(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1415:
Lý Tượng vừa nói vừa lấy tấu chương của Vân Diệp từ ngăn kéo ra cho Lý Nhị xem.
Lý Nhị vẫn còn nhớ đến cuốn sổ này, cầm lên xem lại, trầm ngâm một lát rồi nói với Lý Tượng: – Truyền Thượng Quan Nghi tới.
Lý Tượng gõ chuông vàng, chẳng bao lâu sau Thượng Quan Nghi bước vào. Một năm trong lao ngục đã khiến phong thái văn nhân trên người hắn biến mất, toàn thân trở nên trầm mặc. Sau khi hành lễ, hắn an vị phía sau bàn, chờ Lý Nhị lên tiếng.
– Mệnh Vân Diệp bắt đầu xây ba tòa hỏa khí xưởng. – Mệnh Trương Lượng nhất định phải bảo đảm số lượng tiêu thạch và lưu hoàng, nếu không nghiêm trị không tha. – Mệnh Tôn Nhân Sư nhất định phải khống chế xuất cảng dầu hỏa, dầu tinh luyện không được phép lọt ra ngoài dù chỉ một giọt, nếu không phải đem đầu tới gặp. – Mệnh Trưởng Tôn Vô Kỵ nhất định phải bảo đảm tiền tài đầy đủ cho Binh Bộ, không được chậm trễ nửa phần, nếu không nghiêm trị không tha. – Mệnh Huyền Giáp quân vào Hán Trung, phong tỏa Kim Ngưu đạo, thương nhân qua lại phải chuyển hướng Thục đạo, không được làm trái.
Lý Nhị liên tiếp ban ra năm đạo chỉ dụ, nhằm bảo đảm quân đội có thể hoàn thành việc thay đổi trang bị quân đội trong thời gian ngắn nhất. Rất rõ ràng, ngoài Thập Lục Vệ, đơn vị quân đội đầu tiên cần thay đổi trang bị chính là Huyền Giáp quân.
Rất nhanh, chỉ dụ đã đến tay Vân Diệp. Hệ thống văn thư quân đội cần được Binh Bộ Thượng thư phê duyệt. Không ổn! Bây giờ dầu hỏa không chỉ Bắc Đình có, Thập Lục Vương cũng có. Chẳng lẽ Trưởng Tôn Vô Kỵ không báo tin này cho hoàng đế? Lão ta có tâm tư gì?
Hơn nữa, dầu hỏa giờ đã thành vật dụng dân sự, không cho một giọt rơi ra ngoài là điều không thể. Vòng lợi ích liên quan đến chuyện này quá lớn, Ngọc Môn thủ quân, Hà Tây quân, Tiết Nhân Quý Thạch Thành thủ quân đều có liên lụy. Một khi cấm hoàn toàn e rằng sẽ gây ra sai lầm. Tiền tài thì lấp lánh, nhưng sẽ khiến người ta đỏ mắt vì tham lam.
Văn thư gửi Trương Lượng và Huyền Giáp quân nhanh chóng được chuyển đi, còn văn thư của Tôn Nhân Sư thì Vân Diệp vội nhét vào ngực, rồi chạy tới Vạn Dân cung cầu kiến hoàng đế. Chỉ dụ này cơ bản là không thể thi hành được.
– Cái gì? Ngươi nói chỉ dụ của trẫm không thể thi hành ư?
– Đúng vậy thưa bệ hạ, dầu hỏa đâu đâu cũng có. Diên Trường huyện cũng đã phát hiện ra thứ này, Quy Tư, chín họ Chiêu Vũ cũng đều có. Xa Sách quốc cũng đã tìm thấy. Hơn nữa, giờ cách chưng cất không còn là bí mật nữa, nếu ngài muốn cấm tuyệt dầu hỏa thì là điều không thể đâu thưa bệ hạ.
Lý Nhị chợt đứng lên nhìn Vân Diệp: – Ngươi nói Diên Trường, Quy Tư, chín họ Chiêu Vũ, Xa Sách đều có dầu hỏa?
– Đúng vậy thưa bệ hạ. Giờ dầu hỏa của Diên Trường huyện đã bị quân đội khống chế, nhưng dầu hỏa là của Thập Lục Vương, chúng ta chỉ có phân ngạch hai thành. Th��c tế, quốc gia nhiều dầu hỏa nhất là Đại Thực chứ không phải Đại Đường chúng ta. Giờ dầu thắp ở phương nam cũng chỉ cần qua mậu dịch trên biển là có được. Một khi chúng ta cấm hoàn toàn dầu hỏa, lợi lớn nhất sẽ thuộc về thương nhân Đại Thực, và còn bị bọn chúng chế giễu.
Lý Nhị tức giận ném bình ngọc trong tay vỡ tan, quát lớn: – Hám lợi đen lòng, biết rõ đây là quân quốc trọng khí mà còn không biết trân trọng, cái gì cũng muốn quy đổi ra tiền. Vân Diệp, trẫm hỏi ngươi, chuyện này có phần của ngươi hay không?
Vân Diệp chớp mắt một cái, nói: – Bệ hạ, thần không có. Ngài cũng biết, chỉ cần liên quan tới quân quốc trọng khí là Vân gia chưa bao giờ dính vào. Bệ hạ, những chuyện này vi thần đã sớm nộp văn thư đến Môn Hạ Tỉnh, sao bệ hạ lại không biết?
Lý Nhị liền sững người. Đây rõ ràng là thủ đoạn hãm hại Vân Diệp của Trưởng Tôn Vô Kỵ, hắn không thể giải thích rõ ràng. Cố nén cơn giận, hắn hỏi Vân Diệp: – Nếu chuyện này đã không thể thực hiện được, ngươi định làm gì?
– Bệ hạ, dầu hỏa dự trữ trong quân đã tới hạn rồi. Mười nhà kho đã chất đầy, điều vi thần giờ sợ nhất chính là nó, so với hỏa dược còn nguy hiểm hơn. Chẳng may “bùm” một phát chắc bốc hơi cả sông Vị Thủy. Giờ kho dầu đều đặt cạnh sông Vị Thủy. Thứ này cần có là phải dùng ngay, trữ lâu sẽ bay hơi như rượu, cũng không có cách nào niêm phong kín, cho nên vi thần mới ngầm cho phép giao dịch dầu hỏa tồn tại.
Vân Diệp vừa nói vừa lấy sổ sách từ trong ngực ra cho Lý Nhị kiểm tra. Lý Nhị nhanh chóng xem qua một chút rồi đưa cho Lý Tượng: – Giao cho Đô Thủy Giám điều tra kỹ, nhất định phải kiểm tra từng thùng dầu một.
Sắp xếp xong xuôi, sắc mặt Lý Nhị mới giãn ra một chút, ngồi xuống hỏi Vân Diệp: – Vì sao Đại Đường ta lại ít dầu hỏa như vậy?
Vân Diệp mở to mắt nói: – Bệ hạ, không phải cứ đất rộng là có dầu hỏa, mà phải xem quốc gia đó có may mắn hay không. Hiển nhiên trong chuyện này, Đại Thực may mắn hơn chúng ta nhiều. – Dầu hỏa Đại Đường ít hơn so với người ta ư?
Lý Nhị ngẩn ra, hỏi một câu khiến Vân Diệp lúng túng không biết trả lời sao. – Quả thật nhiều hơn chúng ta.
Hoàng đế hỏi, Vân Diệp không thể không trả lời. – Vậy thì không cần cấm đoán, dù sao người ta rất nhiều, lại cách quá xa…
Vân Diệp không cùng quan điểm với hoàng đế và triều thần, nên bẩm báo xong liền cáo lui. Nếu còn nói thêm chút nữa, khéo lại phải mang quân đi đánh nước nào đó thì mệt chết.
Cần gì là lấy nấy, đó là phong cách của Đại Đường hiện tại. Là một đế quốc, mỗi khi thiếu thốn thứ gì, họ lại nghiên cứu bản đồ ngoại quốc. Đến khi không thể tìm thấy ở bên ngoài, mới chuyển tầm mắt vào trong nước. Lâu dần, điều đó trở thành một thói quen tư duy.
Tình hình trong nước ổn định, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, không hay biết Vân Diệp đang đối đầu kịch liệt với Trưởng Tôn Vô Kỵ. Bởi vậy, mọi người bắt đầu suy nghĩ xem nên sống cuộc đời phóng túng ra sao.
Đứng trên đại lộ mà nhìn thấy những pho tượng các dũng sĩ đã là chuyện thường, nhảy tường vào Phù Dung viên ngắm nhìn trước vài kỳ hoa dị thảo cũng không phải mới lạ. Huy��n Nha môn Trường An cũng đã gông cổ hàng chục tên lưu manh và công tử bột. Hai huyện Trường An và Vạn Niên khi đối phó với lưu manh và công tử bột đều áp dụng một phương pháp xử lý như vậy.
Thành Trường An không phải là nơi đáng để ở lại lâu. Tuần Thành Ngự sử và Thị Hầu Ngự sử không hề dễ đối phó. Những người này cả ngày mặt mũi hằm hằm. Thấy công tử bột cưỡi ngựa, cho báo ngồi trên lưng ngựa, thì không nói không rằng, báo sẽ bị lột da, ngựa thì sung công. Còn về người thì khó mà đoán trước được: nếu Huyện lệnh có tâm trạng tốt thì đánh vài trượng là thả, còn không thì sẽ bị gông cùm thị chúng.
Nhưng rốt cuộc, các công tử bột cũng tìm ra được trò chơi mới.
Kênh Trịnh quốc gần đây đã được sửa sang, có một trò chơi mới lạ. Thổi phồng bảy, tám cái túi da dê, sau đó buộc chúng lên một tấm gỗ vuông là có thể ngồi từ cửa sông Bạch Hà xuôi xuống tận sông Lạc Hà, dài chừng 300 dặm. Điều đáng chán duy nhất là sông Kính Hà có quá nhiều cát, chỉ cần đi một chuyến là người dính đầy cát vàng ệch.
Vân Thọ rất muốn thử một chút, nhưng bị Tân Nguyệt nghiêm cấm, nên đành ngậm ngùi theo cha đi nhổ tỏi. Tâm thần bất an, nhổ cây nào đứt cây đó. Vân Diệp bực mình vội vàng tống cổ hắn đi cho khuất mắt.
Đội nón lá làm việc dưới nắng ấm là điều Vân Diệp thích nhất. Được một lúc thì nhổ được một bó tỏi xanh mướt, mập mạp cực lớn. Dùng để xào thịt dê thì tuyệt cú mèo.
Lý Thái ở Hồ Thái Dịch thử một loại thuyền mới, nghe nói có thể tự di chuyển mà không cần người chèo. Đám huân quý cũng rất tò mò, vì theo lời Lý Thái thì dù bề ngoài xấu xí, nhưng công năng lại vô cùng lợi hại.
Vân Diệp không đi. Cái nồi hơi thì có thể có gì đặc biệt đâu? Chẳng qua chỉ thêm vài cái bánh xe thôi, hơn nữa, hơi nước còn bốc lên nghi ngút khắp nơi, chạy chậm chẳng khác nào ông già trúng gió. Nhưng Lý Thái không coi đó là điều đáng xấu hổ, ngược lại còn lấy làm vinh quang. Vân Diệp nói rằng vật này chưa nên để người khác biết, nhưng Lý Thái và Hi Bạc Đế Á lại không nghĩ như vậy. Họ đều nhất trí cho rằng đây là một loại động lực mới, cần phải cho toàn thể Đại Đường biết đến. Hi Bạc Đế Á khăng khăng tin rằng, chỉ cần gieo ngọn đuốc xuống, lửa sẽ bùng lên dữ dội.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, giữ gìn một kho tàng văn học phong phú và độc đáo.