Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1344:

Vân Diệp không thể ngờ rằng tình hình của Trình Giảo Kim lại nguy cấp đến mức đó. Với tính cách của Lão Trình, chỉ khi không còn cách nào cầm cự được nữa ông mới mở miệng cầu cứu người khác, kể cả là Vân Diệp và Trình Xử Mặc.

Trong các lộ đại quân, tình cảnh của ông là khốc liệt nhất. Quân Quan Trung tinh nhuệ nhất đã bị Vân Diệp, Quách Hiếu Khác, Lý Tịnh chia nhau hết, để lại cho Trình Giảo Kim chỉ là phủ binh Hà Tây với trang bị chỉ đạt hạng ba. Dù vậy, ông vẫn có thể giằng co với hai mươi vạn đại quân của Tùng Tán Can Bố suốt hai năm mà không hề thất thế.

Đao gió kiếm sương trên cao nguyên không những không mài mòn được ý chí của Lão Trình, ngược lại còn khiến ông càng thêm kiên định.

Lúc này, lời đồn đại "cả thiên hạ đánh Đường" đã trở thành chuyện cười trong các tửu quán Trường An. Người ta nâng chén vì mỗi chiến thắng của Vân Diệp, khinh bỉ thủ đoạn âm hiểm của Lý Trì, phấn khích vì Lưu Nhân Nguyện đánh đâu thắng đó trên biển, hoan hô vì Lý Tịnh nhanh chóng dập tắt cuộc tấn công Sa Châu của Thổ Phồn.

Chiến tích của Lão Trình lu mờ dưới những hào quang thắng lợi đó. Bản tính con người luôn thích những điều dễ nghe, nếu như lúc này có người nói ông đang nguy ngập ở Đại Phi Xuyên, nhất định sẽ bị mọi người khinh bỉ.

Vân Diệp biết lúc này mình nên tự nguyện xin Lý Nhị đi thay thế Lão Trình, còn Lý Nhị hẳn cũng hiểu rõ nên hạ lệnh cho Lão Trình lui về Hà Tây ��ể tính kế lâu dài.

Trong triều đình, không phải chỉ một người nhìn ra nguy cơ, nhưng tất cả đều đồng loạt ngậm miệng. Lão tướng có cái tôn nghiêm của lão tướng, nếu Lý Nhị hạ lệnh thay tướng, với tính cách của Lão Trình, tự cứa cổ mình là cái chắc.

Vì thế, Vân Diệp mới công khai đem trang bị của mình tặng cho Tôn Nhân Sư, Tiết Nhân Quý, khiến Lý Tịnh phải thèm thuồng. Nhưng Thành Lạc Đà vẫn luôn giữ lại một phần trang bị cực kỳ đầy đủ, đó là thứ y chuẩn bị cho Lão Trình, y rất mong Lão Trình sẽ lên tiếng xin số vật tư này.

Cho nên khi Chu Trọng xuất hiện, Vân Diệp cao hứng muốn nhảy cẫng lên. Y rất muốn Chu Trọng im miệng, không nói lời nào mà mang vật tư đi ngay, sợ nghe thấy tin Lão Trình sinh bệnh hoặc trận vong.

Trên chiến trường chẳng có chỗ nào là an toàn, một mũi tên lạc có thể kết liễu tính mạng của tướng quân tôn quý.

Việc Chu Trọng mang tới tin tức tốt lành rằng Lão Trình vẫn kiên cường sống sót đã là đủ. Vân Diệp lập tức hạ lệnh, Thành Lạc Đà tiến về phía Hắc Thạch Sơn. Lý Tịnh ngày nào cũng gửi Vân Diệp tám lá thư hỏi động cơ của y, nhưng Vân Diệp chỉ lấy cớ buồn chán muốn đi tắm nước nóng để đối phó.

Chu Trọng từ khi tới Thành Lạc Đà miệng không nhàn chút nào, ăn hết một chậu mì vẫn còn thèm, bảo Trình Xử Mặc mang hoa quả cho mình, rồi cởi trần để quân y xử lý vết thương.

Ông ta luôn cho rằng quân Tây Chinh và quân Hà Tây chẳng có gì khác nhau, việc đòi tiếp tế từ quân Tây Chinh là điều thiên kinh địa nghĩa. Nghĩ tới mình đã khổ sở cầu xin đại soái viện trợ từ quân Tây Chinh, lòng ông lại chua chát. Giờ thì ông rất hài lòng, lắng tai nghe những âm thanh huyên náo bên ngoài, Chu Trọng thấy vô cùng hạnh phúc, đó là vì quan quân hậu cần đang chuẩn bị vật tư cho mình.

Loáng thoáng nghe thấy nào là đạn thuốc nổ, nào là tên dầu, chỉ nghe tên thôi đã biết đây là những vũ khí không tầm thường rồi.

Ông lôi từ trong lọ ra nửa quả đào, ngắm nghía một lúc rồi cho hết vào miệng. Nước quả như mật tràn đầy khoang miệng. "Bà nội nó, lão tử bao lâu rồi chưa ăn hoa quả nhỉ?"

– Một trăm y quan, mang theo đầy đủ dược phẩm, mỗi người ba mươi cân trang bị. Một trăm thập trưởng, vũ trang hoàn bị, mỗi người mang năm mươi cân trang bị. Mười quan chỉ huy nỏ trận...

Điền Nguyên Nghĩa cực kỳ bận rộn, trời đông mà toàn thân bốc hơi nóng, mồ hôi trên trán không ngừng rơi xuống. Ông phải chất đầy hành lý cho ba nghìn người, hơn một nghìn lạc đà, hơn một vạn thớt chiến mã, ba mươi hai khí cầu; đây thực sự cần đến sự kiên nhẫn và kỹ xảo.

Vũ khí, thuốc nổ, dầu hỏa, cùng với nhiên liệu dùng để đốt, toàn bộ được chất lên lưng lạc đà. Còn lương thực, dược phẩm, toàn bộ được chất lên lưng chiến mã. Vũ khí lạnh thì Trình soái không thiếu, chỉ có nỏ tiễn là mang được bao nhiêu thì chất bấy nhiêu.

Khi Chu Trọng từ trong phòng đi ra, ông kinh ngạc phát hiện, tất cả vật tư đã được phân loại và bày biện ngay ngắn trên Thành Lạc Đà. Chỉ cần qua đêm nay, trước khi mặt trời mọc ngày mai, chúng sẽ được phân phối nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn cho từng người, từng con ngựa, từng con lạc đà. Điều này khiến Chu Trọng có một nhận thức hoàn toàn mới về hiệu suất của Thành Lạc Đà.

– Điền tham quân, Lão Chu có một yêu cầu nho nhỏ, không biết tham quân có thông cảm được không?

Chu Trọng cười bồi tới bên cạnh Điền Nguyên Nghĩa hỏi nhỏ.

Điền Nguyên Nghĩa nhìn Chu Trọng như nhìn một vật thồ hàng, chỉ vào gian phòng gỗ rồi nói:

– Rượu ông muốn ở gian phòng kia, ông mang được bao nhiêu thì mang bấy nhiêu, nhưng đừng gây thêm gánh nặng cho người khác. Mỗi phần sức lực của họ đều đã được ta an bài rồi.

– Cái này không ổn, thế nào cũng phải có hộ vệ chứ? Tham quân bố trí mọi người như thế thì làm sao canh gác, làm sao chống địch? Bố trí một nghìn kỵ binh là yêu cầu tối thiểu.

Chu Trọng nhíu mày nói:

– Việc cảnh giới do khí cầu phụ trách, việc tác chiến do nỏ trận đảm nhiệm. Mọi người chỉ cần nỗ lực vận chuyển hàng hóa tới Đại Phi Xuyên là được. Sau khi mọi người xuất phát, đại quân sẽ lập tức tấn công Hắc Thạch Sơn và Tinh Tinh Hạp, thu hút toàn bộ kẻ địch. Còn về phần thám báo thì mọi người tự lo liệu.

– Các vị chỉ có năm ngày để vượt qua khu không người. Nhiều ngư���i và gia súc như thế sẽ tiêu hao rất nhiều lương thực và cỏ khô, cho nên khi cần có thể hi sinh một số chiến mã để tác chiến. Như vậy, khi tới khu phòng thủ của người Thổ Phồn, thế nào cũng có hơn một nghìn kỵ binh, cộng thêm nỏ doanh có thể đánh một trận. Trình soái chắc chắn cũng sẽ tiếp ứng. Hiện đây là cách tốt nhất rồi, không nên thắc mắc. Đây là kết quả do Vân soái, Đỗ tướng, Lưu lão gia tử và các mạc liêu tính toán ra, ông chỉ cần chấp hành là được.

Điền Nguyên Nghĩa lau mồ hôi, chắp tay với Chu Trọng rồi đi chuẩn bị phân chia lạc đà, đồng thời đảm bảo không làm ảnh hưởng đến hoạt động của Thành Lạc Đà.

Chu Trọng phát hiện ra mọi thứ ở quân Tây Chinh khác hẳn với quân đội mà ông từng biết. Quân Tây Chinh thuần thục chuẩn bị đồ vật cần thiết để vận chuyển tới Đại Phi Xuyên, còn binh sĩ của ông thì cứ đứng ngẩn ngơ trước đống vật tư nhiều như núi.

Thời đại mới và thời đại cũ ắt có va chạm. Chu Trọng là người đầu tiên cảm nhận được sự va chạm đó, khi ông dẫn đội ngũ lên đường tới Đại Phi Xuyên, Tích Thạch Sơn đã cháy rừng rực, khói bốc lên cao quá năm mươi trượng vẫn nhìn thấy, nơi đó nhất định đã biến thành địa ngục.

– Tướng quân đừng nhìn, đại soái tấn công là hủy diệt sạch, người Thổ Phồn không một ai có khả năng sống sót. "Thành Lạc Đà đi đến đâu cỏ không mọc nổi", câu này không phải nói cho có đâu.

Giáo úy nỏ doanh nhắc nhở Chu Trọng, đây không phải lúc để ngây người, vì không có quan hệ cấp trên cấp dưới nên nói chuyện khá tự nhiên.

Chu Trọng không giận, ngẩng đầu nhìn ba mươi hai chiếc khí cầu với hoa văn hung dữ, không thấy cảnh báo nào, liền hô lớn:

– Đi thôi các huynh đệ! Mọi người ở Đại Phi Xuyên đang đợi ăn mì đấy!

Tất cả đều đi bộ, bản thân Chu Trọng mang vác rất nhiều, cổ đeo hai vò rượu. Ông mang cho đại soái, người mà hơn một năm không uống rượu đã bắt đầu thích uống sữa ngựa rồi. "Chuyện này thật bất thường, đại soái phải uống rượu chứ không phải sữa ngựa. Chỉ phụ nữ và trẻ nhỏ mới thích cái thứ trắng phớ đó!"

Nội dung này được biên tập và phát hành bởi truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free