(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 15:
Thấy Vân Diệp có vẻ kiêu ngạo, Trình Giảo Kim lại chẳng tức giận. Ông thuận tay lấy từ trong lòng ra một cái ngọc bội. "Lục phỉ thúy?" Vân Diệp vừa nhìn đã nhận ra ngay. Thứ này ở đời sau, nếu không có vài chục triệu thì đừng hòng hỏi giá. Y nuốt khan hỏi: – Bá bá định tặng tiểu chất ư? Nói rồi, y định đưa tay ra lấy. Lão Trình lại nhanh tay đút ngọc bội vào trong lòng: – Muốn à? Thắng được ba vị tán hoa thì là của ngươi. Nói đoạn, ông vén lều đi ra. Vân Diệp cuối cùng không cần phải quỳ nữa. Vừa rồi ngồi quỳ chẳng khác nào hành hạ y, chân tê buốt, mông sưng vù, đau điếng như muốn nổ tung. Y cẩn thận duỗi chân ra, gắp một miếng thịt cho vào miệng, nhai thật khoái trá. "Không ngờ là thịt trâu. Chẳng phải ở triều Đường giết trâu là phạm pháp ư? Sao lão già đó lại có thể thoải mái giết trâu như vậy?" Nghĩ lại, đại khái cũng không có kẻ nào mù mắt mà dám chạy tới đại doanh Tả Vũ Vệ bắt nghi phạm giết trâu. Ăn vài miếng thịt trâu, vài miếng thịt dê, thêm nửa cái chân hươu, Vân Diệp cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp. Y cầm ấm trà rót nửa chén. Trà triều Đường còn mài thành bột, vị nồng của cỏ xộc thẳng lên óc. Cố nhịn mà uống xuống, coi như để bổ sung vitamin. Lão Trình vẫn chưa trở lại, Trình Xử Mặc cũng chẳng thấy đâu. Buồn chán, Vân Diệp gối đầu lên tay nằm ngủ. Vân Diệp nằm thẳng cẳng trên thảm, tiếng gáy đứt đoạn, thi thoảng lại nghẹn ngào, chẳng rõ mơ thấy gì mà nước mắt ��ầm đìa. Trình Xử Mặc nhẹ nhàng đi vào, thấy bộ dạng Vân Diệp như thế thì lắc đầu rồi lại khẽ khàng vén lều đi ra. Bên ngoài lều, một vị văn sĩ trung niên với vẻ mặt ngạo mạn đứng đó. Ông ta vốn bất mãn với việc Trình Giảo Kim lại muốn mình tỷ thí với Vân Diệp. Hoàng Chí Ân thầm nghĩ mình nghiên cứu toán học gần hai mươi năm, giờ lại phải so tài với thằng nhãi miệng còn hôi sữa. Nếu không phải đại tướng quân hạ lệnh, ông ta đã phất tay áo bỏ đi rồi. Không ngờ bản thân đã hạ mình tới chỉ điểm, mà tên tiểu tử này lại ngáy khò khò, thật không biết điều! Trình Xử Mặc thấy trung niên văn sĩ mặt mày tím tái thì lòng không vui. "Huynh đệ của ta vì toàn quân mà ngày đêm vất vả, hôm nay còn đi hơn sáu mươi dặm đường. Thằng nhóc mười bốn, mười lăm tuổi ngủ một chút thì có gì là thất lễ? Thời gian qua huynh đệ ta đã khổ sở thế nào, không thấy ngủ còn chảy nước mắt sao? Ngoài việc tính toán suông ra thì ông có bản lĩnh gì?" Nghĩ tới đó, sắc mặt hắn càng khó coi. – Giáo úy đại nhân, thằng nhãi này thật vô lễ, giả vờ ngủ để trốn tránh kiểm tra. Tại hạ vốn có ý chỉ điểm, nhưng gỗ mục không thể chạm khắc, tại hạ xin cáo lui. Trung niên văn sĩ mặc kệ vẻ mặt âm trầm của Trình Xử Mặc, chắp tay muốn quay đi. Trình Xử Mặc vươn tay tóm lấy ống tay áo ông ta: – Hoàng tiên sinh chớ nóng. Đại tướng quân đã hạ lệnh thì xin ngài cứ nán lại. – Th��ng nhãi này vô lễ, tài đức ắt có hạn. Thằng nhãi quê mùa mà cũng xứng nói tới toán học ư? Hoàng Chí Ân này thì phí công đèn sách tới nay, trải qua bao gập ghềnh mới được bái làm môn hạ của Lưu lão quốc tử giám, nghiên cứu bảy năm, mới biết chút đường lối. Cầu học không dễ. Nể mặt đại tướng quân, Hoàng Chí Ân miễn cưỡng tới đây, không ngờ lại bị xỉ nhục thế này. Hoàng mỗ xin cáo từ! Trình Xử Mặc lấy đại tướng quân ra cảnh cáo, nhưng Hoàng Chí Ân không kìm được lửa giận nữa. Ông ta phẩy tay bỏ đi. Vừa mới quay người, ông đã nghe thấy một giọng uể oải truyền tới: – Học bảy năm không dễ, có biết giải cửu cung không? Có biết cách đo giếng bằng thừng không? Có hiểu về cách tính câu cổ không? Thái Sơn cao bao nhiêu? Hoàng Hà có bao nhiêu cát? Hoàng Chí Ân nhìn Vân Diệp đứng dựa ở cửa lều, run giọng nói: – Hai bốn làm vai, sáu tám làm chân, trái bảy phải ba, từ chín tới một, là cách giải cửu cung. Giếng không biết sâu bao nhiêu, thừng không rõ dài thế nào, gấp ba vào giếng hơn bốn xích, gấp bốn vào giếng dư một xích. Gi���ng sâu tám xích, thừng dài ba sáu xích. Thiên câu cổ nói: “Câu ba, cổ bốn, huyền năm”. Tại hạ biết nhưng không tán đồng. Thái Sơn cao bao nhiêu? Hoàng Hà có bao nhiêu cát, chỉ trời mới biết. – Thiên hạ không gì là không đo được. Lấy bóng núi đo chiều cao, lấy đấu nước đo Hoàng Hà, tiên sinh không biết sao? Theo Vân Diệp biết, cách tính câu cổ không dưới năm trăm loại. Học được phải đem dùng, nếu không thì học làm gì? – Làm sao ngươi biết được? Trong Quốc Tử Giám, ta chỉ nghe ân sư nhắc tới, không ngờ ngươi lại biết rõ đến vậy, vì lẽ gì? – Cao thủ toán học thiên hạ nhiều đến thế nào, vì sao ông chỉ biết đến Quốc Tử Giám? Cửu cung giải được, thập lục cung có giải được không? Tam thập lục cung có giải được không? Mấy đề bài cỏn con ấy thôi mà các vị coi như trân báu, giữ rịt lấy không truyền ra ngoài, thật đáng cười. Mấy cái đề đó chỉ là trò chơi của tại hạ khi còn nhỏ. Đám ếch ngồi đáy giếng mà dám bình phẩm về trời đất, thật đáng cười! Hoàng Chí Ân cảm thấy tai như ù đi. Lời Vân Diệp nói, có cái chỉ là truyền thuyết, có cái chưa từng nghe thấy. Ông ta là người trong nghề, biết Vân Diệp không phải thuận miệng nói bừa. Đừng nói bản thân ông ta, cho dù ân sư có ở đây, e rằng cũng chẳng khá hơn là bao. Vân Diệp tới trước mặt Hoàng Chí Ân, nhặt một cành cây, thuận tay vẽ trên mặt đất hình Câu Cổ Viên Phương Đồ và Câu Cổ Khuếch Phương Đồ. Sau đó, y ném cành cây đi, phủi bụi trên tay, thản nhiên nói: – Hôm nay tại hạ vô lễ trước. Câu Cổ Viên Phương Đồ của tiên triết Triệu Sảng, và Câu Cổ Khuếch Phương Đồ của gia sư, coi như để bồi tội. Tâm thần Hoàng Chí Ân sớm không còn để ý tới sự vô lễ của Vân Diệp. Ông ta bò ra đất, miệng lẩm bẩm, tay vẽ vẽ, chẳng còn để ý gì nữa. Trình Xử Mặc vỗ mạnh Vân Diệp một cái: – Không hổ là huynh đệ của ta! Ta biết ngươi không thua toan đinh mà, quả nhiên là thế. Trong quân không cho uống rượu, nếu không, huynh đệ ta không say không thôi! Vân Diệp xoa bả vai, mặt u oán. "Cha con nhà này, kẻ đánh mông, kẻ đánh vai, căn bản không quan tâm người ta chịu không nổi." Y vội vàng ngăn cản bàn tay sắp vỗ xuống, "Vỗ nữa chắc gãy xương mất!" – Huynh đệ, tiểu đệ đi đường cả buổi sáng, toàn thân đầm đìa mồ hôi. E rằng trong bộ dạng này mà gặp Trình bá bá thì thất lễ. Để tiểu đệ đi tắm rửa thay y phục đã. Vân Diệp lúc này cảm thấy mông đau như kim châm. Cú đét mông của Lão Trình đâu phải ai cũng chịu nổi. Nhìn Vân Diệp xoa mông, mặt Trình Xử Mặc đầy đồng tình, có vẻ hắn cũng từng bị ăn đòn không ít: – Đi cùng! Hiện giờ ta một ngày không tắm là cảm thấy toàn thân khó chịu, quái thật. Trước kia ở kinh thành, mẹ ta lấy chổi lông gà ép ta tắm, giờ không ai ép mà ta lại thấy khó chịu nếu không tắm. Đây là đạo lý gì? Chẳng lẽ ta thành con lừa, đánh không đi, kéo không lùi? – Đây là vấn đề thói quen. Một người có thể hình thành một thói quen trong mười lăm ngày. Không tin thì huynh đệ cứ thử tìm một con lợn. Trước khi cho ăn, huynh đệ gõ máng. Mười mấy ngày sau, dù huynh đệ không cho ăn, chỉ cần gõ máng là con lợn sẽ chạy tới. – Thật là thần kỳ! Vậy ta gõ bát của ngươi, mười mấy ngày sau ngươi nghe tiếng gõ bát sẽ chạy tới chỗ ta ư? "Tên chết tiệt này! Mình tốt bụng giảng giải cho hắn kiến thức khoa học mà hắn lại ám chỉ mình là lợn." Vân Diệp muốn đá cho Trình Xử Mặc một phát, nhưng mà mông tên này ngồi ngựa nhiều, chai cứng hơn đá. Đá hắn chẳng khác gì chịu tội, đành thôi vậy.
Đón đọc những chương tiếp theo của tác phẩm này độc quyền tại truyen.free.