(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1383:
Ai có thể chữa lành bệnh tim bẩm sinh? Vân Diệp không tin thời đại này có cách, nhưng Hủy Tử sắp chết đúng là sống khỏe mạnh, chẳng những chạy nhảy được, còn múa kiếm truy sát Lão Tiền. Tất cả đều cho thấy bệnh tình của nàng đã khỏi. Chỉ là tính cách thay đổi, nhưng sự điêu ngoa vốn là đặc tính của Lý gia, Cao Dương cũng thế, chẳng có gì lạ. Đứa bé này mình đã nhìn lớn lên từ nhỏ, nếu bị thay bằng người khác thì chẳng lẽ lại không nhận ra, cái tình cảm thân thiết khắc sâu tận xương tủy đó không thể nào giả được.
Tôn Tư Mạc đứng ngoài phòng thuốc sốt ruột nhìn ra ngoài. Đến cả thần y cũng có lúc sốt ruột như thế, ông ta rất muốn biết bằng cách nào Hủy Tử lại có thể bình phục được, rốt cuộc vị cao nhân kia đã dùng cách gì.
Hủy Tử ngoan ngoãn chào hỏi Tôn Tư Mạc. Khoảnh khắc ấy, đứa bé hiền lành dường như đã trở lại. Tôn Tư Mạc đưa Hủy Tử vào gian trong, Vân Mộ đi theo cùng, còn vợ chồng Vân Diệp thì đợi ở ngoài.
Rất lâu không thấy Tôn Tư Mạc ra, đang chuẩn bị bảo Tân Nguyệt vào xem thì thấy Lý Nhị và Trường Tôn thị đã tới. Họ cưỡi ngựa đến, tốc độ như thế này cũng nhanh rồi, chắc hẳn lúc này Lưu Tiến Bảo còn chưa đến Trường An.
- Tôn tiên sinh nói sao? Lý Nhị cởi áo choàng ném xuống đất, hỏi kết quả: - Không biết, họ vào một lúc rồi, vẫn chưa có tin tức gì.
- Ngươi thấy sao? - Chạy được, nhảy được, múa kiếm được, ăn uống không có vấn đề, nhưng trong lòng thần cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn, nên thần mới đến chỗ Tôn tiên sinh để xác nhận.
Trường Tôn thị nghe Vân Diệp nói xong lập tức vén rèm đi vào, Tân Nguyệt do dự một chút rồi cũng đi theo.
- Không ổn thế nào? Ngươi cũng là người thân của Hủy Tử, cứ nói hết đi. - Hủy Tử nói với thần rằng, bọn Ngọc Nữ chuyên đối phó với Tân Mỵ Nhân. Thần không phải tò mò về môn phái của họ, chỉ là thấy hai chữ "Ngọc Nữ" này cực kỳ không ổn.
Nghe xong Vân Diệp giải thích, Lý Nhị đứng dậy đi vòng quanh, mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Vân Diệp biết khi Lý Nhị bình tĩnh đến đáng sợ thì đừng quấy rầy, bởi lúc đó mới là khi ông ta kích động nhất.
Tôn Tư Mạc đi ra, mời Lý Nhị và Vân Diệp vào thư phòng nói chuyện. Khó khăn lắm ông mới cất lời được: - Lão đạo không thấy tim của Hủy Tử tốt lên chút nào cả, nhưng khí huyết của đứa bé này lại rất dư dả, thật quái lạ. Trái tim là bản mệnh, muốn trường thọ thì tim phải khỏe mạnh. Nhưng lão cũng phát hiện, hô hấp của Hủy Tử rất dài, hơn nữa nhịp tim đập chậm hơn ng��ời thường đến một nửa.
- Lão đạo đã hỏi Hủy Tử, không ai truyền máu cho con bé cả, tức là chuyện này không liên quan tới ngoại lực, mà do chính bản thân Hủy Tử mà ra.
Lý Nhị trầm tĩnh nói: - Trẫm không hỏi nguyên nhân, chỉ cần biết bệnh tình của Hủy Tử đã khỏi hẳn chưa. Chỉ cần con bé khỏe lại, trẫm sẽ đại xá thiên hạ, nếu chưa, trẫm sẽ mời cao nhân khác.
- Bẩm bệ hạ, thần không rõ. Khí huyết dư dả một cách vô lý, Hủy Tử khỏe mạnh cũng vô lý không kém. Lấy khí vận huyết, thần chỉ mới nghe thấy điều này lần đầu, cho nên không thể biết được hậu quả thế nào. Có điều khẳng định rằng Hủy Tử sẽ không tiện trong việc cưới gả.
Lý Nhị gật đầu: - Trước kia tiên sinh cũng đã nói vậy. Chỉ cần Hủy Tử khỏe mạnh, cả đời ở bên trẫm, không gả cho ai cũng được.
Trường Tôn thị dắt tay Hủy Tử từ gian trong đi ra, cảm tạ Tôn Tư Mạc một lần nữa, rồi dẫn Hủy Tử về cung.
Tôn Tư Mạc nhắm mắt trầm tư hồi lâu, đột nhiên quát lên: - Vô lý, vô lý! Đạo gia chú trọng vào việc luyện khí, nhưng lão đạo chưa từng thấy ai luyện thành công cả. Mà luyện khí cần thời gian, Hủy Tử mới luyện hai năm đã có thể lấy khí vận huyết, căn bản là điều không thể.
Ba người nhà họ Vân sợ hãi nhìn Tôn Tư Mạc. Ông ta chưa bao giờ nổi giận, không ngờ khi nổi giận lại đáng sợ đến vậy. Không thèm nhìn đến họ, ông ấy vào phòng thi thể, rồi không thấy ra nữa.
Lý Nhị tự lừa dối mình và lừa dối người khác. Ông ta chỉ cần Hủy Tử khỏe mạnh, dù phương thức đó có nguy hiểm thế nào đi nữa, có lẽ đó mới là phản ứng chân thật của một người có tình cảm. Là cha của Hủy Tử, Lý Nhị thật xứng đáng.
Ngày hôm sau, Vân Diệp tại binh bộ nhận được chiếu thư đại xá thiên hạ của hoàng đế. Kỳ thực Vân Diệp cho rằng kiểu xá miễn vô nguyên tắc này không hề thích hợp, ngoại trừ tội đại nghịch, còn lại đều được xá miễn.
Từ năm Trinh Quan tới nay, thiên hạ đại phú, dân chúng sung túc, dân phong dần trở nên xa hoa lãng phí. Nhiều tội án kỳ quái đã phát sinh, chỉ có tội đại nghịch mưu phản là rất ít khi thấy. Cho dù có, so với Đại Đường bao la, thực sự cũng chẳng có gì đáng nói. Nay thả hết ra như vậy, có thực sự thích hợp không?
Các tấu chương kháng nghị được dâng lên, nhưng chúng như đá chìm đáy biển. Cả Phòng Huyền Linh, Mã Chu, Trường Tôn Vô Kỵ đều cho rằng làm như vậy là không thích hợp. Những phạm nhân chưa bị trừng phạt thích đáng đã được tha bổng, e rằng nhân gian sẽ xảy ra vô số bi kịch.
Thế nhưng Lý Nhị chẳng hề động lòng chút nào. Ba ngày sau, tất cả tù phạm trong biên cảnh Đại Đường đều hân hoan rời nhà lao, bao gồm cả những hung thủ giết người, cưỡng bức, cướp đoạt tài sản...
Hết giờ làm, từ hoàng thành đi ra, Vân Diệp nhìn thấy Khúc Trác đứng bên đường. Hắn không nói chuyện với Vân Diệp, chỉ vào mình, rồi lại chỉ về phía nam, rồi vội vàng hòa vào đám đông mà biến mất.
Hiện giờ Khúc Trác đang nhậm chức ở Đô thủy giám. Nhìn thủ thế kỳ lạ của hắn, Vân Diệp cảm thấy lòng mình thư thái, vẫn có thể báo tin cho mình, thực sự là hiếm có.
Người Đô thủy giám đi về phía nam. Vươn cổ nhìn về phía xa, tức là lần này phải đi rất xa. Với Vân Diệp, loại ám hiệu như thế này đoán ra rất dễ dàng.
Đi tuần phương Nam, Lý Nhị đã động lòng rồi. Về phần ông ta muốn phái Đô thủy giám đi giám sát phương nam, hay là tới đảo xa đều không còn là vấn đề. Chỉ cần ông ta hướng ánh mắt về phía nam của đế quốc là đủ rồi.
Viết thư cho Hầu Kiệt xong, Vân Diệp lại đốt ngay trong đêm. Không phải vì có điều gì bí mật không thể lộ ra, mà vì không cần thiết. Người Đô thủy giám dù lên được đảo xa, thế cô lực mỏng chẳng làm được gì, chỉ có thể truyền đạt những gì mắt thấy tai nghe trên đảo cho Lý Nhị.
Lo lắng và sợ hãi xuất phát từ vô tri, nghi kỵ lại càng sinh ra từ sự vô tri. Để Lý Nhị nhìn thấy đảo xa, còn hơn Vân Diệp nói suông cả trăm lần.
Vịnh Quảng Châu, đây là thế giới của thủy thủ. Những tráng sĩ mới từ biển về liền đâm đầu vào tửu quán. Chẳng cần nói, tiểu nhị liền bê ra cả mầm rau xanh và các loại hoa quả.
Vốn là uống rượu ăn thịt, giờ lại thành ăn rau, ăn thịt. Củ cải được hoan nghênh nhất, dưa hấu thứ hai, còn về rau cần thì chỉ cần sạch sẽ là có thể nhai rau ráu như ăn mía.
Bà chủ quán lúc này có ưỡn ẹo như rắn nước cũng chẳng ai thèm nhìn. Họ phải thỏa mãn cái miệng trước đã, rồi mới tính tới những thứ khác.
- Bà nội nó, trên biển không còn đường sống nữa rồi! Vân gia Ung Châu, Phùng gia Quảng Châu, giờ còn có Hầu gia gì đó ở đảo xa. Hương liệu tốt nhất không có phần của anh em chúng ta, thổ dân tốt nhất cũng không có phần của chúng ta, chúng ta chỉ có hoa quả dại mọc khắp mọi nơi mà thôi.
Chỉ cần có người nói câu này, y như rằng lại có người ngọt nhạt nói: - Không sống nổi thì lên bờ đi con mẹ nó chứ! Đất triều đình cấp cho ngươi thì đều để hoang đấy thôi, không làm ra được hạt lương nào lại còn phải đóng thuế, tội gì phải khổ sở như thế!
Hai câu này dùng để mở màn mà thôi. Chỉ cần là người trên biển, việc chửi rủa ba nhà này đã thành thông lệ. Còn về phần lên bờ làm ruộng, chút thu hoạch chẳng bõ công mệt nhọc. Ở An Nam, lương thực nhiều đến mức để thối rữa trong ruộng. Nhiều năm trước triều đình còn dùng đội thuyền vận chuyển lên phía bắc, giờ đây, ai mà vận chuyển lương thực, nhất định sẽ bị chửi là đồ ngu.
- Tìm thấy báu vật của Cầu Nhiệm Khách chưa? Nghe nói nằm ngay ở biển ma quỷ đó, Thôi lão đại, mấy người không đi tìm sao? Tìm thấy là phát tài rồi!
- Đừng nói nữa! Khi ta đi qua biển ma quỷ, đúng là muốn vào thăm dò một phen, có điều thấy đá ngầm với hải lưu xoáy, đành phải ngoan ngoãn đi qua eo biển. Con bà nó, tiền thuế qua eo biển đủ làm đau lòng nửa năm trời. Tên tướng quân ở đó là kẻ cứng nhắc, cho hắn ngủ với Hồ cơ để hắn nương tay chút đỉnh, ai ngờ hắn kéo quân lên xong vẫn giữ cái bản mặt người chết. Lão Chu, ngươi lần sau đi đừng phạm sai lầm đó, chẳng ích lợi gì đâu.
Tất cả các quyền biên tập và nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free.