(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1400:
Vân Thọ và Lý Dung chỉ có thể tính toán qua loa, còn Tiểu Vũ thì bận rộn toát mồ hôi. Trong căn phòng đóng kín, dây thừng đỏ giăng đầy, chi chít như một tấm lưới khổng lồ. Trên bản đồ dán tường, vô số chiếc đinh ghim, mỗi cái buộc một sợi dây đỏ. Tiểu Vũ cắm chiếc đinh cuối cùng vào Nhạc Châu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi đạp chân Địch Nhân Kiệt đang ngáy khò khò: "- Mau mang một chậu nước lạnh vào đây, muốn lão nương chết nóng à?"
Địch Nhân Kiệt dụi mắt mỏi nhừ, liếc nhìn Tiểu Vũ. Bà nương này từ sau khi sinh đứa con thứ hai càng trở nên ngang ngược, sinh con trai thì đã sao chứ, có gì mà vênh váo đến thế? Lòng lẩm bẩm là thế, nhưng nhìn thấy Tiểu Vũ mướt mồ hôi, hắn lại thấy thương. Địch Nhân Kiệt vội chạy đi mang nước mát vào, lúc này Tiểu Vũ đã cởi sạch y phục. Nhìn ngọc thể lả lướt của nàng, hắn nuốt nước bọt. Bà nương này sinh cho mình hai đứa con rồi mà vóc dáng vẫn tốt đến vậy. Nha hoàn không được vào gian phòng này, cho nên việc gì cũng phải tự mình làm. Hắn vắt khăn, cẩn thận lau mồ hôi trên người Tiểu Vũ. "- Xéo, chàng làm gì mà cứ lau ngực mãi vậy, không thấy trán thiếp đầy mồ hôi à?" "- Ồ, biết rồi!" Địch Nhân Kiệt sực tỉnh, hứng thú giúp Tiểu Vũ lau mồ hôi trên mặt. Trò chơi giữa phu thê rất dễ khơi dậy lửa tình. Vừa rồi chỉ có một mình Tiểu Vũ đổ mồ hôi, nhưng chốc lát sau, cả hai đã mồ hôi đầm đìa. Tiểu Vũ đã nhũn người đi, Địch Nhân Kiệt cười hì hì bế tấm thân trần truồng của nàng đặt lên chiếu, rồi thay chậu nước mới, tiếp tục công việc vừa rồi. Rửa ráy xong, hai người nằm ngửa trên chiếu. Địch Nhân Kiệt nhìn tấm lưới lớn giăng khắp phòng rồi hỏi: "- Đó là chuyện sư phụ bận rộn làm tới tận bây giờ đấy à?" "- Vốn còn dày đặc hơn thế nữa, nhưng một số thủ đoạn thì sư phụ không muốn dùng." Tiểu Vũ chỉ vào hai sợi dây đỏ buông thõng trên tường: "- Tiểu Ám, Tiểu Hữu vốn là hai quân cờ cực tốt, nhưng sư phụ lại không dùng đến. Mấy năm qua, quan hệ thân tình giữa họ vẫn giữ chừng mực, không vượt quá giới hạn nửa bước. Hàn Triệt ở Mạc Bắc, Ngưu Kiến Hổ ở Minh Châu, Úy Trì Bảo Lâm ở Trác Châu, còn Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt, Úy Trì Cung, dù cả Lý Tịnh cũng có thể bị sư phụ buộc vào sợi dây đỏ này." "- Nhưng sư phụ không làm vậy, thiếp khuyên thế nào cũng vô ích. Sư phụ thà chết chứ không dùng đến lực lượng đáng sợ này, nếu không thì tấm lưới này còn có thể tăng thêm năm thành." Địch Nhân Kiệt trầm ngâm rất lâu rồi mới nói: "- Trọng tình trọng nghĩa mới chính là sư phụ của chúng ta. Phu thê mình toàn tâm toàn ý giúp sư phụ, lại không cần lo đường lui, thế mới phải. Đấng nam nhi có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm. Có điều, Tiểu Vũ này, cái lưới nhỏ bên cạnh tấm lưới lớn kia là sao?" Tiểu Vũ chống thân hình quyến rũ của mình lên, cười khúc khích: "- Đó là Bạch Ngọc Kinh. Sư phụ không thích Bạch Ngọc Kinh, nhưng thiếp lại si mê nó. "Thiên thượng bạch ngọc kinh, ngũ lâu thập nhị thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh", đẹp biết nhường nào! Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử, nghĩ tới những cái tên ấy, người thiếp lại nóng sôi..." Tiểu Vũ nói xong, liền trở mình ngồi lên người Địch Nhân Kiệt, mái tóc đen bay múa trên không trung như những con rắn...
Chén say ta hát ta chơi, Thú vui say hát người đời được bao. Tháng ngày thấm thoát chóng sao, Hạt sương buổi sớm tụ vào lại tan. Điều đâu cảm giận chứa chan, Cái lo ngay ngáy không bàn cho xuôi. Lo kia bao gỡ cho rồi, Họa chẳng chỉ có con người Đỗ Khang. Áo xanh tấc dạ bàng hoàng, Ngậm ngùi lòng tớ ngổn ngang tơi bời. Hươu đồng hớn hở vui chơi, Sáo đàn ta khách tiệc mời lẫn nhau. Trăng kia sáng tỏ làu làu, Xoay quanh quanh mãi địa đầu khôn thôi. Cái lo đâu bỗng tới nơi, Lòng lo dằng dặc ai người gỡ ra. Nỗi niềm kể hết gần xa, Này là tình cũ, này là nghĩa xưa. Kia kìa trăng sáng sao thưa, Quạ kêu xao xác đang bay. Ba vòng liệng khắp bụi cây, Tìm không chỗ đậu lại bay khơi chừng. Non cao cao tít ngàn trùng, Nước sâu thăm thẳm vô cùng là sâu. Chu Công phủ dụ rất mầu, Khiến cho thiên hạ rủ nhau theo về. Đoản Ca Hành - Tào Tháo
Lý Thái buồn chán hát Đoản Ca Hành, hơn nữa còn hát liền ba lần. Hát xong, hắn quay sang nói với Vân Diệp: "- Ta làm xong việc của mình rồi, giờ ta muốn ăn. Nửa năm qua ta chưa được ăn thứ gì ngon lành cả." Hắn nhìn tốp thợ đang lợp mái, thở dài: "- Chúng ta đã làm hàng xóm ở đây rồi, nhưng ta muốn tĩnh tâm nghiên cứu máy bay cũng chẳng xong." Trường Tôn thị xoa đầu Lý Thái: "- Tốt, con cùng mẹ ở trong núi đi, tốt nhất là ở mãi mãi. Hùng tâm của tiểu đệ con vừa tắt, đại ca con lại muốn thiên hạ quy thuận, ra ngoài cũng chỉ thêm hỗn loạn, chi bằng ở đây cho thanh tịnh." "- Vâng, nên con mới chuyển cả phòng nghiên cứu tới. Con và Diệp Tử sẽ nghiên cứu máy bay, Tiểu Miêu cũng ở đây. Nàng ấy là hành khách tốt nhất, lần này bọn con nhất định sẽ bay lên được." Lý Thái đã hoàn toàn thất vọng về Lý Trì. Đứa bé khi nhỏ hồn nhiên lương thiện là thế, vậy mà chỉ trong năm năm ngắn ngủi đã không còn nhận ra nữa. Vì một cái ghế mà ai cũng sẵn sàng giết chóc. Trái tim bị cứa tan nát, cuối cùng hắn phát hiện chỉ có vật lý học mới có thể mang lại chút an ủi cho trái tim đang tổn thương của mình. Nhà chưa làm xong, cho nên hắn và Vân Diệp ngủ chung phòng. Nghe tiếng côn trùng kêu bên ngoài, cùng với tiếng ngáy khò khò của Vân Diệp, một nỗi bực bội bỗng bùng lên trong lòng hắn. Hắn bật dậy, đi chân đất đến lay Vân Diệp vẫn còn đang ngái ngủ: "- Vì sao?" Vân Diệp ngáp một cái đến sái quai hàm: "- Còn vì sao ư? Người càng tốt thì càng dễ bị thương tổn, chỉ có đám khốn kiếp mới có thể sống một cách vô tâm. Cho nên huynh đệ ta là người tốt, không cần ép mình v��o đường cùng, chúng ta có thể sống thoải mái." "- Ta biết, nhưng ta không ngủ được." "- Không ngủ được thì ngươi tìm ta làm gì? Hi Mạt Đế Á ở cách vách ấy." "- Vô vị." "- Sao câu này nghe bạc tình thế." "- Không phải ý đó, hiện giờ ta không có hứng." Vân Diệp lắng tai nghe tiếng côn trùng kêu một lúc, rồi đột nhiên nảy ra một chủ ý. Hắn khoác áo, cầm đèn lồng cùng một cái hũ gốm đi ra ngoài. Lý Thái cũng tò mò đi theo. Vân Diệp chọc thủng một lỗ trên chiếc đèn lồng, lập tức có một luồng sáng mạnh chiếu ra. Hắn lấy cái vợt bắt bướm của Tiểu Miêu, rón rén tiến tới gần đống đá. Tiếng côn trùng ngừng kêu. Vân Diệp lấy một cọng cỏ khô, cắm vào đúng chỗ con côn trùng vừa cất tiếng. Lý Thái lập tức hiểu ra, và cũng chăm chú lắng nghe. Vân Diệp bảo Lý Thái cầm đèn lồng, rồi nhấc một tảng đá lên. Quả nhiên, bên dưới có một con dế mèn. Thừa lúc nó bị ánh đèn chiếu cứng đờ, Vân Diệp chụp vợt xuống, cười đắc ý nhìn Lý Thái, rồi cho con dế vào ống trúc. Lý Thái cũng thấy rất thú vị, hắn nóng ruột trả đèn lồng cho Vân Diệp, rồi tự mình bò trên mặt đất bắt côn trùng. Hai người đều vô cùng vui vẻ, bất giác bật cười thành tiếng. "- Nương nương, Thanh Tước và Vân hầu vẫn chưa ngủ, họ đang bắt côn trùng chơi ạ." Mai Cô nhỏ giọng báo với Trường Tôn thị nằm trong màn. "- Một người là đệ nhất thân vương, một người là đại tướng quân oai chấn tứ phương, vậy mà vào thời khắc nguy cơ trùng trùng thế này, hai người bọn họ không đi quản lý đất phong, không đi triệu tập đại quân, lại ngồi đây bắt côn trùng. Mai Cô, ngươi có nhận ra sự bi thương ẩn chứa trong đó không?" "- Không phải họ không thể gia nhập dòng chảy hỗn loạn bên ngoài, mà là họ không muốn. Thanh Tước có tới ba mươi châu đất phong, Vân Diệp có vô số thân bằng cố cựu. Hai người họ chỉ cần hạ lệnh là có thể tạo nên một thế lực cực lớn. Ấy vậy mà, hai đứa bé này lại đi bắt côn trùng. Ta cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi, không cần lo đột nhiên có tiếng đao kiếm đánh thức..." Trường Tôn thị nói nhỏ dần rồi chìm vào giấc ngủ. Mai Cô đốt một lò đàn hương an thần, buông màn cho Trường Tôn thị, rồi nằm xuống giường nhỏ của mình mà ngủ.
Tuyệt phẩm biên dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc tìm đến đúng nơi.