Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1370:

Ngày xuân trôi qua thật nhanh. Vô Thiệt mang đến cho Vân Diệp một tin vui: đứa con của Vô Sắc không ngờ đã vượt qua được mùa xuân khắc nghiệt, tinh thần ngày càng khỏe khoắn. Dù vẻ ngoài vẫn già nua như trước, nhưng khuôn mặt gầy gò, khô héo đã ánh lên chút sinh khí, tựa như cây cối đâm chồi nảy lộc sau cơn mưa, tràn đầy sức sống.

Vân Diệp chẳng còn tâm trí để bận tâm nhiều bởi y đã bị Lý Nhị buộc phải nhậm chức rồi.

Chính vụ luôn khô khan. Tại huyện Hải Lăng xuất hiện bọn đạo tặc chiếm đất xưng vương. Thứ sử Dương Châu muốn dùng phủ binh, và còn chủ trương tốt nhất là nên diệt trừ toàn bộ cường đạo để tránh hậu họa về sau.

Vân Diệp không chút do dự cho phép điều động nghìn phủ binh, nhưng lại không dùng phủ binh Dương Châu mà là phủ binh Sở Châu, với yêu cầu cố gắng bắt sống hết mức có thể. Lý do là bọn đạo tặc này vốn là cựu phủ binh, những người lính từng rút từ Cao Ly về.

Những người từng trải qua sinh tử, chứng kiến quá nhiều chém giết, nên họ vô cùng trân trọng sinh mệnh. Lẽ nào họ lại làm cái chuyện tự chuốc lấy diệt vong? Hơn ai hết, họ hiểu rõ sức mạnh đáng sợ của đại quân triều đình.

Vào thời điểm quân lực triều đình đang thịnh vượng nhất mà làm phản chẳng khác nào tự sát. Bởi vậy, Vân Diệp rất hứng thú muốn biết nguyên nhân nào đã khiến những lão binh này lại muốn chiếm đất xưng vương.

Công văn ghi rằng trăm người này từng phục dịch ở Cao Ly bốn năm, là những tên đạo phỉ cùng hung cực ác, đã giết hại các gia đình quyền quý nổi tiếng trong vùng, cướp bóc phụ nữ, dọc đường còn có ý đồ công kích huyện Hải Lăng hòng kiếm chỗ lập thân. Kết quả là bị huyện lệnh và hương thân đánh lui, cuối cùng đành lui vào núi xưng vương ư?

Vân Diệp lấy bản đồ ra xem xong liền đấm mạnh một phát lên bàn. Huyện Hải Lăng vốn nhiều hồ đầm, không hề có núi non. Ngọn núi gần nhất thì ở Tĩnh Giang, to bằng cái mụn cơm, lấy đâu ra chỗ để giấu người? Trước đó chỉ là hoài nghi, nhưng giờ thì đã xác định rõ: những người này bị ép phải làm phản. Tố chất quân sự của những lão binh bách chiến đâu cả rồi? Thà vào hồ, vào đầm lầy còn hơn thủ một cái đồi đất trăm lần, chẳng khác nào ngồi chờ người ta tới diệt!

– Mời Liên Thành hầu Trương Kiệm đến đây cho ta.

Vân Diệp thu lại những tấm bản đồ đang trải rộng, sai một tiểu lại rồi ngồi sau bàn đợi Trương Kiệm. Bọn người đó đều là bộ hạ của hắn, xem hắn nói gì.

Chẳng bao lâu sau, Trương Kiệm cười ha hả bước vào: – Bất Kh�� huynh, lâu rồi không gặp.

– Thôi khỏi nói nhảm, tướng môn chúng ta không khoái kiểu này, cứ gọi ta là Vân Diệp được rồi. Ngươi đến xem tấu chương hôm nay, rồi xem bản đồ, có tính toán gì thì nói ta nghe.

Trương Kiệm nghi hoặc ghé lại gần, không hiểu vì sao Vân Diệp lại bảo mình xem bản đồ binh bộ. Tuy hắn cũng kiêm hàm Thượng thư binh bộ, nhưng lại đang làm việc ở Hộ Bộ, theo lý thì không thể xen vào sự vụ của Binh Bộ.

Khi hắn xem tấu chương thì sắc mặt liền sầm xuống, vội nhìn bản đồ, mặt mày tím tái. Số lão binh theo hắn chinh chiến ở Liêu Đông bốn năm còn chưa tới một vạn người, giờ hơn trăm người lại gặp chuyện. Hắn đã từng có lời hứa với số tướng sĩ còn lại, sao có thể không chấn kinh?

Không đợi Trương Kiệm lên tiếng, Vân Diệp đã đưa văn thư phê duyệt cho hắn xem. Sắc mặt Trương Kiệm mới khá hơn đôi chút, chắp tay nói: – Hậu ý của Vân hầu, Trương mỗ cảm kích vô cùng. Giờ sẽ cho phó tướng đến huyện Hải Lăng bắt toàn bộ những kẻ làm phản về kinh sư để bệ hạ xử lý.

Vân Diệp gật đầu, y tin rằng Trương Kiệm nhất định sẽ chiêu hàng được cựu binh của mình trước khi phủ binh Sở Châu kịp tới huyện Hải Lăng.

Day huyệt thái dương rồi thở dài, thiên hạ thái bình lập tức nảy sinh cảnh văn võ đấu đá. Đó là điều Lý Nhị cố ý thúc đẩy, có thể nói là đại thế của thiên hạ. Đến cả một người như y, dù làm Thượng thư Binh Bộ nhưng lại là kẻ văn không ra văn, võ không ra võ, cũng không thể tránh khỏi bị cuốn vào vòng xoáy đó.

Đỗ Như Hối giờ đã hoàn toàn không để ý tới chính sự nữa, ngày ngày ra vào nhà huân quý, đi khắp nơi tìm kiếm đồ cổ. Phòng Huyền Linh cực kỳ hâm mộ cuộc sống hiện tại của Đỗ Như Hối, mấy lần dâng tấu xin thoái ẩn, nhưng đều bị Lý Nhị từ chối. Ông đành tiếp tục vùi mình trong biển văn thư của Trung Thư Tỉnh, tìm niềm vui trong nỗi khổ.

Vân Diệp đến khiến Phòng Huyền Linh vô cùng vui vẻ. Tuy thân là thủ tướng vô cùng tôn quý, nhưng ông khó tránh khỏi lao tâm lao lực, có được lúc nhàn rỗi chốc lát cũng là chuyện vui hiếm hoi.

– Ở Đông Hải có một loại cá tên là hoàng hoa ngư, đặc tính là biết hát. Thoạt nghe như tiếng đàn cầm, nghe kỹ lại tựa tiếng sáo. Nếu chẳng may làm gián đoạn tiếng hát của nó, nó sẽ phát ra âm thanh như tiếng mèo kêu. Nếu tiếp tục quấy rầy nó hát, sẽ có tiếng như cưa sắt, hết sức thần kỳ.

– Năm Trinh Quan thứ chín, mãnh tướng vô địch Vân Diệp viễn chinh Nam Hải trở về, chẳng may gặp phải rồng hút nước. Khi đó trời đất đảo lộn, vạn cân cá bị thủy long hút lên không trung, tựa như ngày tận thế. Vân Diệp không hổ danh mãnh tướng, tự buộc mình vào cột buồm, quát lớn chỉ huy né tránh. Hạm đội đã gian nan lắm mới vượt qua được khe hở giữa thủy long, nước biển tràn ngập thuyền, buồm cuốn bay lên trời. May mà Vân Diệp chỉ huy đúng đắn nên hạm đội bình an, chỉ có điều y bị hoàng hoa ngư đánh cho hôn mê, một tháng không thể ra ngoài.

– Trước khi hoàng hoa ngư đánh ngươi hôn mê, nó có hát cho ngươi nghe không?

– Phòng tướng, ta đang lấy ví dụ, hoàng hoa ngư hát là có thật mà, vì sao ông cứ nói lảng sang chuyện khác?

– Vân hầu bị hoàng hoa ngư đánh ngất là có thật, lão phu cũng đang trả lời ví dụ của ngươi đó thôi. Gần đây lão phu định viết sách, không viết chính sử, không soạn kinh văn, không luận triều chính, chỉ thu thập chuyện lạ trên đời. Ai mà rảnh rỗi thảo luận với ngươi chuyện gió tây áp gió đông hay gió đông áp gió tây, liên quan gì tới lão phu?

Phòng Huyền Linh nói xong ôm bụng cười phá lên, quả không hổ danh lão hồ ly.

– Chuyện hơn trăm quân tốt đó tất nhiên sẽ có người thanh lý môn hộ, chẳng phải ngươi đã xử lý rất tốt rồi sao? Nói nhiều cũng vô ích, cùng lão phu làm ván cờ đi.

Vân Diệp co cẳng chạy biến. Lão già này chơi cờ thối hoắc vậy mà toàn thắng mình, cứ gặp lão là bị kéo vào đánh cờ. Hôm nay có lý do chính đáng rồi, nhân cơ hội này chạy thôi, không cho lão cơ hội ngược đãi mình.

Trở về Binh Bộ, Vân Diệp lại thấy mình còn chẳng bằng đánh cờ với Phòng Huyền Linh. Hai vị thị lang mang tới một chồng sổ sách dày, nghe nói là những cuống phiếu cơm tích lại từ năm trước, hỏi Thượng thư đại nhân xử lý ra sao.

Cuống phiếu cơm là phần còn lại sau khi mọi người dùng cơm công. Vân Diệp lật sổ xem khoản dư cuối cùng, phát hiện chỉ có một trăm sáu mươi ngân tệ thì nổi khùng.

Binh Bộ trên dưới có hơn sáu trăm người dùng cơm công, ăn cả năm mà chỉ còn lại hơn trăm ngân tệ. Vân Diệp không phải chê ít tiền, mà là vì chút tiền con con này mà làm phiền mình, chia ra mỗi người chưa được nửa ngân tệ, nói ra thì mất cả mặt.

– Cầm đi mua cần câu cho ta, ta muốn đi câu cá.

– Tiền công mà dùng vào việc tư e không ổn.

– Vậy mua cần câu cho ngươi được không?

Vừa rồi bị ấm ức từ cấp trên, vì sao không thể trút giận vào hạ quan của mình chứ?

– Người Đoàn gia không tham ô một xu công quỹ, chẳng lẽ đây là thói quen của Vân hầu?

Hoàng Đế đưa Đoàn Hổ vào làm Binh Bộ Tả Thị Lang vốn là để gây khó dễ cho Vân Diệp. Tính cách Vân Diệp quá sôi nổi, cần một người cứng nhắc để trung hòa. Nhưng giờ thì Vân Diệp phát hiện ra, tên này không phải cứng nhắc mà đúng là một khúc gỗ.

Vân Diệp cúi đầu xem lại số tiền, rồi lại lấy sổ xem tổng nhân số của Binh Bộ. Y phát hiện một điều thú vị: đó là lấy tiền trừ đi nhân số thế nào cũng không hết, luôn có số dư. Tên Đoàn Hổ này cầm quân đánh trận có lẽ không thành vấn đề, nhưng cứ dính đến tính toán là lẫn hết cả. Hắn chỉ có thể làm tướng quân thôi.

Tất cả nội dung bản dịch này được truyen.free bảo hộ quyền sở hữu, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free