Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1425:

Chén rượu trong tay Vân Diệp rơi choang xuống đất, suýt chút nữa nước mắt đã trào ra. Nhân vật thời Thịnh Đường mà y chờ đợi cuối cùng đã xuất hiện. Ơn trời, sự xuất hiện của y đã không làm hỏng cái khí chất vốn có của thời kỳ ấy.

– Đứa bé này là cháu của Lô gia, là thân quyến của lão phu. Người này đến từ Phạm Dương U Châu, vì ốm yếu nên chuyên tới Tôn đạo trưởng cầu y, mong chư vị nể mặt mà giúp đỡ, Lão Trình đây cảm kích vô cùng.

Tất cả mọi người đều nhìn Vân Diệp, bởi Lão Trình vốn nổi tiếng là người tốt bụng, thích nâng đỡ hậu bối.

Thiếu niên mười mấy tuổi ấy hoàn toàn chẳng hề có chút khiếp sợ nào khi đối diện với vương công trọng thần, khoan thai đứng lên chắp tay vái chào một lượt, báo tên xong thì hếch mặt nhìn trời.

Nhìn thấy hắn, Vân Diệp nhớ tới mình hai mươi năm trước, chắc cũng hệt như vậy. Nghĩ đến đó y không khỏi lo lắng, với cái tính ngông nghênh như thế, làm sao có thể sống yên ở Trường An?

Phòng Huyền Linh, Ngưu Tiến Đạt, Uý Trì Cung, Đỗ Như Hối... mà trước mặt bốn vị này, chắc chỉ có Hoàng đế mới dám bày ra cái thái độ thách thức ấy.

Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối hiện đã nghỉ hưu, người về hưu là người khó chiều nhất. Nhiệt tình quá thì họ sẽ cho là mình thương hại, không đoái hoài đến thì họ sẽ bảo mình coi thường, đúng là làm khó người ta.

Sắc mặt Trình Giảo Kim có chút xấu hổ, Vân Diệp rời bàn tiệc, vỗ nhẹ vào đầu tên tiểu tử ngốc một cái:

– Mắt nhìn đi đâu thế? Ngươi tới từ rừng hoang U Châu hay là từ núi thẳm Lĩnh Nam vậy? Làm được bài thơ lạc vần sai nhịp mà đã dám coi thường vương hầu? Tiểu tử, còn non lắm.

Lô Chiếu Lân ngẩn người ra, không ngờ Binh bộ Thượng thư lại đi đánh người. Dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, nước mắt ứa ra. Chẳng biết đã bị Vân Diệp dắt tay đến trước bàn Phòng Huyền Linh từ lúc nào, hắn ngoan ngoãn gọi:

– Phòng gia gia.

– Đúng rồi đấy, người ở đây ai cũng là trưởng bối của ngươi. Thấy người râu trắng thì gọi gia gia, người râu đen thì gọi bá bá, thúc thúc.

Phòng Huyền Linh khẽ giãn mày:

– Nếu ngươi có sở trường về thơ văn thì làm một bài cho bọn lão hủ đây thưởng thức đi.

Đây là lời nói tức giận đấy, lão già này càng sống càng trở nên hẹp hòi, lại đi làm khó một đứa bé.

Thế nhưng Lô Chiếu Lân lại là một đứa cứng đầu, hất cằm ngâm ngay:

– Xướng lâu khải thự phi, dương liễu chánh y y. Oanh đề tri tuế cách. Điều biến thức xuân quy. Lộ diệp ngưng sầu đại, phong hoa loạn vũ y. Phàn chiết liêu tương ký, quân trung âm tín hi.

Thơ không tệ, dù sao cũng là tác phẩm của Sơ Đường Tứ Kiệt. Phòng Huyền Linh vừa định gật đầu khen thì đã nghe Lô Chiếu Lân nói tiếp:

– Sớm nghe Vân hầu là tác giả bài "Lan Lăng mỹ tửu úc kim hương", không biết gần đây có tác phẩm nào hay không?

Mọi người ôm bụng cười. Tiết Vạn Triệt vừa cười vừa vỗ bàn:

– Làm người tốt khó lắm. Ngươi giúp tên tiểu tử này, giờ lại bị nó tra hỏi, không biết trong lòng có cảm nghĩ gì.

Vân Diệp cười khổ. Nghé con không biết sợ hổ, không ngờ hắn vừa ngâm thơ xong đã lập tức chất vấn mình. Với cái tính này khó mà sống ở Trường An.

Đỗ Như Hối nhắm mắt thưởng thức thi ca của Lô Chiếu Lân, rót rượu vào chén thanh đồng uống cạn một hơi, liếc xéo Tiết Vạn Triệt:

– Đây là sĩ tử đấu thơ, tới miệng ngươi lại thành việc tầm thường. Ngậm miệng lại! Hay ngươi nghĩ lão phu đã về hưu rồi thì không quản được ngươi nữa ư?

Tiết Vạn Triệt vội chắp tay xin lỗi, không thể đắc tội với lão già này. Miệng thì nói không màng thế sự, vậy mà suốt ngày cứ chạy vào hoàng cung. Giờ ai cũng bảo ông ta không làm ngoại tướng nữa, đổi thành nội tướng rồi.

Vân Diệp mỉm cười về chỗ. Hiện y chức cao quyền trọng, đấu đá với một thiếu niên chẳng phải bản lĩnh gì. Cả đời Lô Chiếu Lân long đong lận đận, cuối cùng nghèo khó bệnh tật, tự sát trước mộ bản thân. Cả đời bi thảm chắc chính bởi tính cách này đây.

Trình Giảo Kim lúng túng. Yến hội hôm nay vốn là vì muốn giúp thân thích được hiển danh, không ngờ gặp phải tên tiểu tử ngu xuẩn.

– Chư vị uống thôi.

Thịnh Đường nhiều cuồng sĩ, quốc gia cường đại, cuộc sống giàu có, tất nhiên sinh ra thứ thiếu niên coi trời bằng vung.

Thấy hắn bị mọi người bỏ mặc, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, Vân Diệp vỗ chỗ ngồi, ý bảo Lô Chiếu Lân đi tới. Người khác có lẽ không biết hắn sẽ đạt tới mức độ nào, nhưng Vân Diệp biết, chỉ cần một câu "chích tiện uyên ương bất tiện tiên" đã đủ để chứng minh tất cả.

Lô Chiếu Lân ngoan ngoãn ngồi bên Vân Diệp, sắp khóc tới nơi. Nhìn thiếu niên còn ít hơn Vân Hoan mấy tuổi này, không biết vì sao Vân Diệp không thể nảy sinh ác cảm.

– Đã đến nơi thế này, ăn nhiều vào, nói ít thôi. Có trưởng bối thì lễ nghi phải chu đáo. Thơ phú hoa mỹ tuy có thể hun đúc tình cảm, nhưng đừng xem nó là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá học vấn.

Thấy Lô Chiếu Lân ngoan ngoãn tiếp thu, Vân Diệp mới nhớ ra chẳng qua hắn cũng chỉ là một đứa bé mười bốn tuổi thôi. Tài năng vượt xa bạn bè đồng trang lứa, tất nhiên sẽ kiêu ngạo. Lô Chiếu Lân lúc này chưa phải là người trải qua đủ bi thương để trở nên cao khiết. Nghĩ tới đó, y bất giác gõ chén ngâm:

Thôi ta đi mất Ai níu giữ được ngày qua ngày Lòng ta rối bời Bao phiền muộn chất chồng nay Gió đưa cánh nhạn thu muôn dặm Đối cảnh, lầu cao dốc cạn chén say

Vân Diệp hát không hay, thậm chí có chỗ lạc điệu, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào tới việc y diễn đạt tác phẩm của Lý Bạch. Những năm tháng kinh nghiệm gian truân đã mang đến cho y một chút bi phẫn của thi nhân, một chút hào sảng. Mặc dù cuối cùng đũa ngà voi bị gãy, chén mỏng bị nứt, chẳng còn gì để gõ nhịp, nhưng bài hát vẫn đi sâu vào lòng người, chung quanh tức thì lặng ngắt như tờ.

Đỗ Như Hối đột nhiên hô lớn:

– Hay! "Thôi ta đi mất, ai níu giữ được ngày qua ngày", lão phu cảm xúc vô cùng. Đây mới là diệu âm nhân gian. Vân hầu nhiều năm không làm thi ca, đêm nay ngâm lên càng thấy tiến bộ một bậc, lão phu vô cùng bội phục. Tiểu tử kia, nghe kỹ đi, đó mới là âm thanh thế gian, không phải mấy câu chữ hoa lệ bề ngoài c��a ngươi có thể so sánh được.

– Ha ha ha, đúng như thế! Thi ca của Vân hầu, mỗi lần nghe là lòng lại thêm một tầng cảm ngộ. Chư vị nâng chén, nhất định phải uống cạn!

Phòng Huyền Linh đi tới chiếc đèn lồng lớn nhất, tháo nó xuống đặt trước bàn Vân Diệp, nâng chén mời.

Qua một lượt rượu, sắc mặt Lô Chiếu Lân tái nhợt. Do dự hồi lâu mới nâng chén với Vân Diệp:

– Lô Chiếu Lân đã nhận được chỉ giáo. Lần này tham gia đại khảo của thư viện, mong được tiên sinh chỉ bảo.

– Lô Chiếu Lân, tới thư viện ngươi sẽ biết đường học vấn sâu rộng ra sao. Nếu không dốc toàn bộ tâm tư vào đó thì sẽ không thành công. Tài năng kiệt xuất ở đó nhiều như cá diếc sang sông, ngươi sẽ tìm được đối thủ và hảo hữu ở đó.

Trình Giảo Kim thấy chuyện được Vân Diệp giải quyết ổn thỏa, khoan khoái hô to sai người mang mã sóc tới. Vân Diệp vừa thấy đã chỉ muốn bỏ chạy. Đây là mã sóc bốn mươi cân ông ta mới làm. Lần trước múa vì nó quá nặng, đã khiến chén trà bay ra ba lần. Lần này uống say không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Hai vị Phòng Đỗ thấy Vân Diệp chuồn mất rồi, biết chuyện chẳng lành, lớn tiếng mắng Lão Trình vài câu rồi cũng vội vàng chạy nốt. Chưa ra tới cửa đã nghe thấy tiếng vũ khí xé gió kêu vù vù.

Tiết Vạn Triệt, Ngưu Tiến Đạt, Uý Trì Cung lớn tiếng hò hét. Với họ thì không cần Vân Diệp nhắc nhở, bởi lẽ họ sẽ không chủ động bỏ đi nếu không muốn quá mất mặt. Lô Chiếu Lân cũng không dám đi, run rẩy thưởng thức màn biểu diễn "sát thủ" này.

Ba người Vân Diệp đi dưới dòng đèn, vừa đi vừa nói chuyện.

– Con bé Cao Dương đó bị lão phu chiều hư rồi, làm Di Ái chịu đủ khổ đau. Lão phu hôm qua ngủ tới nửa đêm tỉnh dậy, nghe thấy Cao Dương giáo huấn Di Ái, chỉ về nhà muộn một chút thôi, có cần phải như thế không?

– Phòng lão đầu, đừng nói quá đáng. Ba nhà chúng ta đều cưới công chúa, Cao Dương tuy tính cách đanh đá một chút, nhưng hiếu thảo vẹn toàn. Chi tiêu trong nhà ông, không phải do một tay Cao Dương quản lý ư? Ông còn gì không hài lòng? Chuyện khuê phòng có phần ngang ngược một chút là điều tất nhiên. Ngược lại nhà ta...

– Hai vị xin dừng lại, vãn bối không muốn nghe chuyện hai lão trượng nghe trộm chuyện riêng của con dâu. Các vị không cần vòng vo nữa, muốn làm gì ở chỗ An Lan của ta đây?

Tiếp xúc lâu dần, Vân Diệp quá hiểu mấy lão già này rồi.

Bản chuyển ngữ này đã được đội ngũ truyen.free kỳ công biên tập, kính mong quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free