỉ để lại vài phó dịch, hộ viện trông coi, còn tất cả người khác đều đã về đất phong.
Ở nhà vẫn là thoải mái nhất. Y nằm dài trên ghế tựa, phe phẩy chiếc quạt, cởi phanh áo cho mát. Trên kỷ trà là bầu rượu bạc ướp đá đặt trong chiếc chậu gỗ mun đen, chén rượu để ngay tầm tay, chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới chén rượu mát lạnh.
Dưới bóng cây ngô đồng mát rượi, Vân Diệp đang tận hưởng sự yên bình. Nhất Nương, người vừa rồi còn ở bên cạnh học cách hầu hạ, đã bị Nhuận Nương kéo đi mất. Giờ đến người rót rượu cũng không có, mà Vân Diệp thì lười biếng đến mức không muốn cử động, đến một ngón chân cũng không muốn nhúc nhích.
Từ khi vào tháng sáu, Quan Trung không có một giọt mưa nào. Suốt ngày, mặt trời chói chang treo trên đỉnh đầu, chỉ khẽ cử động đã toát mồ hôi đầm đìa. Chiếc nội y lụa dính bết vào người vì mồ hôi, khó chịu như thể mọc thêm một lớp da.
Vân Diệp xưa nay không mặc nội y bằng lụa. Nội y của y được làm từ loại vải tên là Bạch Điệp, nghe nãi nãi nói còn đắt hơn cả lụa bông Cao Xương. Y thật không ngờ giờ đây mình lại có thể mặc được loại vải nhập khẩu quý giá đó.
Nằm lâu cũng chán, vả lại nãi nãi hiện còn đang bận rộn ở hậu viện trông coi cô cô và các thẩm thẩm làm nước hoa. Y nghĩ mình cứ nằm ỳ ra thì không phải phép, liền đi giày vào, lười biếng đi tới hậu viện.
Chưa đến nơi mà mùi nước hoa thơm phức đã thoang thoảng bay tới, tinh thần y phấn chấn hẳn. Chẳng biết nãi nãi dùng loại hoa gì mà hương thơm lại mê hồn đến vậy.
Hai người phó phụ đang ngồi ngoài cổng vòm làm giày. Đó là loại giày phân biệt trái phải, trông khá lạ mắt. Kể từ khi biết chủ nhà đều đi giày phân biệt trái phải, người trong trang cũng bắt đầu làm giày theo kiểu đó.
Ngăn phó phụ hành lễ, y bước vào viện. Nãi nãi đang nằm trên ghế tựa, nhắm mắt ngủ gật.
Không muốn đánh thức nãi nãi, y liền rón rén muốn vào phòng xem. Vân Diệp đã lâu lắm không đến nơi này rồi, nghĩ mà xấu hổ. Y chỉ làm đại một lần, chế tạo ra mấy bình nước hoa chất lượng kém rồi bỏ mặc, đúng là vô trách nhiệm.
- Diệp Nhi, trời nóng thế này không ngủ một chút đi, chạy lung tung làm gì? Không phải ta bảo Nhất Nương ở cùng cháu sao? Nha đầu đó chạy đi đâu rồi? Cháu đấy, đừng chiều nó quá, sau này gả về nhà người ta rồi làm sao mà sống được.
Nãi n��i luôn tinh tường mọi chuyện, nhắm mắt cũng biết là ai.
Y khiêng chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh nãi nãi, cầm quạt phe phẩy cho bà. Mấy ngày không ở nhà, y cùng bà nói chuyện phiếm.
- Tính tình Nhất Nương thế nào, nãi nãi chẳng phải đều biết cả sao? Người bảo nó quạt cho cháu, nó có thể ngồi quạt cả ngày không đổi chỗ. Cháu thấy nó buồn, nên bảo Nhuận Nương kéo nó đi chơi rồi, là cháu đuổi nó đi đấy. Nãi nãi đừng mắng nó, nãi nãi mà mắng một câu, con bé ngốc đó sẽ khóc cả ngày cho mà xem.
Mấy muội muội trong nhà hiện giờ đều là đối tượng Vân Diệp cưng chiều. Tiểu Nha thì khỏi phải nói, đó là ruột thịt của y, ai bắt nạt nó, Vân Diệp sẽ chém chết cả nhà kẻ đó. Nhất Nương tính cách yếu mềm, ai bắt nạt cũng không nói ra, lão nãi nãi thường than "hận rèn sắt không thành thép", rồi thế nào cũng có ngày nó sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Vân Diệp không tán đồng câu nói này của nãi nãi. Nhu nhược là truyền thống của nữ tử Trung Quốc, Đại Đường chính vì có quá nhiều nữ tử mạnh mẽ nên mới náo loạn khắp nơi. Còn về phần bị thua thiệt, Vân Diệp cho rằng chỉ cần y còn sống thì tuyệt đối sẽ không có chuyện hoang đường đó xảy ra.
- Hôm nay ta nhìn thấy Tiểu Đông đào hố chôn đồ ăn trong hoa viên, không biết con bé đó nghĩ gì nữa. Trong nhà thiếu đồ ăn cho nó sao? Hay con bé giấu đồ ăn vì thiếu thốn? Con bé này có bệnh gì sao?
Lời của nãi nãi làm Vân Diệp không biết phải nói thế nào. Đó là một dạng ám ảnh cưỡng chế. Tiểu Đông từ khi được đón về nhà luôn nói rất ít, không nhõng nhẽo như Tiểu Tây, cũng không hoạt bát như Tiểu Nha, không điềm tĩnh như Tiểu Nam, không trưởng thành sớm như Đại Nha. Con bé luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ. Hỏi Nhị cô cô thì cô ấy cứ ấp a ấp úng không nói. Trong chuyện này rõ ràng có vấn đề, Vân Diệp biết, nãi nãi cũng biết.
Trong cái nhà này, chỉ cần hai người họ không hỏi, người khác không dám nói. Hạ nhân càng không dám lắm lời, vì bọn họ biết gia chủ là người cực kỳ bao bọc người nhà.
- Để Tiểu Đông mấy ngày này theo cháu đi. Chỉ cần nó quen thuộc với cháu rồi sẽ không giấu thức ăn nữa. Vân gia từng gặp nạn, tất cả mọi người đều không dễ dàng gì. Cho dù có chút tì vết, nãi nãi cũng coi như không biết đi. Cháu cũng vậy.
Lão nãi nãi mở mắt nhìn Vân Diệp:
- Cháu là người thoáng tính, nhưng ta sợ người ta nói gia phong Vân gia bất chính.
- Trong nhà có tên phá gia chi tử như cháu thì còn gia phong gì nữa ạ? Nãi nãi chắc còn chưa biết, Trường An có tam hại là Vân Diệp, mối và chó dữ. Tôn nhi của người xếp hạng nhất đấy ạ.
- Là cái nhà sa sút nào ăn nói láo xược thế? Quan phủ không quản sao?
Lão nãi nãi ngồi bật dậy ngay. Trong mắt bà, chuyện của Tiểu Đông là chuyện nhỏ nhặt, không đáng lo. Nhưng có kẻ dám làm hỏng danh tiếng của tôn tử mình, đó là điều lão nãi nãi tuyệt đối không cho phép.
- Thích nói gì thì cứ để cho họ nói. Tôn nhi của người giờ đang ngồi trên một đống phiền toái, chẳng bận tâm đến chút chuyện vặt đó. Vả lại, đó chưa chắc đã là chuyện xấu.
Đỡ lão nãi nãi nằm trở lại, Vân Diệp lại tiếp lời:
- Là đám huân quý nói đấy ạ. Vân gia chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi đã từ chỗ tan nhà nát cửa mà trở thành hầu tước, nếu không có kẻ ghen tỵ mới là lạ ạ.
- Trên triều đường có phiền toái sao? Nghe nói mấy ngày trước ở chợ Tây đã chém đầu hơn một trăm người, nhà ta đừng xen vào.
Lão nãi nãi có vẻ hơi lo lắng:
- Không sao, nhà ta không liên quan. Chỉ là cháu không quen nhìn cảnh đó thôi. Dù sao, thời gian tới cháu sẽ không đến Trường An, người khác có chết cũng chẳng liên quan gì tới nhà ta.
- Thế là tốt nhất. Nãi nãi cũng không thích ở trong thành, ở Ngọc Sơn thoải mái hơn nhiều.
Nói rồi, hai ông cháu hiểu ý nhìn nhau cười.
Sản lượng nước hoa mãi không thể tăng lên, Vân Diệp cũng không hề có ý mở rộng sản xuất. Hiện giờ, món đồ dùng của nữ giới đầy bí ẩn này đang âm thầm lan truyền trong thành Trường An. Trình phu nhân khó lắm mới có được một bình nhỏ, quý như bảo bối, chỉ khi xuất hiện ở các buổi tụ hội quý phụ mới dám dùng một chút. Chỉ thế thôi đã khiến các quý phụ khác phải xuýt xoa rồi. Trình phu nhân nói đó là do một người quen cũ của phu quân mang về từ nơi xa xôi, bà chỉ có một bình nhỏ này thôi, những điều khác thì không biết.
Ngưu phu nhân cũng có, nhưng bà không thích phô trương nên cũng không mấy khi dùng. Mấy ngày trước, cuối cùng bà đã tìm được ý trung nhân cho Ngưu Kiến Hổ, mà lại là người Tiểu Ngưu đã để ý từ nhỏ. Nữ tử đó tính cách phóng khoáng, lại xuất thân từ dòng dõi tướng môn. Trong nhà nàng, việc thấy thương binh cụt chân mất tay đã là chuyện thường. Nàng thấy Tiểu Ngưu khỏe mạnh, chạy như bay, khoẻ như trâu, trông cũng coi là tuấn tú, liền chấp nhận hôn sự này.
Vị hôn thê của hắn không để ý tới tiền tài, nhưng lại say mê các loại mùi hương. Nàng là người cực kỳ mê hoa, đến nỗi gặp hoa dại cũng phải cúi xuống ngửi một cái. Ngưu phu nhân vốn không dùng nước hoa, liền đem bình nước hoa Vân Diệp tặng cho nàng dâu tương lai.
Nước hoa vừa tặng hôm qua, hôm sau nàng dâu tương lai đã dẫn nha hoàn đến nhà chơi. Ở Đại Đường có thiếu nữ nhà nào mà mới đính hôn đã không biết xấu hổ chạy đến nhà chồng? Tuy nói là tướng môn không quá câu nệ lễ giáo, nhưng chuyện này cũng quá kinh thiên động địa rồi!
Ngưu phu nhân mặc kệ, với bà thì nàng dâu đến nhà là chuyện tốt. Không biết hai mẹ con trong phòng thì thầm to nhỏ gì với nhau, mà từ đó trở đi, Ngưu Kiến Hổ cứ liên tục chạy tới Vân gia.
Mười ngày qua, Ngưu Kiến Hổ đã chạy tới Vân gia ba chuyến rồi, lần nào cũng dáng vẻ ngập ngừng, muốn nói lại thôi. Hắn không có da mặt dày như Trình Xử Mặc, không vô sỉ như Lý Thừa Càn. Mỗi lần đến nhà muốn thứ gì, hắn cứ ấp a ấp úng nửa ngày mới chịu nói ra.
Không thèm nhìn cái vẻ mặt nhăn nhó của hắn, Vân Diệp vừa mới từ hậu viện lấy ra một bình nước hoa. Nghe nói đó là do một loại hoa dại tên Thạch Lan làm ra, hương thơm u nhã, Vân Diệp rất thích. Thấy Tiểu Ngưu cứ ngượng ngùng, y liền cho hắn. Chỉ là cái bình nhỏ bằng đầu ngón tay, nên Tiểu Ngưu thấy y keo kiệt, còn làm mình làm mẩy không chịu nhận.
- Huynh có biết không hả? Bình này mùi hoa lan, trong nhà chỉ có sáu bình thôi. Đó còn là lúc đệ nhân lúc nãi nãi không chú ý mà lấy trộm đấy. Huynh không cần thì càng tốt, đệ giữ lại dùng. Hôm nào thấy mỹ nữ đem tặng nàng, nói không chừng có thể ôm mỹ nhân về được đó.
Cái bình nhỏ lập tức biến mất. Vân Diệp nhìn mà nhíu mày, người ta nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, xem ra Ngưu Kiến Hổ cũng bắt đầu phát triển theo hướng tiện nhân rồi.
Đồ đã lấy được, huynh đệ liền thành người vô dụng. Trước khi đi, hắn còn uống một hơi cạn sạch bầu rượu nho ướp đá của Vân Diệp, chẳng thèm chào một tiếng, thoải mái thở ra hơi mát, vỗ vai Vân Diệp một cái rồi dắt ngựa đi thẳng.
Tiểu Đông bị ca ca kẹp dưới nách, vùng vẫy lung tung rồi bị đưa khỏi phủ.
Trang viên dưới sự chỉ huy của Tiền Thông làm việc đâu ra đấy, từ nhận châu chấu, phơi châu chấu đến nấu châu chấu. Cả trang tưng bừng náo nhiệt, ai nấy đều làm công cho Vân gia. Sân lúa lớn nhung nhúc người qua lại, thậm chí còn có người bán đồ ăn, bán nước uống, trông như một cái chợ.
Các trang viên trong vòng mấy chục dặm quanh đây đều mang châu chấu tới cho Vân gia. Năm thiên tai, ai nấy đều mặt mày ủ dột, chỉ khi nhận được tiền hoặc lương thực từ Vân gia, họ mới vái lạy phòng quản gia rồi vội vã rời đi.
Nhìn một lúc, Vân Diệp phát hiện rất nhiều người muốn lương thực, nhưng lại rất ít người nhận tiền. Y không biết liệu lương thực trong nhà có đủ hay không. Y liền giơ tay gọi quản gia đang bận rộn lại hỏi:
- Lão Tiền, lương thực trong nhà có đủ không? Ta thấy mọi người toàn lấy lương thực, không mấy người lấy tiền. Kiểu này thì bao nhiêu lương thực mới đủ? Ngươi đã tính toán chưa?
Tiền Thông lau mồ hôi, đáp:
- Hiện giờ lương thực không thiếu, huyện lệnh nói rồi. Vân gia đổi lương thực cấp cho hương dân, phần lương thực đó sẽ được lấy từ kho quan phủ cấp, không thiếu một hạt nào. Hầu gia xem, cả sai dịch của quan phủ cũng có mặt ở đây kìa.
Vân Diệp khinh bỉ nhếch môi:
- Tưởng mình ghê gớm lắm! Nói là đến để đề phòng chuyện bất ngờ, ta thấy là bọn chúng đến giám sát nhà ta thì có. Sợ nhà ta đầu cơ trục lợi. Một lũ tiểu nhân, coi Vân gia ta là cái gì chứ?
Thời gian qua, Lão Tiền bắt đầu ra dáng quản gia rồi. Suốt ngày tiếp xúc với quan phủ, vương phủ, công phủ, đến cả tảng đá cũng phải thông suốt mọi chuyện.
- Đừng nói bừa! Có quan phủ góp sức là chuyện tốt. Ngươi dần nhường địa vị chủ đạo cho quan phủ, đại sự thì nghe theo bọn họ. Chúng ta chỉ đóng vai trò dẫn dắt, không tham công. Cái công này cũng không thể tham được, tham là mất mạng đấy, hiểu chưa? Nhà ta chỉ cần cái danh, còn cái khác không cần.
Lão Tiền rùng mình. Hắn nhớ lại chuyện mấy ngày trước vừa chém đầu hơn trăm người.
- Hầu gia yên tâm, tiểu nhân đi làm ngay. Tiểu nhân sẽ thay thế người của trướng phòng nhà ta bằng người của quan phủ, nhà ta chỉ để lại hạ nhân mà thôi.
Nhìn quản gia vội vàng rời đi cùng đám quan sai bận rộn, Vân Diệp biết công cuộc cứu tế quy mô lớn cuối cùng đã bắt đầu.
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tìm thấy tiếng nói mượt mà nhất.