(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1333:
Ta không quản nổi con nữa rồi! Cha con chinh chiến Tây Vực, một tay ta lo liệu mọi việc trong nhà, vì ít để mắt tới con mà con lại biến thành cái thứ hạ lưu này ư? Tiểu Vũ là tỷ tỷ của con, sao con có thể làm chuyện như thế?
Nghe Tiểu Vũ nói vậy, Tân Nguyệt gần như sụp đổ.
Tiểu Vũ kéo Tân Nguyệt sang một bên nói nhỏ: - Sư nương có nhầm không? Vì sao Vân Hoan thích ngửi y phục của con mà lại bị gọi là thứ hạ lưu? Khi con còn nhỏ cũng thích ngửi y phục của sư phụ, sư nương đó thôi, lẽ nào con cũng là thứ hạ lưu? Con chỉ muốn tìm cảm giác thân mật qua mùi hương trên y phục. Đối với Tiểu Vũ, mùi trên y phục của cả hai đều khiến con thấy yên bình, nhất là trong phòng con còn có một bộ y phục của sư phụ, thỉnh thoảng con còn thích mang ra mặc. Chẳng lẽ sư nương không có thói quen ngửi y phục của cha mẹ sao?
Tân Nguyệt há hốc mồm, ngây ra vì những lời kỳ quái của Tiểu Vũ.
- Thư viện gần đây có một phát hiện: thú con thực ra dựa vào mùi để phân biệt mẹ, bầy sói cũng dựa vào mùi để phân biệt bầy đàn của mình. Chúng ta là người, nhưng cũng có thú tính, trẻ càng nhạy cảm càng nhận ra chi tiết nhỏ này. Con dám khẳng định Tiểu Hoan dựa vào mùi hương để phân biệt từng người trong nhà, đó là sở trường, không phải khuyết điểm. Sư nương nếu không tin, cứ bảo Tiểu Hoan đi học cách điều chế hương liệu, nhất định có thể làm ra loại nước hoa cực phẩm.
Tân Nguyệt hoài nghi nhìn Tiểu Vũ, nhận thấy Tiểu Vũ nói rất chân thành. Dù Tiểu Vũ thích ngửi y phục của phu quân có chút kỳ quái, nhưng trong nhà đã có quá nhiều người kỳ quặc rồi. Trên cửa sổ còn có một con gà trống lớn sắp thành tinh, có ai nuôi gà đến tám năm như vậy chứ? Tân Nguyệt bình tĩnh lại, nghĩ tới những tin đồn bên ngoài về phu quân, lập tức thay đổi suy nghĩ, đẩy cây chổi lông gà vào tay Tiểu Vũ:
- Được rồi, con là đồ đệ ngoan của sư phụ con. Giờ tiểu sư đệ con đã thành thứ ngỗ nghịch, vậy con đi mà dạy dỗ nó. Dù sao thì các con cũng cùng một mạch truyền thừa, sư nương làm thế này là xứng đáng với sư phụ con rồi.
Tiểu Vũ nhìn Tân Nguyệt đang đùng đùng nổi giận, được đám nha hoàn xúm xít đưa ra tiền sảnh, rồi nửa cười nửa không nói với Vân Hoan:
- Sư phụ và Tiểu Kiệt đều là Tân Mị Nhân, ta thì là Hồ Mị Tử trong truyền thuyết. Tiểu Hoan, đệ nói cho ta biết đệ là cái gì? Nói đi!
Vân Hoan cố gắng ngả người ra sau. Chính là nó, chính cái bộ dạng tà ác này của tỷ tỷ Tiểu Vũ. Khuôn mặt xinh đẹp gần như chạm vào mặt mình, nhưng đôi mắt đờ đẫn như cá chết kia khiến bất cứ ai cũng không cảm thấy chút đẹp đẽ nào, chỉ có luồng khí lạnh xộc thẳng từ chân lên đỉnh đầu.
- Tỷ là yêu quái!
Vân Hoan kêu lên một tiếng thảm thiết, lao ra tiền sảnh, chạy như bay về phòng mình, đóng sầm cửa lại, rồi trốn trong chăn run lẩy bẩy.
Tiểu Vũ lấy ngón tay gõ bàn, trầm ngâm lẩm bẩm:
- Bất kể có Bạch Ngọc Kinh hay không, có lẽ chúng ta cũng nên làm ra một cái Bạch Ngọc Kinh.
Cùng lúc đó Tân Nguyệt cũng đang suy nghĩ. Trình phu nhân cũng từng lén hỏi nàng chuyện liên quan tới Tân Mị Nhân. Thật nực cười! Phu quân là phu quân, sao lại có thể là cái thứ Tân Mị Nhân gì chứ? Nghe cái tên thôi đã thấy không phải hạng người tốt lành gì. Mặc dù thời Tiền Tần đúng là một nhân vật trí kế vô song, nhưng nói cho cùng, cũng chỉ là một thuyết khách mà thôi. Đại Đường có cả đống thuyết khách, đang ở chợ đông tây kiếm ăn đấy thôi, lấy thuyết khách ra so sánh với phu quân chẳng khác nào một sự sỉ nhục. Kẻ phá gia chi tử, công tử bột thì cũng phải có thân phận nhất định mới có danh hiệu ấy. Thuyết khách thì là cái thá gì?
Có điều Tiểu Vũ và Tiểu Kiệt rõ ràng là khác loại, dù so với Đại sư tỷ Thì Thì cũng khác rất nhiều. Phương thức hành sự của họ giống hệt phu quân, gan lớn tày trời, nhưng lại tự do tự tại.
Tiểu Kiệt ở Đại Lý Tự là một dạng dị loại. Người ta không thể thiếu hắn nhưng cũng không hoan nghênh, nên Tiểu Kiệt không có đồng liêu nào thân thiết. Địa vị của Tiểu Vũ trong đám quý phụ cũng vậy, tất cả đều ngưỡng mộ, nhưng không quây quanh Tiểu Vũ. Chỉ có Hi Mạt Đế Á mới có thể miễn cưỡng nói chuyện với nàng.
Phu quân nói vì họ quá thông minh, nên đám người ngu ngốc tự cảm thấy xấu hổ, chủ động tránh xa để khỏi bại lộ sự ngu xuẩn của bản thân.
Nghĩ tới đó, Tân Nguyệt vô cùng khao khát phu quân sớm về nhà. Đám con lớn nhanh quá, nàng không còn đủ sức trông coi chúng nữa. Như vừa rồi, nàng không biết Tiểu Vũ nói thật hay giả, đành giao Vân Hoan cho Tiểu Vũ dạy. Ít nhất thì theo người thông minh học hỏi cũng chẳng có gì sai cả.
Gió thu cuốn tới Quan Trung, xé đi phiến lá cuối cùng trên cây, theo gió lạnh chui vào hoàng thành cao ngất, lặng lẽ bay qua tai võ sĩ kim giáp, tiến vào Tử Cấm Thành. Hành lang dài không một bóng người, cung nữ thái giám thường ngày vội vã đi lại đều đã nấp trong phòng ôm chân than thở về thời tiết. Cho nên phiến lá này chẳng dừng lại ở đây, đu đưa tới trước cung Vạn Dân.
Cung điện cao lớn chắn gió lạnh, nhưng gió lạnh chẳng chịu thua, vẫn muốn tìm lối len lỏi vào cung điện vốn ngăn cản nó tiến vào này.
Thế là tiếng gió càng lúc càng gấp. Chợt, một hoạn quan mở cửa, mang theo phiến lá kia xông vào cung điện của đế vương.
Giấy tờ trước mặt Lý Nhị bị gió thổi bay tứ tán. Ngài nhíu mày định nổi giận, vô tình nhìn thấy phiến lá được gió lạnh đưa tới, bất giác thấy lòng mình tĩnh lặng. Ngài cầm phiến lá trầm tư chốc lát, kẹp nó vào cuốn *Đại Đường Tây Vực Ký*, sau đó tiếp tục phê duyệt tấu chương, không để ý tới đám hoạn quan, cung nga đang sợ hãi chạy khắp nơi nhặt lá.
- Bẩm bệ hạ, Tấn Dương công chúa tới Vân Đài sơn, sức khỏe an khang.
Hoạn quan đi vào kia tiến tới bẩm báo.
Lý Nhị ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Dương, "ừ" một tiếng biểu thị đã biết, rồi cầm chiếc khăn tay thêu gấu mèo nhét vào lòng, mong Hủy Tử tự có phúc duyên riêng của mình.
Mỗi năm tới mùa này, Lý Nhị đều tới Vân gia làm khách, thưởng thức một bữa thịt dê. Vân Diệp nấu thịt dê chỉ cho một ít muối mà thôi, nhưng lại có thể nâng mùi vị thịt dê lên tầm cao nhất. Ngài hỏi y bí quyết, tên khốn kiếp đó lại chẳng chịu nói.
Ngài đã ba năm không tới Vân gia ăn thịt dê rồi, xem ra năm nay cũng chẳng ăn được. Năm nay tên đó e rằng không về kịp nữa. Dẫn đại quân vào quốc thổ của người ta, còn đàng hoàng hỏi quân chủ nước người ta tiếp tế, chỉ có tên khốn kiếp to gan lớn mật đó mới dám làm vậy. Tuy văn võ toàn triều nói đó là ngông nghênh tới cực điểm, nhưng không thể phủ nhận việc làm này đã nâng cao sĩ khí.
Dùng hai quốc gia để đánh quốc gia thứ ba, có ai dám làm loại chuyện này? Nhưng từ quân báo thì thấy y làm thế thật rồi. Nước Sa San giữ trung lập ư? Luận điệu này làm đám triều thần phải há hốc mồm. Một tên như lợn rừng xông vào quốc gia của mình, công phá thành trì của mình, đòi tiếp tế từ con dân của mình, vậy mà quân chủ lại giữ trung lập?
Chiến hỏa đã tắt, hiện giờ tới lượt Đại Đường đi hỏi vì sao bọn chúng lại tấn công mình. Ví như Thiện Đức nữ vương đã tự sát, truyền vị cho cháu gái Thắng Mạn, nhưng Trương Kiệm vẫn không buông tha nàng ta. Lần này dù có thuê người viết thư tình vào áo lót cũng không thể dập tắt được lửa giận trong ngoài triều.
Người Mạt Hạt, người Thất Vi đã trở về trạng thái nguyên thủy, mất hết nhà cửa. Chúng chỉ biết chui vào hang động, mang nữ nhân của mình ra để đổi lấy rượu uống.
Lý Nhị rất hài lòng với chuyện "thất đức" mà nhi tử của mình làm. Dưới Bạch Đăng Sơn đã mở vô số mục trường dành cho nữ nhân, nhưng những nữ nhân vốn thuộc về dã nhân kia, sau khi ăn no bụng thì không muốn về sơn động lạnh lẽo nữa. Họ cần cù, thích chăn dê, thích bắt thỏ, càng thích ân ái với người Hán giữa trời đất.
Nghĩ tới đó, Lý Nhị cười phá lên. Những lần đấu khẩu với Ngụy Trưng trước kia thật buồn cười. Đứa nhi tử tinh quái của mình đã khiến Ngụy Trưng sắp phát điên rồi, coi như báo thù rửa hận giúp mình.
Ngụy Trưng lão tiên sinh chủ trì đại kế "lấy mỹ tửu đổi nữ nhân", Ngụy Trưng lão tiên sinh đồng ý biên quân mỗi năm ở lại trong bộ tộc phụ nữ này mười ngày, Ngụy Trưng...
Lý Nhị cười ngặt nghẽo, lệnh sử quan ghi những chuyện này vào sử sách, coi đó là công tích huy hoàng, khôi phục tước vị cho Ngụy Trưng và công bố cho thiên hạ. Ngài còn phái Đoàn Hùng tới Tấn Dương đọc trước mặt Ngụy Trưng. Theo lời Đoàn Hùng kể lại, Ngụy Trưng nghe xong mặt vàng ệch, tóm cổ áo Tấn Vương trở mặt ngay tại chỗ.
Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.