Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1424:

Tiễn Hủy Tử đi rồi, Vân Diệp dẫn Vượng Tài đi bộ men theo tường thành trở về. Lý Thái thất thần đi theo sau, cất lời:

– Kỳ thực ta rất muốn tới căn cứ ngươi xây dựng sâu trong Tần Lĩnh. Ở đó, ta có thể mù lòa, điếc đặc, chẳng hay biết gì về thế sự bên ngoài, thì hay biết mấy! Nếu Hi Mạt Đế Á không chê hoang vắng, ta cũng muốn mang nàng đi cùng.

Vân Diệp lắc đầu: – Giỏi thật! Hủy Tử đã đi, ngươi cũng muốn đi, Thừa Càn thì tới Nhạc Châu rồi, vậy cha mẹ ngươi và Lý Trì do ai chăm sóc? Ngươi xem sức khỏe cha ngươi một năm qua kém đi bao nhiêu, trước kia chút một là khoe khoang mình có sức bắt hổ giết gấu, giờ thì chẳng nói gì nữa rồi. Suốt ngày ông ấy chỉ biết chìm đắm trong rượu chè, sống như thế làm sao mà lâu dài được? Lần trước ta hỏi lão nhân gia còn cưỡi ngựa, múa thương dài được không, ông ấy chỉ cười khổ. Ngươi xem cái bụng phệ kia có còn chút dáng vẻ anh hùng ngày nào không?

Lý Thái chắp tay rồi nhanh chóng rời đi, hắn không thể nghe tiếp được nữa.

Tình hình là vậy đó, khắp Trường An này, trừ dân chúng ra thì chẳng ai được thoải mái. Hoàng đế không thoải mái thì nghĩ đủ cách hành hạ người dưới. Quan văn phải luyện võ, quan võ phải biết chữ. Vân Diệp nhìn thành quả binh bộ báo cáo, không dám ký tên lên đó. Giờ đây, không một võ quan nào là không biết chữ cả.

Hiện giờ công văn toàn như sách trời, viết toàn những lời vô nghĩa, chẳng hiểu viết gì. Cái chủ trương văn võ song toàn của Trường Tôn Vô Kỵ bị quan viên thiên hạ hận thấu xương.

Không biết ông ta ra sức thổi phồng bản thân văn võ song toàn để làm gì, nhưng cứ cái gì kẻ địch thích làm là Vân Diệp lại phá hoại. Thế nên, gần đây Vân Diệp chửi bới ngày càng nhiều. Ví dụ, y đang mắng thẳng vào mặt tên võ tướng trước mặt:

– Đầu ngươi là đầu lợn...

– Ta đầu heo thì sao chứ? Nhạc Châu không hợp với ta, về Trường An hưởng phúc có gì sai? Đại ca ta đã qua đời, trong nhà không có đàn ông coi sao được. Mụ vợ ác độc kia cũng đã chết, ta có thể quang minh chính đại trở về chăm sóc hai nhà bên. Ta thấy đây là lựa chọn không tệ.

Tiết Vạn Triệt theo thói quen vắt chân lên, vừa rung đùi vừa nói:

– Có biết người khác muốn ra ngoài khó đến mức nào không? Ngươi có phúc mà chẳng biết hưởng. Nhạc Châu hiện phồn hoa chỉ kém Trường An một chút, nhưng nói tới cư trú thoải mái thì Trường An còn phải hít khói theo sau. Hai con trai ngươi làm quan ở Nhạc Châu, ngươi không canh giữ Vân Mộng Trạch, chạy về đây làm gì chứ?

– Con trai ngươi cũng về rồi, ta �� lại làm gì? Người ta tuy có ngốc một chút, nhưng mắt nhìn vẫn còn tinh tường. Con ngươi về tức là Nhạc Châu đang có chuyện rắc rối. Quan Đình Lung đã chết, hiện giờ tiểu tử Thôi gia làm thứ sử...

Vân Diệp nhíu mày: – Khắm lắm! Thứ sử Nhạc Châu là ta, đã đổi người nào đâu? Con ta về thành thân, ngươi không về thành thân thì về đây làm gì? Ngươi làm gì còn sản nghiệp ở Trường An nữa.

Tiết Vạn Triệt hiện giờ là chim sợ cành cong, nhát gan đến mức khiến người ta phải khiếp sợ. Một chút gió lay cỏ động cũng đủ khiến hắn lo lắng, chẳng còn hào khí năm xưa trên chiến trường.

– Không dám mạo hiểm. Ngươi đưa con về Trường An, có biết ta sống thế nào không? Ngươi lại chẳng cho ta chút tin tức nào, bảo ta không sợ hãi mới là lạ. Hiện giờ, triều đình thì thất thường, võ tướng như ta cũng phải đọc sách, ngươi nói ta làm sao mà không lo được?

Vân Diệp chỉ biết lắc đầu, gặp phải đồng đội ngốc như heo thế này đúng là cái số mình bất hạnh.

– Cái tâm tạo phản năm xưa đâu mất rồi, sao giờ lại nhát gan đến thế này?

Một câu nói của Vân Diệp làm Tiết Vạn Triệt nhảy dựng lên, giơ cái tay to như quạt định bịt miệng y. Vân Diệp nghiêng người né đi.

Tiết Vạn Triệt hạ thấp giọng nói: – Cha nội ơi, lời này sao lại nói ở đây? Hồi đó ta còn trẻ người non dạ, giờ tóc đã điểm bạc, ai mà còn dám tạo phản nữa chứ?

Vân Diệp đành bó tay toàn tập, lấy bút phê vào công văn rồi đẩy sang cho Tiết Vạn Triệt.

Tiết Vạn Triệt thu công văn lại, cười khì: – Tối nay tới Yến Lai Lâu nhé, nhưng nói trước, khẩu vị của ngươi khó chiều. Lần trước vì người ta hầu hạ không chu đáo, ngươi đã dỡ cả lầu của người ta rồi. Khi ta tới Yến Lai Lâu bao cả lầu, bà chủ vừa biết khách là ngươi liền quỳ xuống dập đầu, cầu xin ta tha cho Yến Lai Lâu. Ta đảm bảo với bà ấy, lần này chỉ xem hát, không phá phách gì cả, thế nào?

Vân Diệp tức mình lắc đầu: – Không đi được, tối lão gia Trình mời khách muốn ta đến chung vui. Ngươi đừng tới Yến Lai Lâu nữa, theo ta tới Trình gia trang uống rượu đi, cụ ấy mới là người khó chiều thực sự.

Tiết Vạn Triệt cười lớn bỏ đi. Thanh danh của Vân Diệp ở thanh lâu đã thối tha rồi. Trước kia chẳng qua thích tống tiền vặt, giờ thì phát triển thành phá phách quán xá. Ai cũng bảo Vân Hầu giết người quá nhiều, sát khí chưa tiêu tan hết, nên mới hỉ nộ vô thường.

Khi trăng rằm treo cao, đình viện nhà họ Trình đèn màu rực rỡ. Bữa tiệc tối nay có tên gọi là "Thải Đăng Yến". Có điều đó là cái tên hiện tại thôi, lát nữa Trình Giảo Kim uống say không biết nó sẽ biến thành cái gì.

Trình Giảo Kim mặc bộ trang phục dự tiệc rộng thùng thình, khua chuông vàng, nâng chén bạc trong tay hô lớn:

– Chư vị, cạn nào!

Rồi ngửa cổ uống cạn trước.

Phòng Huyền Linh đặt chén xuống, lau rượu trên râu: – Lão Trình, rốt cuộc tối nay có kế hoạch gì, nói ra đi, tránh lát nữa hỗn loạn.

Trên bàn Đỗ Như Hối đặt mười mấy loại chén rượu, từ chén thanh đồng tới chén dạ quang. Bảo ông ta đến uống rượu, chi bằng nói ông ta đến khoe bộ sưu tập chén rượu quý giá mấy năm qua thì đúng hơn.

Trình Giảo Kim cười đáp: – Không thấy đèn màu đầy sân à? Đó là do gia nhân trong nhà đặc biệt làm vì yến tiệc, tuy không đẹp, nhưng cũng là tâm ý của họ.

Ngưu Tiến Đạt gật đầu: – Có kế hoạch là tốt rồi. Quy củ cũ là một chén rượu đổi một cái đèn, không chơi trò ỷ sức mình từ đầu đến cuối, thật vô vị lắm.

Úy Trì Cung cười nhạt: – Chưa phục hả? Chẳng lẽ lần trước thua ở giáo trường vẫn còn ấm ức trong lòng? Toàn là huynh đệ cũ cả, nếu trong lòng không phục thì nói một câu, lão phu sẽ nhường rượu thắng được cho ông mang về.

Vân Diệp âm thầm lui ra sau, hai người bọn họ không phải đánh nhau lần đầu nữa. Trước cung Vạn Dân cũng đã đánh nhau rồi, chỗ này không ai cản được.

– Làm thơ! Đêm nay làm thơ!

Một câu của Trình Giảo Kim khiến tất cả mọi người sững sờ, nhất là Phòng Huyền Linh. Ông ta lấy tay chỉ vào tai, ám chỉ Trình Giảo Kim nói lại lần nữa, ông ta không nghe rõ. Trước khi đến nhà họ Trình, ông ta còn chuẩn bị tinh thần xem đánh nhau. Ra khỏi cửa, Cao Dương khuyên ông ta đừng nên uống nhiều, người nhà họ Trình quá hoang dã, nhưng không ngờ Trình Giảo Kim lại đề xuất làm thơ.

Tr��nh Giảo Kim gật gù: – Đương nhiên là làm thơ rồi. Nhà lão Trình bây giờ cũng có chút khí chất văn nhân, đương nhiên phải làm thơ.

Phòng Huyền Linh hoài nghi: – Ông chắc chắn không phải loại thơ "một cái cành to" năm xưa chứ? Hay là lại nhờ Vân Diệp viết hộ?

Trình Giảo Kim cười khẩy: – Đừng coi thường Trình gia. Nhà lão phu không chỉ có võ tướng mà còn có cả tài tử. Lão Trình ta làm một bài đây, chư vị nghe cho rõ.

Phòng Huyền Linh vội vàng quay về chỗ ngồi. Thấy Vân Diệp cũng ngạc nhiên, ông ta mới yên tâm lắng nghe kiệt tác của nhà họ Trình.

Trình Giảo Kim ưỡn ngực, đọc oang oang: – Tương quân xuất tử tắc, mạo đốn tại ô tham. Già mâu nhạn môn bắc, trận dực long thành nam. Điêu cung dạ uyển chuyển, thiết kỵ hiểu tham tầm. Ứng tu trú bạch nhật, vi đãi chiến phương hàm.

Trình Giảo Kim đọc oang oang như bò rống, cằm Phòng Huyền Linh suýt nữa rớt xuống, Đỗ Như Hối đang chuyên tâm nhìn chén rượu cũng phải ngẩng đầu, Vân Diệp kinh ngạc há hốc mồm không khép lại được.

Không cần phải nói, đây là bài thơ hay, khí thế hào hùng, nét cổ điển trang nhã, không chỉ mang chút âm hưởng thơ Hán, mà còn có phong cách Tam Tào. Trình Giảo Kim thì tuyệt đối không thể làm được.

Phòng Huyền Linh nghiền ngẫm hồi lâu rồi hỏi: – Bài thơ này do ai làm? Không giống của Vân Diệp. Cho lão phu xem đó là bậc anh kiệt nào, không thể để Vân Diệp một mình xưng bá mãi được.

Trình Giảo Kim vỗ tay, một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi từ phía sau bước ra. Trình Giảo Kim nói: – Vãn bối nhà lão phu, Lô Chiếu Lân.

Nội dung này được truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free