Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1426:

Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối nhìn nhau cười:

– Nghe nói nhi tử ngươi chuẩn bị một đội thuyền lớn đi tìm Thái Dương thần quốc trong truyền thuyết, cho phép hai nhà chúng ta cùng tham gia.

– Đây là một việc lỗ vốn, nếu hai vị muốn tham gia thì tốt quá, thực ra có tới hai đội thuyền.

– Vì sao có hai?

– Đội còn lại thuộc về thư viện, họ muốn nhìn thấy tận cùng của tr���i đất. Đội thuyền này đi về hướng nam, để xem liệu có thể quay về điểm xuất phát hay không. Một đội khác đi về phía bắc với nhiệm vụ tương tự, nếu hai bên gặp nhau, sẽ chứng minh được một suy đoán vĩ đại...

Thư viện vì chuyến đi này chuẩn bị tới hai năm, với mục đích tìm hiểu toàn diện thế giới này. Đương nhiên, bên trong còn ẩn chứa hy vọng mong manh của Lý Nhị về việc tìm kiếm thần tiên.

Vì thế, Vân Diệp đã moi của hoàng đế một khoản tiền lớn, còn lấy được quyền chỉ huy tối cao đối với hai đội thuyền, chứ không phải giao cho một thái giám nào đó. Lúc này, Vân Diệp mới lệnh Lý Dung triệu tập tướng sĩ đã giải ngũ của Thủy sư Lĩnh Nam về, chuẩn bị cuộc thám hiểm chưa từng có.

Tất nhiên, danh nghĩa là hoàng hậu nương nương muốn tìm kiếm vài kỳ hoa dị thảo nơi hải ngoại để tổ chức hoạt động "hái hoa". Người Lý gia vốn là vậy, bản thân khao khát trường sinh bất lão, nhưng giờ đây, qua lời Lý Nhị, nó lại trở thành hành động thể hiện tình cảm phu thê.

Nay có thêm hai vị đại nhân Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối tham gia, Vân Diệp mừng còn không hết, bởi nói trắng ra, đây là một chuyến đi chỉ đầu tư không đáy mà gần như không có thu hoạch.

– Vì sao ngươi không đi?

Phòng Huyền Linh hỏi ra vấn đề quan trọng nhất:

– Dung Nhi là con ruột của vãn bối này.

– Đúng vậy, không ai đưa con vào miệng hổ, đưa con của người khác thì dễ hơn. Ngươi bảo Phòng gia ta cử người đi thì tốt ư? Trước tiên ngươi nói cho ta biết nguy hiểm đến mức nào?

Vân Diệp chỉ cần nhớ tới vận mệnh bi thảm của những nhà hàng hải vĩ đại trong lịch sử kia là rùng mình. Chuyến đi này còn nguy hiểm hơn cả thời đại Đại Hàng Hải.

– Chuyến đi này để chứng minh giả thuyết Trái Đất hình cầu, như vậy nếu cứ hướng thẳng về một phía, cuối cùng sẽ quay về điểm xuất phát. Còn về tính nguy hiểm, ngài cứ tự hình dung xem. Chuyến này đi tới biết bao vùng đất chưa ai từng đặt chân tới, trời mới biết họ sẽ đối mặt với điều gì.

Đỗ Như Hối gật đầu:

– Hiểu rồi, tức là cứ thắp hương cầu khấn rồi phó mặc sinh tử cho ông trời quyết định sao? Nếu thế thì Đỗ gia ta có vài đứa con cháu ưa mạo hiểm, đưa chúng đi là được.

Lão già này giờ nói chuyện với Vân Diệp chẳng còn kiêng kỵ gì nữa, coi Vân Diệp như một nhân vật ngang hàng.

Ba người đang nói chuyện rất cao hứng thì nghe đánh sầm một tiếng, một cây mã sóc cắm phập vào hòn non bộ, tiếp đó là tiếng cười rộ của Trình Giảo Kim, xen lẫn tiếng la hét của Tiết Vạn Triệt.

– Rõ ràng là khí lực không đủ, vuột tay bay đi, còn mặt dày nói là cố ý, tưởng lão phu mù chắc?

Úy Trì Cung ghét nhất loại người thích bốc phét như Trình Giảo Kim, vì võ công là mọi thứ của ông ta, không cho phép nó vấy bẩn chút nào.

Tiếng loang choang vang lên trong sảnh, ba người họ chẳng lạ lẫm gì nữa. Phòng và Đỗ vẫy tay ra hiệu cho Vân Diệp rời Trình gia. Chuyện này đã thành thông lệ rồi, hễ hai lão gia động thủ là các quan viên khác sẽ rút lui.

Vân Diệp chẳng thể chạy, ngậm ngùi tiễn hai lão già ra về rồi quay lại đại sảnh. Lần này không quá tệ, Trình Giảo Kim rất biết khắc chế, chỉ ném chén rượu. Sau đó Úy Trì Cung lấy bầu rượu choảng lại. Giờ trên bàn bọn họ chẳng còn cái gì, chỉ còn Lô Chiếu Lân bị cơm canh hất tung khắp người, sợ tái mặt.

– Ngốc à, sao còn chưa chạy?

Người này nhìn là biết ngay là một người thật thà. Nếu là đám Vân Thọ thì chúng đã chạy từ đời nào rồi.

– Rời tiệc giữa chừng là thất lễ.

Lô Chiếu Lân lau canh trên mặt đáp:

– Sau này ngươi còn tham gia nhiều yến tiệc thế này, nhớ kỹ, chỉ cần các trưởng bối động thủ là chạy ngay lập tức. Thân thể ngươi như con gà con, không chịu nổi một cú đấm của họ. Đây là tướng môn, không phải quan gia, hôm sau sẽ chẳng ai trách ngươi đâu.

Lô Chiếu Lân nghe vậy chạy luôn, động tác rất thuần thục.

Mấy lão già này đánh nhau có trời mà khuyên được, chỉ đành đợi họ đánh mệt rồi ngừng. Nếu xông vào can ngăn thì cả hai sẽ quay ra đánh ngươi. Trình Xử Mặc nhiều lần ăn đòn rồi, kết quả là chỉ cần cha hắn có khách, hắn sẽ tránh mặt.

Vân Diệp trong lúc đi ra ngoài phát hiện chiếc chén sừng tê giác trên bàn Đỗ Như Hối đã được mài sáng bóng, lập tức lấy nó nhét vào lòng, sau đó ung dung tới viện tử của Trình Xử Mặc.

Nô phó Trình gia đều gọi Vân Diệp là thiếu gia, cho nên nữ quyến trong nhà cũng không cần phải kiêng kỵ. Vào trong thấy Trình Xử Mặc đang nâng đôi tạ đá để phát tiết tinh lực dư thừa.

Thấy bên cạnh có cái ghế tựa, Vân Diệp thoải mái đi tới nằm xuống. Tiểu thiếp của Trình Xử Mặc mang ấm trà tới, Cửu Y cẩn thận hỏi:

– Thúc thúc, hôm nay tới tham gia tửu yến của gia gia à?

Vân Diệp lấy làm lạ, Cửu Y không phải người tùy tiện bắt chuyện, nàng không phải là người như vậy:

– Đúng thế, lão gia gọi ta tới, ta dám không tới sao?

– Hoa Hoa sắp gả tới Vân gia, mong thúc thúc chiếu cố quản giáo nhiều hơn! Thiếp thân có một chiếc ngân châm, vốn là một đôi, con gái lớn xuất giá đã mang theo một chiếc rồi, cái này cho Hoa Hoa.

Vân Diệp nhíu mày:

– Hoa Hoa là do tẩu sinh ra. Dù đặt dưới danh nghĩa công chúa cũng chẳng thay đổi được sự thật đó, nàng cứ trực tiếp đưa con bé đi.

Mắt Cửu Y ướt nhòe, lí nhí nói:

– Không đâu, người ta sẽ chê cười Hoa Hoa là con của tiểu thiếp, huống hồ thiếp thân còn là một ca kỹ. Nếu truyền ra ngoài thì không tốt cho con bé.

– Không sao, Hoa Hoa khi xuất giá không chỉ phải bái biệt Thanh Hà, mà còn phải bái biệt tẩu. Đều là mẫu thân của con bé, không thể bên trọng bên khinh. Dâu con nhà họ Vân không cần phải nhìn sắc mặt ai.

Trình Xử Mặc ném tạ đá xuống, vác thân hình cơ bắp vạm vỡ đi tới. Cửu Y không kịp nói thêm, vội chạy tới dùng khăn lông lau cho Trình Xử Mặc, lau khô rồi khoác áo choàng cho trượng phu, rồi vội vã rời đi. Trước khi đi còn nhìn Vân Diệp cảm kích.

Trình Xử Mặc uống một hơi cạn sạch ấm trà, gằn giọng hỏi:

– Ngươi và lão bà của ta liếc mắt đưa tình làm cái gì?

– Sau này nói chuyện thì nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, để người khác nghe thấy còn thành thể thống gì? Bản thân ngươi không thấy rùng mình à?

– Có gì đâu, huynh đệ như tay chân, lão bà như y phục, mất thì thay cái khác.

– Xéo đi, lão bà của ta quý trọng lắm, ngươi cũng biết ta là loại thấy sắc quên nghĩa, cho nên đừng mong ta cũng như ngươi. Lão bà ngươi vừa tặng ta một chiếc trâm.

Vân Diệp nhướng mày nói:

– À, vậy thì không sao, hai bên có tình ý là được rồi, khi nào ngươi cần, tối nay ta mang tới cho ngươi nhé? Chỉ là hơi lớn tuổi rồi, ngươi dùng tạm vậy.

Trình Xử Mặc nổi hứng, cũng nhướng mày lên với Vân Diệp:

– Cút xéo! Càng nói càng tởm lợm. Nói xem, Hoa Hoa gả sang bên ngươi có kế hoạch gì? Nói trước, khi con bé từ biệt đừng quên Cửu Y, nàng cũng là cố nhân của ta đấy.

Trình Xử Mặc gãi đầu gãi tai:

– Ngươi cũng biết tính mẹ ta và Thanh Hà rồi. Bao năm qua nếu không có ta bảo vệ, Cửu Y có lẽ đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

– Mẹ ta luôn muốn kết thông gia với nhà ngươi, lại còn mong cưới được một khuê nữ làm dâu. Tỷ muội của ngươi thì không nói, nhưng khuê nữ của ngươi bị mẹ ta thèm khát từ lâu rồi. Thanh Hà không có con gái, cho nên Hoa Hoa từ khi sinh ra đã được đưa đến bên Thanh Hà nuôi nấng, đó là do mẹ ta an bài, định gả cho nhi tử nhà ngươi.

– Gả cho Thọ Nhi thì không thể được, mẹ ta cũng rõ điều đó. Cho nên gả cho Hoan Nhi. Con bé này gả vào nhà ngươi là tốt nhất rồi, nên ta vô cùng phấn khởi, Cửu Y cũng vui vẻ. Cho n��n ngươi đừng có phá hỏng tâm trạng của bọn ta. Chuyện này ta cũng đã nói với Cửu Y rồi, khi Hoa Hoa thành thân, nàng ấy sẽ vào thành ở.

Mọi bản quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free, mong quý vị tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free