(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1341:
Cái quái gì chứ, chẳng phải khi về đến Trường An, việc thẩm định quân công sẽ do ta và Lão Đỗ phụ trách sao? Hai bọn ta cầm quân đánh trận, thể nào cũng kiếm chác được chút lợi lộc. Giờ mới thấy cái chức quèn này cũng có ích đấy chứ.
Vân Diệp đắc ý vô cùng. Hắn nghĩ bụng, nếu tự mình giám sát mình, dù có nghiêm ngặt đến mấy cũng sẽ bị người ta bới móc chuyện xấu. Hiện tại, hắn có thể tưởng tượng đám ngôn quan đang nhìn chằm chằm mình như rắn độc. Nếu không làm trò vui cho thiên hạ vào lúc này, thì quả là có lỗi với bao công sức của đám ngôn quan mất rồi. Bà nội nó, ngay cả Vân Thọ ăn bánh bao ở tiệm nhà mình, ném đi hai cái cũng bị chúng mang ra công kích.
Đoán chừng hoàng đế nhìn thấy tên Vân Thọ trên tấu chương đàn hặc cũng phải sững người, suy nghĩ hồi lâu mới liên hệ Vân Thọ béo ú với kẻ công tử bột phí phạm lương thực kia.
Đám này đúng là lũ điên rồi! Chúng đàn hặc Trương Kiệm gây nhục quốc thể ngay từ đầu cuộc chiến. Đàn hặc đám Khế Bật với lý do quân đội đường đường không đánh nổi đám dã nhân không mảnh vải che thân. Đàn hặc Trình Giảo Kim trú quân ở Đại Phi Xuyên chẳng làm được trò trống gì, chỉ lãng phí quân lương. Đàn hặc Lão Ngưu cứu viện bất lực, để Thiện Đức nữ vương trốn thoát. Đàn hặc Lý Tịnh không xây thành ở Hắc Thành Sơn, không dụ được người Thổ Phồn đến để tiêu diệt sạch, khiến chúng lại chạy về cao nguyên. Đàn hặc Lưu Nhân Nguyện bạo ngược, khiến đảo Con Cua chất chồng vô số xương trắng, đến nỗi chim biển không thèm đi bắt cá mà chỉ chờ ăn xác thối.
Toàn là đám khốn kiếp hết! Điểm sáng duy nhất là Vân hầu đại thắng, tự ý rời biên ải tác chiến, dương oai diệu võ nơi ngoại vực, đúng là đệ nhất năng thần, trí tướng Đại Đường.
Mẹ kiếp, sao chúng không đàn hặc mình luôn đi? Lũ khốn nạn tâm tư âm độc như rắn rết. Lý Nhị há chẳng biết Trương Kiệm, Khế Bật, Trình Giảo Kim... đâu có làm gì sai. Đại quân giao chiến sao có thể tránh khỏi tình trạng giằng co? Mọi chuyện rồi cũng cười xòa mà cho qua thôi.
Như một bông hoa đỏ rực giữa đám lá xanh, Vân Diệp mới chính là mục tiêu đàn hặc chủ yếu. Đàn hặc lão già Lý Tịnh thì chẳng còn hứng thú nữa rồi; đàn hặc quá mức, ông ta liền mở cửa, phá tường chắn, thiếu điều còn cho người ta xem cảnh phu phụ ân ái.
Vân Diệp thì khác, tuổi trẻ khí thịnh, tất nhiên hiếu thắng, thêm vào đó, trong quá trình tây chinh hắn còn phạm vô số sai lầm. Riêng việc thả người Đột Quyết đi, đủ để người ta phải hỏi rằng liệu máu trong người y có phải là máu Đột Quyết hay không? Còn sủng thiếp của y là người Đột Quyết “tiêu chuẩn” thì không cần phải nhắc tới nữa, vì Nhan lão phu tử đã thừa nhận nàng là tức phụ Đại Đường, nếu nói ra sẽ bị Vân Diệp tát méo mặt ngay trên triều.
Còn về phần Vân Diệp tự ý vượt biên tác chiến, điều này càng làm người ta sung sướng. Bất kể thắng hay thua, thì tội đã phạm rồi, phen này tha hồ mà mắng nhiếc hả hê.
Đại Đường không có thói quen giết công thần, nên bọn họ tập trung hỏa lực vào chuyện phong thưởng của Vân Diệp. Nếu chỉ là tiền tài thì không ai có ý kiến, nhưng việc phong tước hầu truyền đời thành tước công truyền đời thì khiến quá nhiều người ghen tỵ đến phát điên rồi, chi bằng phong vương cho xong. Trong hàng ngũ đại thần không thể có một dị loại như vậy.
Việc đàn hặc đại tướng quân là thông lệ, đó là để khống chế sự kiêu căng của họ, để họ cảm kích sự khoan dung của hoàng đế. Khi đó, chỉ cần ban thưởng một chút thôi, đại tướng quân cũng sẽ trân trọng vô cùng. Đây chính là thu���t đế vương. Đám ngôn quan đều nhắm vào đó, hoàng đế không thể ngăn cản, vì họ làm thế là muốn tốt cho hoàng đế.
Lý Nhị nhíu mày nhìn tấu chương của Trương Hành Thành, gấp lại, rồi rời cung Thái Cực, chuẩn bị đến ao Thái Dịch để giải khuây. Mặc dù lúc này ao đã đóng băng, nhưng để gió lạnh thổi, có thể xua tan phiền não.
Các lộ đại quân đều đang dần dần trở về, vị tướng thay thế Vân Diệp đã xuất phát. Đợi Vân Diệp tới Bắc Đình, đoán chừng Tôn Nhân Sư cũng sẽ tới Cao Xương. Hiện tại Tây Vực không cần quá nhiều binh lính nữa, Tôn Nhân Sư chỉ có hai vạn phủ binh, Tiết Nhân Quý một vạn, thế là đủ để trấn giữ nam bắc Thiên Sơn.
Nghĩ tới tôn hiệu mà đám Kế Bật dâng lên, lòng Lý Thế Dân kích động. Vạn vương chi vương, Quang minh thiên khả hãn, từ xưa đến nay, ai được tôn vinh như thế? Chỉ có ta, Lý Thế Dân mà thôi.
Lý Nhị đưa tay ra sau, Đoàn Hồng lập tức đặt một viên đá ấm dẹt vào tay hoàng đế. Lý Nhị hài lòng tung tung nó, rồi phóng đi, viên đá rơi xuống mặt băng rồi trượt mạnh đi.
Lý Nhị đặt tay lên mắt nhìn theo điểm viên đá rơi xuống, đắc ý nói:
– Không tệ, khí lực của trẫm chưa mất, trong vòng mười năm còn có thể cưỡi ngựa múa giáo.
– Nô tài thấy rằng, đừng nói mười năm, dù hai mươi ba mươi năm nữa, bệ hạ vẫn có thể bắt hổ bắn gấu.
Đoàn Hồng cười hì hì nịnh nọt:
Tiếng ca múa nhạc từ cung Dịch Đình truyền tới, Lý Nhị thắc mắc:
– Cung Dịch Đình có chuyện gì vui mà giữa ban ngày lại ca múa?
– Bẩm bệ hạ, đó là những mỹ nữ được hoàng hậu nương nương tuyển chọn đang huấn luyện, trong đó ca múa là một trong số đó. Những mỹ nữ này đang được chuẩn bị để ban cho các tướng quân sắp ban sư về triều.
Lý Nhị gật đầu ra vẻ đã hiểu, đột nhiên tự bật cười:
– Hồng phấn giai nhân xứng thiếu niên! Lần trước thưởng cho Vân Diệp bốn mỹ nữ đều bị lão bà của y gả cho người khác, lần này đoán chừng cũng sẽ như vậy. Có điều tiểu thiếp tên Tiểu Miêu của y kia, thực sự đúng là kiêu dũng vô cùng như ngươi đã nói.
– Đúng thế bệ hạ, Tiểu Miêu phu nhân vốn do Vô Thiệt tiền bối đích thân giáo dưỡng, định huấn luyện thành một du hiệp. Kết quả, tiểu cô nương đó vào Vân gia liền không còn muốn rời đi nữa, giờ đã thành tiểu thiếp của Vân Diệp, coi như không thể làm du hiệp được nữa rồi.
– Hủy Tử của trẫm cũng muốn trở thành du hiệp, hiện giờ sức khỏe của nó vẫn rất tốt chứ?
– Vâng thưa bệ hạ, theo báo cáo của Đỗ Thủy giám, hiện Hủy Tử công chúa có thể xách thùng nước đi mười mấy bậc thang đá, ngay cả cung nhân bình thường cũng không có bản lĩnh ấy.
– Tuy nói công chúa hoàng gia không nên khổ cực như thế, nhưng nếu khổ cực có thể giữ được mạng sống thì trẫm cũng không nói gì nữa. Các ngươi nhất định phải giữ an toàn cho công chúa, có vấn đề gì thì mang đầu tới gặp trẫm.
Hai chủ tớ đang nói chuyện chợt nghe thấy tiếng vó ngựa. Đó là Hồng linh cấp sứ, nếu là người khác thì đã bị bắn thành nhím rồi.
Lý Nhị lập tức vội vàng về cung Vạn Dân. Vừa tới nơi thì thấy Phòng Huyền Linh sắc mặt kỳ quái, cầm một phong chiến báo đã bị xé niêm phong. Nhìn thấy hoàng đế, ông ta há miệng mấy lần nhưng kh��ng nói thành lời, cuối cùng đành đưa chiến báo cho Đoàn Hồng, để Đoàn Hồng đưa cho hoàng đế xem.
– Có gì mà không thể nói, thế cục hiện nay, trẫm không tin ai còn có thể lật ngược trời đất.
Hoàng đế vừa thản nhiên an ủi Phòng Huyền Linh vừa mở xem chiến báo, không kìm được mà hít một hơi:
– Đã xác định là ba vạn ba nghìn người?
Phòng Huyền Linh lại lấy từ trong ống tay áo ra một cái hộp nhỏ đưa cho Đoàn Hồng. Đoàn Hồng cố hết sức không nhìn vào cái hộp, vì chỉ cần bí mật trong hộp bị tiết lộ, mình sẽ là kẻ đầu tiên bị chặt đầu. Thế nên, đặt cái hộp lên bàn của hoàng đế xong, liền lui vào sau màn, không muốn nhìn cũng không muốn nghe.
Lý Nhị kiểm tra kỹ niêm phong, sau đó lấy ra một chùm chìa khóa nhỏ mở hộp, lấy một tờ giấy đọc:
– Đúng là do Khắc Minh làm, tuy nói là mật chỉ của trẫm, nhưng Khắc Minh làm thế nằm ngoài dự liệu của trẫm. Liệu có phải do Vân Diệp hãm hại Khắc Minh chăng? Tên tiểu tử này đúng là có bản lĩnh ấy.
Phòng Huyền Linh lắc đầu:
– Tuyệt đối không thể. Trừ khi Khắc Minh tự mình làm, không ai có thể vu cáo cho ông ta được. Đúng là Khắc Minh đã hạ lệnh giết hơn ba vạn binh sĩ Đại Thực.
Quân thần đang nhìn nhau thì quan viên trực ban lại vội vàng mang một chiến báo của Hồng linh cấp sứ vào.
Lý Nhị mở ra xem, sắc mặt biến đổi không ngừng, rồi đưa chiến báo cho Phòng Huyền Linh.
– Hoắc vương chết rồi? Vân Diệp đồ thành ba ngày? Hai người bọn họ điên cả rồi ư?
Phòng Huyền Linh kinh hãi kêu lên. Trong một thời gian ngắn nhận được hai chiến báo khó tin như vậy, đây quả là dấu hiệu của sự điên cuồng.
Vân Diệp xưa nay luôn thân thiết với hoàng gia, nay đột nhiên giơ đồ đao lên với hoàng tộc. Một vị túc nho nho nhã, đa tài, đột nhiên lại thành đao phủ giết người như ngóe. Chẳng lẽ Tây Vực có thể thay đổi lòng người đến vậy sao?
Lý Nhị gõ bàn một lúc rồi mới nói:
– Bất kể thế nào, bọn họ cũng đã dẫn đại quân về nước, dù có chút phiền toái, cũng không làm tổn thương đại cục. Huyền Linh, gửi thư hỏa tốc cho Tôn Nhân Sư, bảo hắn không cần tới Bắc Đình nữa, trực tiếp nghênh tiếp đại quân của Vân Diệp, ra lệnh y mau chóng về Trường An.
Những dòng chữ này được chắt lọc từ nguồn truyện độc quyền tại truyen.free, xin hãy trân trọng.