Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1427:

Vừa bước vào nhà Lão Trình, Vân Diệp biết mình khó lòng rời đi. Y đành về phòng, định tắm rửa rồi đi ngủ. Đang rửa mặt thì thím ấy bước vào, xong xuôi liền hớn hở kéo y ra hậu sảnh.

Trình Giảo Kim nằm sụi lơ trên giường, đầu quấn khăn lông, chắc hẳn đang rất đau đầu vì biết rõ hậu quả mà vẫn không biết kiềm chế.

Thấy Vân Diệp bước vào, Lão Trình thều thào: - Chuyện gả Hoa Hoa thế nào rồi? Không thể qua loa được đâu, Thọ Nhi đã thành thân quá sơ sài rồi, Hoan Nhi thì phải náo nhiệt một chút chứ.

- Xem ra bá bá đã có kế hoạch rồi, cháu nghe theo là được.

Trình Giảo Kim vỗ đầu: - Cả đời lão phu đề bạt hậu bối, nhưng quả thực chỉ có một mình ngươi thành đạt, còn lại toàn là đồ ăn hại. Như Lô Thiếu Lân hôm nay, lão phu mất hết cả thể diện. Lô Thiếu Lân uổng cái vẻ ngoài sáng sủa, nhưng chuyện thế tục lại chẳng hiểu gì. Sau này ngươi đừng tốn công với nó nữa.

- Còn về hôn sự của Hoa Hoa, ngươi cứ liệu mà làm, dù không tổ chức yến tiệc, chỉ một cỗ kiệu tới đón cũng được. Lão phu biết hiện giờ Vân gia không tiện rêu rao. Bệ hạ muốn được an nhàn nên đẩy ngươi ra đối đầu với Trường Tôn Vô Kỵ, lại chẳng giúp đỡ gì, thật quá đáng.

Trình phu nhân giật mình thất kinh, đang bàn chuyện hôn sự mà sao lại lôi hoàng đế vào? Bà vội vã đi ra ngoài, lo lắng nhỡ đâu có người của Đô Thủy Giám trong nhà nghe được, không biết lời này sẽ bị truyền thành ra sao.

Lão Trình cười ha hả bảo vợ: - Đừng sợ, triều đình đã hình thành cục diện nam bắc đối đầu rồi. Trường Tôn Vô Kỵ ở phía bắc, còn Vân gia ở phía nam. Từ xưa đến nay, các cuộc thống nhất đều từ bắc hướng nam, chưa bao giờ có chuyện phương nam chiến thắng phương bắc cả.

- Cho nên Diệp Tử nhớ kỹ, Trường Tôn Vô Kỵ mà diệt vong cũng là ngày tận thế của ngươi. Đừng tham luyến quyền thế gì cả, rút lui mới là kết cục hoàn hảo.

Vân Diệp gật đầu. Điều này ai cũng hiểu, nhưng mấy ai làm được?

- Ngươi là người thông minh. Hai hạm đội cùng xuất phát đi tìm thế giới mới, vậy là đã thu hút hết sự chú ý của mọi người, ai cũng muốn lao vào kiếm chác. Ít nhất cũng tranh thủ được cho ngươi ba năm. Lão phu không biết ngươi định đối phó với Trường Tôn Vô Kỵ ra sao, nhưng lão phu cứ ngửi thấy có điều gì đó ám muội trong đó. Chắc chắn ngươi có hậu chiêu.

Trình Giảo Kim xua tay ngăn Vân Diệp giải thích: - Ngươi không cần nói cho lão phu, lão phu cứ chờ là được, không cần biết ngọn ngành.

Vân Diệp cười: - Kỳ thực cũng chẳng có gì quá mờ ám, ch��� là kế sách của Tư Mã Ý mà thôi. Gia Cát Lượng cả đời cần cù, dường như chưa từng ngơi nghỉ. Tư Mã Ý biết ông ấy mỗi ngày ngủ rất ít, lại chỉ ăn có một bát cơm, thì đã đoán được mạng ông ấy chẳng còn bao lâu nữa.

- Triệu công đã thích xử lý quốc gia đại sự như vậy, thì cháu cứ để ông ta được thỏa mãn. Dù Triệu công có biết đây là mưu kế, ông ta cũng đành chấp nhận, cắn răng mà chịu đựng thôi.

Trình Giảo Kim buông một tiếng thở dài: - Điều khó vượt qua nhất trên đời này chính là hai chữ danh lợi. Trường Tôn Vô Kỵ cũng là người thông minh, nhưng lại không nhìn thấu được kế sách đơn giản này. Ông ta cứ ngỡ mình sẽ bị ngươi từ từ nghiền nát, nhưng cái kết cục này đối với ông ta mà nói lại là tốt nhất rồi.

- Bá bá cứ chờ xem. Chuyến hành trình lớn này, chắc chắn Triệu công sẽ không bỏ qua. Cháu đoán chừng ông ta sẽ tiếp nhận tuyến đường phía bắc, và như thế ông ta sẽ càng thêm bận rộn. Việc xây dựng một hạm đội từ con số không là một công việc cực kỳ phức tạp, và chuyện này nhất định phải do ông ta tự mình đứng ra tổ chức, vì thủy quân vốn không phải sở trường của Trường Tôn gia.

Hai người nhìn nhau cười, không bàn chuyện chính sự nữa mà bắt đầu thảo luận chuyện hôn nhân giữa Vân Hoa và Hoa Hoa. Soạn thiếp mời, xác định khách khứa... đây quả là một chuyện rất phiền toái.

Hoàng hậu thì không mời không được, bởi hiện bà ấy thích nhất là tham dự ma chay cưới hỏi của người khác, đặc biệt là thích nhìn thế hệ vãn bối thành thân. Hôm nay bà tặng một đóa cung hoa cho tiểu tức phụ nhà này, mai lại tặng chiếc trâm cho khuê nữ nhà kia.

Đối với giới huân quý mà nói, đó là một chuyện vui lớn. Điều duy nhất không hay là Trường Tôn thị đi đến đâu cũng kéo Lý Trì theo, còn ra sức tuyên truyền về chuyến thám hiểm của mình, mời gọi các huân quý đầu tư vào hoạt động xã hội đó. Vì vậy, phân ngạch của hoàng gia trong hai hạm đội này đã giảm tới mức thấp nhất.

Ai nấy đều hiểu Trường Tôn thị làm thế là để xin lỗi thay cho Lý Trì. Vì vậy, những gia đình chịu tổn thất trong cuộc binh biến chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, chấp nhận lời xin lỗi có phần ngang ngược này.

Hiện tại, hai hạm đội đang neo đậu tại Đăng Châu và Tuyền Châu. Các tiên sinh và học sinh thư viện đã lên thuyền từ lâu, đang kiểm tra và đánh giá lần cuối. Chỉ cần mọi thứ hoàn tất là có thể lập tức xuất phát.

Đúng như dự liệu của Vân Diệp, việc chọn nhân sự cho vị trí thủ lĩnh hai hạm đội đã gây ra tranh chấp lớn trên triều đình. Chử Toại Lương dốc toàn lực tranh giành vị trí quan chỉ huy hạm đội phía bắc từ tay Vân Diệp.

Có câu "nam thuyền bắc mã", không biết các quân quý Quan Lũng sẽ kiếm đâu ra nhân sự thủy sư thích hợp. Cần biết rằng những quan chỉ huy giỏi nhất đều thuộc hệ Vân Diệp. Dù Phùng Áng có trong tay vài nhân tài cũng chẳng đời nào giao cho Trường Tôn Vô Kỵ, bởi đó là tinh anh mà Phùng gia đã đổ vô số máu xương để đào tạo nên.

Thế nhưng Trường Tôn Vô Kỵ vẫn có cách. Ông ta phát hiện Trương Lượng có nhiều việc làm không trong sạch, nào là thả quân cướp bóc, nào là buôn bán nhân khẩu. Loại người như vậy tồn tại quả là sỉ nhục của sĩ đại phu. Vì thế, một lá thư trách mắng đã được gửi tới Đăng Châu.

Trường Tôn Vô Kỵ nhận được hồi đáp của Trương Lượng: đó là Trương Lượng sẽ điều động một nghìn bốn trăm thủy quân cho Trường Tôn gia, nhưng với điều kiện Bệ hạ phải đồng ý. Nếu không, ông ta thà bị áp giải về kinh còn hơn.

Trường Tôn Vô Kỵ cho rằng Vân Diệp không có ý tranh cao thấp với mình. Hiện tại quốc sự phức tạp, giữ yên tĩnh một chút sẽ có lợi cho cả đôi bên. Nhưng hễ nghĩ đến vấn đề thời gian, ông ta lại cảm thấy thương tâm. Mỗi lần nhìn khuôn mặt trẻ trung của Vân Diệp, Trường Tôn Vô Kỵ như bị kim châm, cảm giác bất lực bao phủ toàn thân.

Trước cửa ải tuổi tác này, Vân Diệp quả thật có uy thế quá lớn.

- Bệ hạ, đi đến tận man hoang xa xôi như vậy thì một cái cây để làm gì chứ ạ?

Hôm nay tâm tình của Lý Nhị rất tốt, ông ta đặc biệt gọi Vân Thọ đang đứng gác ở cửa đi dạo cùng mình.

Lý Nhị nghe Vân Thọ hỏi vậy thì thở dài: - Rốt cuộc ngươi vẫn không bằng cha ngươi. Chuyện này, ngươi đã hỏi nhầm người rồi. Đáng lẽ ra nên hỏi cha ngươi và Ngụy Vương, dù hỏi Hoàng hậu nãi nãi cũng tốt hơn hỏi trẫm. Hai hạm đội này thực ra chính là đôi mắt của Đại Đường, thông qua chúng mà ta có thể nhìn rõ thế giới này rốt cuộc như thế nào.

- Nghe cha ngươi nói quốc gia hoàng kim có một loại cây cao su, có thể giải quyết rất nhiều bế tắc trong nghiên cứu khoa học của Ngụy Vương cứu cữu ngươi. Cho nên hạm đội hướng bắc phải tìm kiếm thứ này. Có điều, Hi Mạt Đế Á muốn được vinh quang trở về quê nhà một chuyến.

- Đâu phải như vậy. Nghe nói Cữu mẫu Hi Mạt Đế Á kỳ thực muốn chứng minh chúng ta đang sống trên một quả cầu lớn.

Vân Thọ thận trọng đứng nép vào phía trong Lý Nhị, đề phòng ông ta nói quá đắc ý mà lỡ ngã vào ao Thái Dịch.

- Ngươi hiểu cái quái gì chứ? Đã là người làm cha rồi mà sao vẫn suy nghĩ đơn giản như vậy? Hiện giờ chuyện gì không có lợi lớn thì cha ngươi sẽ không tùy tiện làm đâu. Về nói với cha ngươi, đừng bắt nạt Vô Kỵ quá đáng. Trẫm cứ cảm thấy trong chuyện này có vấn đề, cha ngươi không hề tử tế gì đâu!

- Để một người chỉ biết cưỡi ngựa như Vô Kỵ đi lái thuyền ư? Đây đúng là trò cười! Nếu không phải trẫm hạ lệnh Trương Lượng điều động nhân sự cho ông ta, thì ông ta chỉ có thể đứng bên bờ biển mà dậm chân đấm ngực thôi.

Vân Thọ vội vàng nói: - Hoàng gia gia, cha cháu rất đáng thương, ngày đêm lo lắng việc nước. Người chỉ thấy cữu gia cháu đáng thương, nhưng lại không thấy sự đáng thương của cha cháu.

Lý Nhị cười ha hả, bợp Vân Thọ một cái: - Đừng tưởng trẫm không biết cha ngươi đang chơi trò gì. Chẳng qua là muốn làm Vô Kỵ chết mệt thôi! Ngươi có biết vì sao gia gia phát hiện ra không?

Vân Thọ ngớ người ra, lắc đầu.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free