(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1402:
Trường Tôn Xung kinh ngạc, trầm ngâm một lúc rồi mới cất lời:
– Không đúng, cha. Lã Bất Vi buôn Tần Dị Nhân, sau khi Tần Dị Nhân lên làm hoàng đế thì mới thu được lợi ích gấp ngàn vạn lần. Còn Lý Trì, người mà cha đã giúp đỡ, hiện đang trong ngục giam, e rằng khó lòng xoay chuyển tình thế. Vậy nhà ta làm sao có thể thu lợi gì chứ?
Trường Tôn Vô Kỵ ngửa đầu cười lớn, tiếng cười đầy sảng khoái. Ông đứng dậy vỗ vai nhi tử:
– Xung Nhi, Lã Bất Vi buôn Tần Dị Nhân vì hắn sẽ trở thành hoàng đế, khi đó là đầu tư vào một thế lực đang lên, tất nhiên nước nổi thuyền nổi, thu lợi phong phú. Còn cha buôn Lý Trì, là buôn bán một kẻ đang mất giá. Tất nhiên hắn càng thảm thì nhà ta càng có lợi. Lý Trì cũng coi như bất phàm, những thủ hạ dưới tay hắn cũng là nhân tài kiệt xuất, từng cai quản Tấn Dương vô cùng giàu có. Giờ đây, toàn bộ khối tài sản khổng lồ đó đã về tay nhà ta.
– Nếu chỉ vì tiền tài thì vẫn chưa đủ để khiến cha động lòng. Trường Tôn gia dù có cạn kiệt, vẫn có thể duy trì được một gia tộc danh giá. Dù có được tài phú, nhưng nếu không sở hữu sản nghiệp có tầm ảnh hưởng đến quốc gia thì vẫn chưa đủ. May mắn thay, cha đã phát hiện ra than đá. Đó mới là mục đích chân chính. Trường Tôn gia sau này sẽ nhờ vào nó mà trở nên đại phú đại quý, nó nhất định sẽ trở thành một cơ nghiệp to lớn.
– Còn về những lợi ích khác thì con cũng đã thấy rõ rồi. Từ thái độ của Thái tử đối với chúng ta, con còn chưa nhìn ra dấu hiệu Trường Tôn gia sẽ càng thêm hưng thịnh sao?
Nghe xong, Trường Tôn Xung choàng tỉnh ngộ, đứng dậy vái dài, bội phục không thôi.
Những lời này, ngoài Trường Tôn Xung ra, có lẽ chỉ có hai con chim én dưới mái hiên nghe thấy. Nhưng chúng chẳng bận tâm, ríu rít vài tiếng rồi bay ra đồng. Nơi đó, lúa đã chín vàng, một số nông phu chăm chỉ đang thu hoạch.
Đến ngày mùa rồi. Người Vân gia dù không tình nguyện đến mấy cũng phải tham gia vào công việc này. Trường Tôn thị đã đi ba ngày trước. Là quốc mẫu, mỗi năm vào ngày này bà phải dẫn cung nữ đi nhặt lúa sau khi hoàng đế đã cắt xong những bông đầu tiên.
Mè mà Vân Diệp trồng đã chín, thậm chí chín quá rồi. Nhiều hạt đã nứt vỏ, mè rơi vãi ra ngoài. Có điều năm nay người thu hoạch mè đông hơn, đám con cái đều khỏe hơn hai năm trước, thêm vào đó phu phụ Lý Dung làm việc cũng trở nên nhanh nhẹn, nên chỉ một buổi sáng đã thu hoạch xong. Lưu Tiến Bảo, sau khi vết thương đã lành, lái từng xe ngựa chở mè đến sân phơi.
Quan Trung tháng sáu nóng vô cùng. Đứng dưới mặt trời một lúc là nắng nóng đến đỏ rực cả người. Giờ đây, bộ dạng của Vân Diệp ch��ng khác gì nông phu, chân trần đi trên đường, thi thoảng lại nhón chân lên. Theo sau là Vượng Tài và hai đứa nhi tử. Lưu Tiến Bảo đã đen đến nỗi không còn phân biệt rõ mi mắt nữa rồi. Nhìn thấy giếng là nhào tới, chẳng phải vì giải khát, mà vì thèm chút hơi mát mẻ ít ỏi đến tội nghiệp tỏa ra từ giếng.
Xa xa nhìn thấy một cánh rừng, trong rừng có đầy nông phu đang nằm nghỉ. Giữa trưa thế này không phải là thời gian con người có thể hoạt động. Vượng Tài chui tọt vào trong, nhất quyết không chịu ra nữa. Vân Diệp kiếm ít rơm trải ra đất, chụp nón lên đầu ngủ. Lý Dung và Vân Thọ cũng làm theo. Vượng Tài nằm bên cạnh lại còn gối đầu lên chân Vân Diệp. Vân Diệp bị nóng quá liền đá cho nó một cái, nó đành gối đầu xuống đất.
Lưu Tiến Bảo ngồi canh cho hầu gia và tiểu hầu gia, có điều khi ba cha con họ ngáy khò khò thì anh ta cũng không chịu nổi, đầu gục xuống rồi ngã ra đất ngủ say sưa.
Mặt đất đột nhiên run rẩy. Đó là kỵ binh. Theo thói quen nghề nghiệp, Vân Diệp và Vân Thọ bật dậy, Lưu Tiến Bảo cũng rút đao ra.
Lý Dung chưa quen lắm, cho nên khi tỉnh lại thì đường lớn đã đầy bụi. Lưu Tiến Bảo nhìn một cái rồi nói:
– Hầu gia, năm trăm kỵ.
Vân Diệp gật đầu, xem như không vi phạm lễ nghi. Dù có hơi ngang ngược một chút, nhưng vẫn có thể châm chước được. Vì thế, hắn định ngủ tiếp. Hôm nay, hắn đi tới thôn trang mới để cảm tạ các hộ nông dân đã nộp tô thuế. Ba cha con đi hai mươi dặm, rất vất vả. Đi cảm tạ nông gia phải giống nông gia. Mặc gấm vóc lụa là, cưỡi ngựa đến thì không phải là cảm tạ, mà chẳng khác nào đi cướp bóc con gái nhà người ta.
Lý Nhị cảm thấy có lỗi với Vân gia, nên tặng ngay hai điền trang, nói là quà mừng cho Lý Dung và Vân Thọ. Hiện giờ, điền trang gần Trường An căn bản chẳng ai bán, dù mua với giá nào cũng có lợi. Kết quả, hoàng đế thưởng cho Vân gia hai cái, mà Vân gia một bản tấu chương tạ ơn cũng không có.
Sợ hỏng mất giấc ngủ, ba cha con ngủ tiếp. Không ngờ đám kỵ binh kia lại vào rừng. Tiếng người, tiếng ngựa khiến không ai ngủ nổi.
Dân chúng Quan Trung vốn không dễ đụng chạm. Nếu họ vào rừng nghỉ ngơi thì không ai nói gì. Ngựa có hí vài tiếng thì chẳng ai trách cứ, dù sao chúng cũng chỉ là súc vật. Nhưng cố ý nói cười ha hả thì thật là thiếu giáo dưỡng. Nhất là tên tráng hán cầm đầu lại chỉ tay quát mắng nông phu, bảo họ cút xéo, muốn trưng dụng toàn bộ khu rừng.
Người Trường An ghét nhất là binh lính từ nơi khác, nhất là nghe chúng nói khẩu âm Hà Bắc thì lại càng khinh bỉ. Chẳng ai nhúc nhích. Kẻ bạo gan hơn còn nhổ toẹt bãi đờm. Đây không phải nơi để người ngoài đến làm oai.
Vân Diệp nhận ra tên cầm đầu, Vương Hiếu Kiệt, Trấn Vũ tướng quân. Cuộc vây quét Tấn Dương nghe nói chính do hắn cầm đầu, thủ đoạn cực kỳ tàn độc. Lần này vào kinh, chắc sẽ được phong thưởng.
Vương Hiếu Kiệt ở Hà Bắc oai phong lẫm liệt khắp nơi, về Trường An chỉ định tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi. Không ngờ chẳng ai để ý. Hắn nổi giận hạ lệnh quân sĩ dùng roi đuổi người đi. Nhìn bách tính nháo nhào bỏ chạy khiến hắn cười ha hả. Có điều, khi roi sắp quất vào mặt Binh Bộ Thượng thư, hắn đã bị một thanh niên đen trũi giáng một cú đấm vào mặt.
Vương Hiếu Kiệt là mãnh tướng sa trường, bị tập kích bất ngờ, định quát mắng. Mũi hắn trúng một đòn nặng, máu mũi trào ra. Hắn thẹn quá hóa giận. Vừa rút đao ra liền bị một tráng hán khác giáng một cú đấm như sấm sét vào eo. Sức lực toàn thân bị cú đấm này đánh tan. Hắn ngã lăn ra đất, lập tức bị đá túi bụi.
Vương Hiếu Kiệt cảm thấy rõ ràng xương cốt toàn thân kêu răng rắc. Đùi bị vó ngựa đá hai cái liền cong vẹo đi. Con ngựa đá hắn hí vang, dường như rất khoái trá.
Chẳng biết bị đánh bao nhiêu lâu, đợi khi Vương Hiếu Kiệt tỉnh lại, không chút suy nghĩ liền quát lệnh bộ hạ:
– Giết chúng!
Nhưng không ai nhúc nhích. Bộ hạ của hắn đã quỳ cả xuống.
– Có ý đồ mưu sát thượng quan, chỉ riêng tội này thôi đã đủ để chém đầu ngay tại chỗ. Người đâu, mau đưa tên tù nhân này vào đại lao Binh Bộ. Nói với Trường Tôn Xung, nếu dám tự ý thả người, ta sẽ trị theo quân pháp.
Bên cạnh Vân Diệp chỉ có Lưu Tiến Bảo, nhưng lập tức có đám đông nông phu đáp "Vâng!". Dân chúng trong phạm vi hai mươi dặm quanh đây không ai là không biết Binh Bộ Thượng thư. Rất nhiều người trong số họ từng là phủ binh, đã theo Vân Diệp ra trận không chỉ một hai lần.
– À, tước hết binh khí của đám người làm càn này, đồng thời giải tất cả đến đại lao Binh Bộ để chờ xử lý.
Vân Diệp lệnh xong, đi đến bên Vương Hiếu Kiệt đang nằm dưới đất, nhìn vào đôi mắt phẫn nộ của hắn:
– Muốn vinh hoa phú quý à? Hãy bò ra khỏi đại lao Binh Bộ cái đã, rồi hẵng nói chuyện đó.
– Dù mạt tướng có bất kính với Hầu gia thì cũng là công thần, chắc Hầu gia sẽ không lấy mạng mạt tướng đâu chứ. Núi sông còn có lúc tương phùng, Hầu gia không sợ làm chuyện quá tuyệt tình rồi sẽ bị báo ứng sao?
– Ngươi hi vọng Trường Tôn Xung cứu ngươi à? Không có lệnh của ta, xem ngươi có ra khỏi đại lao nổi không? Công thần? Ngươi có xứng nói đến công thần trước mặt ta sao? Khi cha ngươi đây tung hoành Tây Vực, ngươi chỉ là một kẻ giữ chức nhỏ ở Sóc Phương! Kết cục duy nhất của ngươi là mục gông trong tù. Nếu không phải muốn lấy ngươi làm gương, ta đã chặt đầu ngươi rồi.
Vân Diệp đá vào đầu Vương Hiếu Kiệt một cái, phất tay. Những nông dân xung quanh xúm lại, bắt hết người của Vương Hiếu Kiệt. Một tên giáo úy vùng vẫy hét:
– Đại soái, ti chức Chương Thiên Minh, từng theo đại soái viễn chinh Cao Ly. Vừa rồi là ti chức đã cố gắng khống chế binh lính, không cho chúng xông tới, đại soái tha mạng.
Vân Diệp nheo mắt nhìn tên giáo úy, thấy quen mắt lắm. Xem ra là bộ hạ cũ của mình. Hắn chỉ vào tên giáo úy nói:
– Chọn những kẻ thân cận của ngươi ra đây, mỗi tên lĩnh ba mươi quân côn. Số còn lại giải vào đại lao.
Truyện này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.