Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1345:

Vân Diệp nhận tin từ khí cầu truyền về, lính gác báo cáo đội quân của Chu Trọng đã tiến vào núi. Đoạn đường này vô cùng khó đi, chỗ hẹp nhất chỉ đủ hai ngựa đi song song. Chỉ cần vượt qua được địa hình hiểm trở này, Vân Diệp không tin kỵ binh Thổ Phồn có thể cản được một đơn vị nỏ trang bị tận răng.

Lửa rừng rực làm tan tuyết trên núi, nước đục ngầu cuộn vào biển lửa dữ dội. Dầu hỏa chưa cháy hết loang lổ như những con rắn lửa quằn quại khắp nơi. Doanh trại hùng vĩ của người Thổ Phồn đã bị ngọn lửa nuốt chửng, hai nghìn binh sĩ Thổ Phồn chưa kịp bắn một mũi tên nào đã hóa thành tro bụi.

Quân Thổ Phồn thấy thành lạc đà liền lập tức cố thủ. Lý Tịnh ba lần tấn công không hạ được cái đinh đóng chặt vào bình nguyên này, nên các tướng lĩnh Thổ Phồn tự tin cho rằng, nếu họ chống lại được Lý Tịnh, ắt cũng sẽ chống lại được Vân Diệp.

Sai lầm đó đã dẫn đến kết quả hiện tại.

Lộc Đông Tán ở Tinh Tinh Hạp nhìn rõ ngọn lửa bốc cháy dữ dội trên Tích Thạch Sơn. Khi khí cầu xuất hiện, ông ta biết Vân Diệp đã đến. Chỉ là ông không rõ vì sao Vân Diệp lại đến đây tấn công mình. Là một thống soái ưu tú, ông ta ngửi thấy mùi vị nguy hiểm.

Tinh Tinh Hạp luôn là nơi binh gia ắt phải tranh đoạt. Một bên là núi, một bên là sông, núi không cao, nước không sâu. Xuyên qua Tinh Tinh Hạp là có thể tiến vào Tây Vực, đây là hành lang duy nhất từ Hà Tây vào Tân Cương.

Nếu Thổ Phồn xuất binh, hướng đông có thể trực tiếp công kích Sa Châu, hướng tây có thể thẳng tiến Quy Tư. Có thể nói, chỉ cần giữ được Tinh Tinh Hạp là có thể bóp nghẹt yết hầu khống chế Tây Vực của Đại Đường, qua đó nắm giữ ưu thế chiến lược.

Vân Diệp nổi danh phóng hỏa, nên Lộc Đông Tán sớm có phương án đối phó ở Tích Thạch Sơn, cho chặt hết toàn bộ cây cỏ vốn không nhiều trên núi. Không ngờ, ông ta vẫn không tránh được hỏa hoạn.

- Thành lạc đà không thể tiến vào Tinh Tinh Hạp.

Lý Tịnh ngồi trong đại trướng của Vân Diệp mệt mỏi nói:

- Không định vào, chỉ định giữ chân Lộc Đông Tán mười ngày thôi. Ta cũng không có ý định xen vào khu vực tác chiến của ngài, chẳng qua vì muốn Trình bá bá được ăn một bữa no, nên mới mạo hiểm như vậy.

Vân Diệp cũng lộ vẻ mệt mỏi, uể oải nói:

- Ngươi có biết Tích Thạch Sơn là chỗ ta cố ý để lại cho Lộc Đông Tán không? Chỉ cần nơi đó còn có người phòng thủ, hắn sẽ không tùy tiện rời bỏ. Ta luôn muốn cùng Lộc Đông Tán đại chiến một trận ở Tích Thạch Sơn, chứ không phải ở Tinh Tinh Hạp. Ngươi đã làm hỏng kế hoạch của ta rồi.

- Người nóng nảy thì ít suy nghĩ, ít suy nghĩ thì khó tránh khỏi sai sót. Ta tuổi trẻ nóng tính, không có sự vững vàng như ngài. Tiêu diệt được hai nghìn quân với ta đã là đại thắng rồi.

Lý Tịnh cầm lấy bội kiếm, rời lều. Một lúc sau, ông lại bước vào hỏi:

- Ngươi đã có cả đống phiền toái rồi: kiêu căng ngạo ngược, tự ý tác chiến, đồ sát tù binh, bức tử thân vương... Điều nào cũng đủ khiến ngươi khốn đốn. Vì sao lại còn muốn thêm cái tội tự ý hành động không có lệnh? Ngươi luôn là một người thông minh, không thể không biết quan văn khắp Trường An đang chực chờ để đối phó với ngươi. Ta nghe nói ngự sử, ngôn quan ngày ngày giấu tấu chương trong ống tay áo, chỉ cần phát hiện thời cơ thích hợp là tấu lên ngay. Mặc dù Bệ hạ luôn bảo hộ ngươi, nhưng bản thân ngươi không biết tự kiềm chế lại sao?

Vân Diệp nâng chén trà, mời Lý Tịnh:

- Nếu ta kiềm chế lại, nếu ta hối lỗi, ngài cho rằng đám ngôn quan sẽ tha cho ta sao? Số tội này chưa tới mức để Bệ hạ chặt đầu ta, phải không? Chỉ cần không bị chặt đầu thì không phải chuyện lớn.

- Ngươi đúng là không thích hợp thống lĩnh đại quân. Một chủ soái hợp cách phải tàn nhẫn với cả kẻ địch lẫn bản thân, ngươi lại không làm được. Cho nên lão phu mới nói ngươi không đủ tư cách. Ngươi có thể dẫn đại quân tung hoành vạn dặm, bách chiến bách thắng, cũng chỉ là do trời cao phù hộ mà thôi.

- Lão phu đã dâng tấu tiến cử với Bệ hạ rồi, ngươi không thích hợp cầm binh, nhưng là nhân tuyển Binh Bộ Thượng Thư tốt nhất. Lần này ngươi tấn công Tích Thạch Sơn và Tinh Tinh Hạp là do lão phu mời. Ta thiếu công cụ đánh thành nên mới mời ngươi tham chiến. Nhớ kỹ, nếu người khác hỏi, ngươi cứ nói như vậy.

Vân Diệp im lặng nhìn bóng lưng Lý Tịnh khuất dần trong sa mạc, rồi ra lệnh:

- Lấy toàn bộ dầu hỏa và thuốc nổ còn lại của chúng ta. Khí cầu thả thùng tối đa, thành lạc đà tiến tới khi không thể tiến lên được nữa thì thôi. Nếu Tinh Tinh Hạp thực sự không thể công phá, ta cũng muốn đốt một ngọn lửa chưa từng có trên đời ở nơi này.

Kể từ khi thành lạc đà xuất hiện, Lộc Đông Tán liền không rời khỏi chòi gác. Suốt hai canh giờ, ông ta theo dõi gắt gao xem bảo lũy vô địch này vận hành thế nào. Lần trước trong gió cát sa mạc ông không nhìn kỹ, lần này ở trên cao, mọi thứ đều hiện rõ mồn một.

Thành lạc đà đột nhiên hoạt động, như một khối gỗ ghép hình vuông bỗng chốc biến hình thành một dải dài. Thế trận của nó vẫn vững chãi, nhìn hình dáng thì nó rõ ràng đang định tiến vào Tinh Tinh Hạp.

Lộc Đông Tán không phải người cố chấp, ngược lại ông ta rất cởi mở, thích tiếp thu cái mới. Ba lần đến Đại Đường cầu thân cho Tùng Tán Cán Bố, thực ra là để tiếp nhận các loại công nghệ mới. Thậm chí ông ta còn mơ ước Hoàng đế sẽ ban cả các loại thợ thủ công như hồi môn của công chúa. Đáng tiếc, quốc gia đó không dành cho ông ta chút tôn kính nào.

Ông ta mua rất nhiều sách vở, bất kể là loại sách vở gì, ông ta đều coi đó là thu hoạch lớn nhất.

Kể từ khi Vân Diệp dùng dầu hỏa, Lộc Đông Tán cũng nghiên cứu về nó. Nhiều phen ông lẻn vào quân doanh bên bờ Bá Hà nhìn trộm, không tiếc tiền thông qua nhiều con đường để mua một bộ trang bị luyện dầu. Mua được rồi nhưng lại không mang đi được, những quan ải kiểm tra gắt gao thật đáng ghét.

Đó là những tiếc nuối không thể bù đắp. Nếu mình cũng có thể luyện dầu hỏa, Tinh Tinh Hạp sẽ là nơi chôn thây của thành lạc đà.

Khí cầu đã bay lên, chỉ có năm cái. Số còn lại đâu cả rồi? Trong đầu Lộc Đông Tán chợt nảy ra một nghi vấn.

Những khẩu nỏ tám trâu trên thành lạc đà đang điều chỉnh góc độ bắn, mũi tên đã được lắp vào, sẵn sàng xạ kích bất cứ lúc nào.

Vân Diệp không định tiến vào Tinh Tinh Hạp, không định chiếm đoạt nó. Y chỉ muốn lập uy, tranh thủ thời gian cho Chu Trọng.

Người khác đều dùng quân nhỏ yểm hộ đại quân, ai ngờ Vân Diệp hùng hổ tiến tới chỉ để phô trương thanh thế. Tướng soái khắp thiên hạ không ai có thể phân tâm làm việc khác được trước sự tấn công của Vân Diệp.

Nỏ tiễn của thành lạc đà không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách khả nghi nào. Những chỗ mai phục Lộc Đông Tán chuẩn bị trước, bị thuốc nổ tấn công liền lộ rõ nguyên hình.

Đường đi càng lúc càng hẹp. Sau khi tiến vào Tinh Tinh Hạp được năm dặm, thành lạc đà ngừng tiến lên. Cả hàng binh sĩ nâng tù và thổi một tiếng dài thê lương. Những khẩu nỏ tám trâu giữa thành đẩy hết lên cao, tất cả máy ném đá đều chuẩn bị sẵn sàng.

Lộc Đông Tán không tin Vân Diệp có thể làm được gì. Quân đội của ông ta đã lui lại hai dặm, đó không phải chỗ thành lạc đà có thể tiến vào. Vân Diệp muốn chiếm Tinh Tinh Hạp phải tiến hành một cuộc chiến thông thường bằng đao kiếm với ông ta, chứ không phải chỉ dựa vào vũ khí mà phô trương thanh thế.

Phùn phụt! Mũi tên từ nỏ bay lên che lấp ánh mặt trời. Dầu hỏa đã bùng cháy, dệt thành một tấm lưới khổng lồ. Cùng lúc đó, những thùng dầu hỏa treo ở khinh khí cầu cũng rơi xuống. Không khí sặc mùi dầu hỏa, chỉ trong chớp mắt không khí cũng bắt đầu bốc cháy. Nhìn bốn phía, khắp nơi là những ngọn lửa tàn phá.

- Lui quân!

Vân Diệp hạ lệnh ngắn gọn nhất, bão lửa lần này ít nhất có thể cháy suốt ba ngày.

Lộc Đông Tán xua tay gạt màn khói đen trước mắt, ông ta cảm thấy bối rối. Vân Diệp làm thế này chỉ có thể ngăn cản quân đội của mình tiến lên, chẳng gây ra mấy sức sát thương, chẳng phải công dã tràng sao?

Rất nhanh, ông ta hiểu ra. Nhìn binh sĩ ôm cổ họng ho sặc sụa, thở khó nhọc, ông liền biết lửa chỉ là thứ yếu, trong khói có độc.

- Hèn hạ! Vô sỉ!

Lộc Đông Tán lấy khăn nhúng nước bịt mũi, mắng Vân Diệp hai tiếng rồi hạ lệnh rút lui.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mọi sự sao chép cần có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free