(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1346:
Mưu kế luôn phải có sự liên kết chặt chẽ, nếu không thì không còn là mưu kế nữa. Trình Xử Mặc suất lĩnh kỵ binh vòng qua Tinh Tinh Hạp, lao thẳng vào đại quân của Lộc Đông Tán. Thấy đội hình của Lộc Đông Tán không hề xáo trộn, sĩ khí ngút trời, ông liền chậm rãi rút lui. Lộc Đông Tán không có ý giao chiến, lập trại ở cửa ra Tinh Tinh Hạp, dựa lưng vào Hắc Thạch Sơn để cố thủ.
Cứ giằng co như thế bảy ngày, Trình Xử Mặc không tìm thấy bất kỳ cơ hội nào, đành quay về đường cũ.
Lộc Đông Tán phái thám báo vào hẻm núi. Họ chưa đi được hai dặm đã bị cung thủ quân Đường giết quá nửa. Phía trước xuất hiện một quan ải, vô số quân Đường đang khẩn trương xây dựng trận địa nhỏ ở đây.
Đó là quân của Lý Tịnh. Tài năng độc đáo trong việc nhìn thấu điểm yếu vốn là sở trường của ông. Lý Tịnh chẳng quan tâm ai đuổi Lộc Đông Tán khỏi Tinh Tinh Hạp, trong mắt ông ta chỉ có thắng bại.
Đại quân của Vân Diệp tiếp tục tiến về Ngọc Môn Quan. Vốn dĩ, việc quá thời hạn là một trọng tội. Năm xưa, Hán tướng quân Lý Quảng vì chậm ngày không tới kịp đại chiến, không chịu nổi sự dày vò, sỉ nhục của tiểu lại, bèn vung kiếm tự sát.
Hiện giờ Vân Diệp đối diện với vấn đề tương tự, có điều tâm thái của y khá bình ổn, tuyệt đối không có chuyện tự sát. Tô Định Phương đang dài cổ đợi mình, hắn sẽ giúp mình kìm chân thiên sứ, vả lại hiện chẳng có thiên sứ nào tới sa mạc lượn lờ nữa, vị thiên sứ trước đã chết ở thành Loạn Thạch rồi. Nhất là nghe nói Đại tướng quân Vân Diệp hiện giờ cực kỳ nóng nảy, đã tới mức thấy ai là giết nấy. Rời thành Loạn Thạch, không tìm được ai để giết, y liền chạy đi giết hai nghìn người Thổ Phồn. Người ta còn đồn rằng y đã đốt một ngọn lửa ngợp trời ở Tinh Tinh Hạp, khiến đá nơi đó cũng cháy đen. Một người như vậy, không ai dám chọc vào nổi.
– Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn.
Mã Chu đứng trên thành lạc đà tuyên đọc mệnh lệnh của hoàng đế:
– Hết rồi à?
Vân Diệp chuẩn bị nghe một tràng dài, không ngờ chỉ có đúng một câu, hơn nữa còn là mệnh lệnh, không phải chiếu thư. Vừa rồi, cái ban cho Đỗ Như Hối là chiếu thư, còn do chính hoàng đế viết, cái kiểu chữ phi bạch ngoằn ngoèo của ông ta, trừ Hủy Tử ra không ai bắt chước được. Sao tới mình lại chỉ có mệnh lệnh, cùng lắm thì Mã Chu còn đưa mình một lệnh tiễn, thế là sao?
Lần trước ở đại doanh của Lý Tịnh cũng là như thế, lần này ở đại doanh của mình, sao cũng y như vậy?
– Ngươi là Đại tướng quân, nhận lệnh tiễn chứ nhận chiếu thư làm gì? Chiếu thư của lão phu toàn những lời đẹp đẽ, nhưng không bằng quân lệnh của ngươi. Việc cho ngươi lệnh tiễn, tức là ngươi vẫn là Đại tướng quân. Bệ hạ đang trấn an ngươi, muốn ngươi đừng quá kích động. Lại lo ngươi trên đường về kinh trì hoãn vô nghĩa, nên mới cho ngươi lệnh tiễn. Ngươi không biết, thần tử sau khi nhận chiếu thư có một tháng để nghỉ ngơi sao? Với quân lệnh thì không có chuyện tốt như thế. Mau vào kinh đi, đoán chừng bệ hạ đã đợi tới sốt ruột lắm rồi.
Đỗ Như Hối dường như có chút ghen tị.
– Lần trước Lý Tịnh cũng nói thế. Chẳng lẽ bệ hạ càng ít lời trong mệnh lệnh, càng chứng tỏ sự trọng dụng? Thứ lý lẽ gì thế, Mã Chu, ngươi cho ta biết rốt cuộc có chuyện gì?
Với Mã Chu, Vân Diệp không hề khách khí:
– Đại tướng quân, Đỗ tướng nói không sai. Bệ hạ định phong thưởng cho các tướng quân có công vào ngày mùng một Tết. Không chỉ ngài cần tới trước thời hạn, mà Trương soái, Ngưu soái cũng vậy.
– Đại Phi Xuyên thì sao? Lý Tịnh vì sao không về kinh cùng ta?
Mã Chu cười khổ:
– Trình Đại tướng quân kiên quyết không chịu về, nói rằng dù thế nào cũng phải đợi ông ấy chém chết Tùng Tán Cán Bố đã. Thế nên, Đại tướng quân Lý Tịnh cần kiềm chế Lộc Đông Tán. Trừ hai vị đó ra, những người còn lại đều phải về Trường An, đại lễ Nguyên Đán cực kỳ long trọng, thiếu vắng mấy vị đại tướng quân sao được.
Biết rõ mồn một Mã Chu đang nói dối, Vân Diệp vẫn tin lời hắn. Đám người mình cầm quân bên ngoài quá lâu như thế sẽ hình thành phái hệ riêng, Lý Nhị sao có thể cho phép điều đó? Việc các Đại tướng quân sau này phải nắm giữ nhiều loại quân khác nhau về cơ bản đã là chuyện được định sẵn.
Vân Diệp tới Ngọc Môn quan nộp văn thư. Đợi y trở về, y phát hiện có người không cho mình lên thành lạc đà nữa, chỉ nói mời Đại tướng quân lập tức lên đường về Trường An.
Nhìn kỹ tới ba lượt vẫn không nhận ra. Nhìn kỹ thêm lần nữa, té ra là tên thái giám không trym. Na Nhật Mộ, Tiểu Miêu, Lưu Phương vẫn ở thành lạc đà, cả của cải của mình nữa, sao lại không cho mình vào thành?
– Con bà nó, ngươi định chiếm bà nương của lão tử à?
Vân Diệp tóm cổ tên thái giám hỏi.
– Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh.
– Con bà nó, ngươi muốn tham ô chiến lợi phẩm của lão tử à?
– Bệ hạ có lệnh, Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh.
Vân Diệp đánh gãy ba cái răng của hắn, nhưng hắn vẫn nói câu đó. Có điều, thành lạc đà là địa bàn của mình, không cho mình vào thì đúng là nực cười. Thân binh xung quanh đã rút vũ khí, chuẩn bị băm vằm tên khốn này rồi.
Có điều, Vân Diệp không để họ ra tay. Mình đánh tên hoạn quan tiếp nhận thành lạc đà này có lẽ không sao, nhưng nếu người khác ra tay, dù có lý hay không, Lý Nhị cũng sẽ chặt đầu trước rồi mới hỏi lý do sau.
– Thành lạc đà ngày mai sẽ cho ngươi. Bản soái sẽ tuân lệnh của bệ hạ, lập tức về kinh, nhưng không có nghĩa là không được ngủ.
Sau một đêm, thành lạc đà biến đổi hoàn toàn. Quân lệnh chỉ nói giao thành lạc đà cho thái giám, không nói phải giao cả người đi theo. Những tướng sĩ này mình dẫn từ Trường An đi, tất nhiên phải dẫn họ về.
Điền Nguyên Nghĩa không đi, vì quan chức của hắn đã gắn liền với thành lạc đà. Nên hắn nhìn thành lạc đà tan nát mà lòng như dao cắt.
Vân gia có một bà nương thích thu vén đồ đạc, cho nên thứ còn lại ở thành lạc đà không nhiều. Ban đầu khi lập thành lạc đà, Vân gia đã đầu tư cực lớn, hiện giờ đương nhiên phải thu hồi lại.
Thái giám tiếp nhận thành lạc đà ngồi trên thành rơi nước mắt, chẳng biết phải làm gì với số lạc đà sót lại cùng năm nghìn chiến mã. Hắn nghĩ mình chỉ là một tên hoạn quan, ở kinh thành còn có thể diễu võ dương oai, nhưng khi chân chính gặp phải chuyện này, hắn không biết phải làm gì.
– Tôn Nhân Sư tướng quân rất thích thành lạc đà. Không bằng chúng ta giao thành lạc đà cho Tôn tướng quân quản lý? Dù sao cũng còn đường sống, nếu không, dựa vào hơn trăm người chúng ta, có mệt chết cũng chẳng điều khiển được thành lạc đà.
Hoạn quan miệng hơi lọt gió:
– Thành lạc đà dù sao cũng phải sống sót. Nói thật, thứ quan trọng nhất của thành lạc đà không phải những cái này, mà là những người trên đó – đó mới là bộ phận quan trọng nhất. Giờ không còn người nữa, nó thành một tòa thành chết, ngay cả việc chúng ta cho lạc đà ăn cũng thành vấn đề.
Điền Nguyên Nghĩa không làm gì được tên hoạn quan đầu óc cứng nhắc này.
– Ha ha ha, ngay cả bề trên còn không chọc nổi Vân Diệp, y ở hoàng cung cũng dám nghênh ngang. Vậy lẽ nào ta lại không thể lay chuyển được Tô Định Phương, Lý Tịnh ư? Lão Điền, ngươi cứ theo ta mà làm việc, duy trì tốt thành lạc đà sẽ không thiếu lợi ích cho ngươi, ta nhất định nói tốt mấy câu với bệ hạ.
Nghe tên hoạn quan mua chuộc lòng người một cách thô thiển, Điền Nguyên Nghĩa chỉ muốn khóc to. Cái người mà ngươi nói dám nghênh ngang ở hoàng cung còn chẳng thèm tiến cử ta, thì cần gì tên thái giám như ngươi tiến cử? Mình đánh giá cao thành lạc đà, quyết tâm dựa vào nó để lập công dựng nghiệp, vinh hiển tổ tông. Nếu không vì mục tiêu này, mình đã theo đại soái về Trường An rồi.
Đại soái kỳ thực không định hủy thành lạc đà. Việc lấy đi người và giáp bảo hộ thành lạc đà là vì ba năm bôn ba trên sa mạc, rất nhiều lạc đà đã bị thương tích ngầm, không tới hai năm sẽ dần dần chết đi.
Điền Nguyên Nghĩa sở dĩ ở lại là vì không nỡ bỏ lạc đà và trang thiết bị trên đó. Không ai biết hắn đã đổ bao tâm huyết vào những thứ này, chỉ không biết mình có thể cầm cự tới khi nào.
Người ở lại cùng hắn đều là sĩ tốt Tây Vực thích thành lạc đà. Chuyện thường ngày họ làm là điều khiển lạc đà, cho lạc đà ăn. Trường An với họ quá xa xôi, Trung Nguyên cũng chẳng có gì để vướng bận, không bằng ở lại sa mạc chăn lạc đà tự do hơn.
Nội dung được chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.