Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1399:

Phu quân đang rất hứng khởi, chắc cha con họ nói chuyện vui lắm. Trời đã lất phất mưa mà họ vẫn không hề xê dịch. Đang định ra gọi thì Phùng Viện mang ô hồng tới che cho Tân Nguyệt, vừa cười vừa nói:

– Mẹ, không cần gọi đâu. Cha, tướng công và nhị đệ đang nói chuyện vui vẻ, đây là một thú vui tao nhã, mưa không to, không cần lo đâu ạ.

– Con bé này biết gì! Cha con ngươi dạo trước bị hoàng gia khốn kiếp chọc tức đến hộc máu, sức khỏe giờ còn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể để dầm mưa. Dù vui mấy cũng phải có chừng mực chứ.

Tân Nguyệt đang định đi gọi nhưng rồi lại khựng lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn hai người phụ nữ che ô từ sơn lộ đi tới. Người phụ nữ này đã lần thứ hai đến quấy rầy cuộc sống của mình rồi.

– Cái huyền ảo của đất trời nằm ở chỗ đó, giống như hiện giờ mưa rơi xuống, chẳng qua là một quá trình tuần hoàn. Mặt trời biến nước thành hơi, hơi nước bay lên gặp không khí lạnh tụ thành mây, đợi hơi nước bão hòa sẽ lần nữa biến thành nước mưa rơi xuống thấm nhuần vạn vật...

Tân Nguyệt không ngăn được Trường Tôn thị, mà cũng chẳng dám ngăn, đành trơ mắt nhìn bà ta đứng sau ba cha con mà nghe lén. Cho dù có nghe thì bà ta cũng chẳng hiểu gì đâu! Tân Nguyệt thầm nghĩ đầy bực bội.

Vân Diệp quay lại nhìn thấy Trường Tôn thị, liền cười đứng dậy, cởi nón ra che cho Hoàng hậu. Vân Thọ, Lý Dung cũng đứng lên theo, nhưng không còn vẻ vui tươi như khi còn bé nữa.

Trường Tôn thị không nói gì, ngồi xuống chiếc ghế Vân Diệp vừa ngồi, lấy cần câu của Vân Diệp tiếp tục câu cá. Vân Diệp cũng ngồi xuống theo.

Vân Thọ đưa nón cho cha đội, cùng Lý Dung rời ao nước. Vân Diệp nhìn tóc mai Trường Tôn thị đã điểm bạc, thở dài:

– Tâm tật thần chưa lành, không tiện rời núi.

– Ta biết. Cho nên ta tới không phải để khuyên ngươi rời núi. Ta chỉ muốn hỏi, có thuốc trị tâm tật không, ta cũng mắc bệnh rồi.

Vân Diệp buồn bã nhìn nước mưa rơi xuống ao nước gợi lên vô số gợn sóng:

– Mấy ngày đầu, thần hơi hận bản thân mình, vì sao lại rời sơn cốc. Nếu cứ sống ở đó cùng Vượng Tài thì đâu tệ gì, giống như bây giờ, rất tốt, rất thư thái. Vượng Tài cũng được tự do. Ai ngờ sau khi rời núi, bản thân chẳng vui, Vượng Tài cũng chẳng vui, lại còn khiến người khác chướng mắt.

Trường Tôn thị không đáp lời Vân Diệp, nhìn về phía mấy gian nhà cỏ:

– Dọn cho ta một gian, ta cũng định ở lại đây. Có lẽ Thanh Tước cũng sẽ tới, đáng lẽ ngươi nên dựng thêm vài gian nữa. Người thương tâm quá nhiều, cần có nơi để chữa trị.

– Cũng tốt, có thể tưởng tượng được Nương nương bị dày vò trong hoàng cung đến mức nào. Những người không có chí lớn như chúng ta, trốn vào trong núi cũng chẳng tệ. Nương nương tóc đã bạc rồi, nên ăn mấy thứ như mè và hà thủ ô. Tối nay ăn luôn nhé.

Trường Tôn thị cười gật đầu, sau đó nhấc cần lên, câu được một con cá to bằng bàn tay. Nhìn con cá quẫy đạp loạn xạ, Trường Tôn thị hờ hững bắt lấy, rồi gỡ ra khỏi móc câu:

– Đem con cá nhỏ tên Trĩ Nô này kho cho ta.

Câu nói này khiến Vân Diệp hiểu rằng Lý Trì chẳng qua cũng chỉ là con cá nhỏ bị mồi câu cám dỗ mà thôi. Có điều, chuyện đó thì liên quan gì tới mình chứ?

– Mưa lớn rồi, chúng ta quay về thôi. Hôm nay đã câu đủ cá rồi, về sẽ làm cá kho cho Nương nương. Kỳ thực canh cá cũng không tệ, bổ dưỡng cho cơ thể, còn cá kho thì chỉ thỏa mãn cái miệng nhất thời mà thôi.

Trường Tôn thị quay đầu nhìn Vân Diệp, vén lọn tóc rối lên, như trước kia vẫn thường vỗ đầu Vân Diệp, nhưng hiện giờ cần giơ cánh tay lên rất cao. Mắt đã ngấn nước:

– Vậy là vẫn còn một người lo lắng cho ta.

– Kỳ thực không sao. Cùng lắm thì cứ đem cả thế giới này cho bọn họ đi. Chúng ta đi tới đảo xa, ở đó một năm bốn mùa đều là mùa hè, không nghĩ gì cả, cứ suốt ngày vui chơi. Đầu óc mà cứ nghĩ nhiều là chẳng thể vui nổi đâu. Nương nương nhìn những kẻ ngốc nghếch ngoài chợ mà xem, kẻ nào cũng sống vui vẻ cả.

Trường Tôn thị cười, cùng Vân Diệp xách giỏ cá vào nhà cỏ.

Kẻ khốn kiếp sống nhởn nhơ trên đời, người tốt thì run rẩy trốn ở nơi người khác không thể tìm thấy.

Vân Diệp nói điều ấy với Trường Tôn thị. Tân Nguyệt thấy Trường Tôn thị không phải đến để khuyên phu quân dời núi, cũng liền trở nên vô cùng hiếu thuận. Thêm vào đó, Vân Diệp cũng xắn tay áo vào bếp, mọi người đều tíu tít vui vẻ, dù sao người tốt cũng cần có chút thú vui chứ.

Trường Tôn thị ăn bát canh cá diếc, một bát cơm mè đen xì, lại ăn bốn năm cái bánh bao nhân rau, khiến Mai Cô đứng phía sau nhìn mà mừng rỡ. Đây là lần ăn nhiều nhất của Nương nương suốt nửa năm qua.

– Thoải mái! No rồi!

Trường Tôn thị xoa bụng nói với Vân Diệp:

Tân Nguyệt đứng dậy nói: – Thiếp thân xin cùng Nương nương đi tản bộ. Nơi này rất an toàn, các gia tướng đang canh gác bên ngoài, không có dã thú.

Trường Tôn thị quan sát Phùng Viện, khen một tiếng, lấy trâm phượng gài lên đầu Phùng Viện. Rồi lại quay đầu nhìn Lý Yên Dung, vuốt má nàng:

– Cháu đúng là đứa bé có phúc.

Sau đó cùng Tân Nguyệt, Phùng Viện, Lý Yên Dung tản bộ trên đường nhỏ.

Thấy Hoàng hậu đã đi rồi, Vân Thọ hạ thấp giọng hỏi cha:

– Cha, Hoàng hậu nãi nãi vào núi làm gì?

Lý Dung nhíu mày:

– Chắc chắn là muốn cha nghĩ cách cứu Lý Trì, nhưng không tiện mở lời nên đành dày vò cha. Lần này nhà ta đã chịu đủ mọi tai tiếng, Hoàng hậu còn chẳng có cách nào, thì nhà ta biết làm gì được đây?

Hôm qua Tiểu Vũ tới nói triều đình đang loạn tưng bừng. Trường Tôn gia một tay che cả bầu trời. Phòng Huyền Linh đã dâng tấu xin cáo lão, xem ra không thể chịu nổi áp lực từ Trường Tôn gia nữa.

Trong cuộc mưu phản này, khi Lý Trì còn chưa kịp hoàn toàn phát động, Tr��ờng Tôn Xung đã nhanh chóng khống chế được cục diện. Trương Gián Chi, Lai Tế, Thượng Quan Nghi không kịp bỏ chạy đã bị hắn bắt sống. Chỉ có Khương Khác cùng Lý Trì chạy thoát tới huyện Tam Nguyên, nhưng cuối cùng cũng bị bắt sống.

Đại công dẹp loạn, hiện giờ, người đó đã thành Binh bộ Tả Thị lang, đã đá đít tên ngốc Đoàn Hổ, nắm toàn quyền Binh bộ, phát hiệu lệnh thay thế Vân Diệp.

Vân Diệp cười bình thản, hỏi Vân Thọ:

– Tiểu Vũ tỷ tỷ của con có tra ra trong hoàng cung đã xảy ra chuyện gì không?

– Tiểu Vũ tỷ tỷ thậm chí đã phải dùng tới những người ti tiện mà hơn mười năm nay chưa từng dùng đến, mà vẫn không làm rõ được rốt cuộc trong cung Vạn Dân đã xảy ra chuyện gì.

– Đêm hôm đó, trong hoàng cung có rất nhiều người chết, toàn là thái giám, cung nữ trực ban. Ngày hôm sau, cung Thái Cực bày đầy hoa thơm, nghe nói là để át mùi máu và che đi dấu vết hủy hoại. Cùng lúc đó, trong Cảm Nghiệp Tự lại có thêm mười sáu nữ ni, trong đó không ngờ lại có Từ Huệ phi.

– Vô Sắc Đại sư hiện giờ không còn màng tới thế t���c, một lòng lễ Phật. Nhi tử của bà ta đã cưới vợ, có điều không ai biết hắn đang ở đâu. Điều khả nghi nhất là Tán kỵ Thường thị Từ Hiếu Đức, phụ thân của Từ Huệ phi, lại bị giết. Ông ta chẳng qua là điển hình của việc cha vinh nhờ con, giết cũng chẳng ích gì. Nếu cả ông ta cũng bị giết, thì chỉ có thể nói ông ta tự chuốc lấy cái chết mà thôi.

Vân Diệp thở dài nói với hai nhi tử:

– Chúng ta cứ ngồi ngoài mà xem đi.

– Cha, chúng ta cứ đóng cửa không ra ngoài mãi thì cũng chẳng phải là cách hay. Hiện giờ đã có người so cha với Tư Mã Ý rồi, hai huynh đệ con thì bị gọi là Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu, nói rằng chúng ta đang tích trữ lực lượng chờ thời.

Lý Dung tức giận đấm bàn:

Vân Diệp lắc đầu:

– Trường Tôn gia quá nóng vội rồi. Bịa đặt ra tin đồn kiểu này chỉ tổ làm trò cười. Sau khi chuyện xảy ra, cha đã đem toàn bộ lực lượng của Vân gia phơi bày trước thiên hạ, chỉ có ba nghìn người mà thôi, thì làm sao có thể làm nên sóng gió gì được. Kỳ thực, hôm đó cha làm là để cho Hoàng đế xem đấy. Còn về phần cha n��p mình trong núi là để thỉnh tội. Nhà ta tự ý giúp thê nhi của Lý Hoài Nhân chạy thoát là một đại tội.

Lý Dung và Vân Thọ há hốc miệng nhìn nhau. Vốn cứ nghĩ Trường Tôn Vô Kỵ là kẻ âm hiểm nhất rồi, hai mặt với các bên, dù phe nào thắng cũng có thể đặt mình vào vị trí cực kỳ an toàn, lại còn loại bỏ được cha mình. Không ngờ cha mình mới thực sự cao minh hơn, đồng loạt hỏi:

– Cha, nhà ta chẳng lẽ chỉ có ba nghìn sĩ tốt thôi ư?

– Không biết. Cha từ Tây Vực trở về, đi qua một nơi là lại phân tán bớt một ít sĩ tốt. Cho đến giờ có trời mới biết còn bao nhiêu người nghe lời cha nữa.

Hai huynh đệ lập tức xem bản đồ. Lý Dung vẽ một đường dài từ Hà Tây tới Trường An. Vân Thọ đánh dấu tuyến đường thương đội của Vân gia lên trên đó, phát hiện chúng trùng khớp với nhau một cách đáng ngạc nhiên. Lý Dung hít một hơi thật sâu, Vân Thọ ngẩng đầu nhìn trời. Hai huynh đệ liền ném bản đồ vào lửa, làm như không có chuyện gì, giúp cha nhóm lửa bếp. Lát nữa đám phụ nhân về còn cần nước nóng để tắm rửa.

Bản dịch văn chương này được thực hiện bởi đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free