(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1428:
Vân Thọ biết lời hoàng đế cần phải tâu lại cho phụ thân không sót một chữ nào. Đến câu cuối cùng, cậu thấy cha mình khẽ giật mình.
"Thằng nhóc thối tha, đây là lời cảnh cáo đấy. Sức khỏe bệ hạ hai năm nay sa sút nhiều. Tôn tiên sinh nói khí huyết bệ hạ rất vượng, chỉ người trẻ tuổi mới có, nhưng đối với bệ hạ lại không phải chuyện tốt. Khí huyết vượng là do thuốc mà ra. Người trẻ tuổi huyết vượng một chút, sáng sớm có chảy máu cam cũng không sao, nhưng với người già thì đó là điều trí mạng."
"Cho nên bệ hạ rất chú ý, không để bản thân mệt nhọc. Nhưng cứ tình hình này thì sẽ có vấn đề. Cha đoán chừng thận của bệ hạ đã hao kiệt rồi, mấy năm qua không có thêm vương tử hay công chúa nào cũng đủ nói lên vấn đề này."
"Chuyện này con cứ biết trong lòng là được. Cứ làm việc trong cung cho tốt. Kỳ thực, con chính là con tin. Bệ hạ đã không còn hùng tâm như năm xưa, cho nên mới điều con vào trong cung. Lòng người vẫn luôn là như thế đấy."
"Bệ hạ đang dùng thuốc để duy trì thiên uy, vì vậy đừng chọc giận người. Người nói gì thì cứ nghe nấy, lúc này bệ hạ cần được an ủi nhất. Con cứ nhìn những người được đề bạt gần đây mà xem, trong số đó có ba người nhờ viết văn tán dương bệ hạ anh minh thần võ mà được cất nhắc."
"Năm xưa Hứa Kính Tông sở trường khoản này, Lý Nghĩa Phù cũng là cao thủ bút mực, nhưng giờ cả hai đều không còn viết những bài văn như thế nữa. Con biết vì sao không?"
Vân Thọ đáp:
"Chẳng lẽ họ để ý tới thể diện?"
"Những kẻ thuần túy chính trị thì làm gì có thể diện? Bọn họ đang suy tính cho tương lai thôi. Đợi khi tân hoàng đăng cơ, những kẻ dựa vào văn chương nịnh nọt kia, dù có tài hay không, cũng sẽ bị gắn mác hám lợi, sẽ chẳng còn ngày nào ngóc đầu lên được nữa. Những người muốn đi đường dài đều là như vậy. Con xem đây, một khi bệ hạ biết thọ mệnh của mình đã hết, cha nhất định sẽ bị tước hết quan chức. Khi Thừa Càn kế vị, cha mới có cơ hội quay lại. Thế nhưng sau này Vân gia cần huynh đệ các con gánh vác, để Thừa Càn yên tâm, cha không thể đi xa, chỉ có thể làm một tiên sinh trong thư viện."
"Cha không lo cho ba huynh đệ các con, duy chỉ có Tiểu Mộ là đáng lo nhất. Tính cách nó biến đổi thất thường, lại dễ bị mềm lòng. Không kế thừa được sự kiên cường của mẹ nó, cũng chẳng có sự thông tuệ của cha, nên cha lo cho nó nhất."
Vân Thọ không cho là thế, cười nói:
"Cha lo xa quá rồi. Tiểu Mộ tuy có nhiều khuyết điểm, nhưng bản tính lương thiện. Lão tổ tông đang dạy bảo muội ấy, ắt sẽ có tiến bộ."
Vân Diệp lắc đầu:
"Nguyên Chương tiên sinh mấy ngày trước mời ta tới thư viện giảng bài, đoán chừng ông ấy đã nhìn ra triều đình bất ổn. Đôi mắt của tiên sinh tôi luyện qua bao giông tố, không thể nhìn nhầm. Cha và Trường Tôn Vô Kỵ phân tranh thì phải có một người nhường bước. Cha đã trút bỏ toàn bộ công vụ lên vai phe cánh Trường Tôn Vô Kỵ rồi, không có gì là không thể buông tay."
"Lúc này cần phải trông coi tốt Tiểu Mộ, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì. Lý Tượng không phải người thích hợp. Cha phát hiện ra nó đang đi vào con đường của Lý Trì. Từ giờ con không được có chút dính líu nào tới Lý Tượng nữa, rất nguy hiểm đấy. Lý Hoài Nhân chính là vết xe đổ."
Vân Thọ ngạc nhiên:
"Hắn dựa vào cái gì? Lý Trì còn có Tấn Dương làm cơ sở, Trường Tôn gia chắc không mạo hiểm lần nữa đâu chứ?"
Vân Diệp nhếch môi:
"Một biện pháp chỉ cần hữu dụng là sẽ tiếp tục được dùng. Con nhìn ngư ông thì biết, Trường Tôn gia chính là ngư ông, con cháu Lý gia là cá. Kiểu gì chẳng có kẻ tham lam đớp mồi."
"Con rất rõ hắn có bản lĩnh gì. Vả lại, người kế thừa hoàng vị là thái tử, không phải hắn. Hắn ra tay bây giờ có quá sớm không?"
Vân Diệp vỗ vai nhi tử:
"Sau khi xảy ra chuyện Lý Trì, cha đã rút kinh nghiệm xương máu. Đoán lòng người cứ nên tính xấu một chút. Yên tâm, cha đã nói với thái tử hãy cẩn trọng với con hắn rồi."
Tân Nguyệt thấy hai cha con kết thúc cuộc nói chuyện, liền đi vào nói:
"Ba ngày nữa là tới Trung thu rồi. Nhà ta năm nay có nhiều chuyện vui, hay là làm náo nhiệt một chút?"
"Nàng không nói thì ta quên mất. Phần thưởng trong nhà chuẩn bị chưa? Ngoài ra, ta định đưa Tiểu Mộ đi Nhạc Châu ở một thời gian, nó không tiện ở lại Trường An nữa."
"Vì Lý Tượng sao?"
Tân Nguyệt hiểu ngay ra vấn đề:
"Đúng thế, giấc mơ hoàng hậu của nha đầu ngốc đó chẳng biết đã tỉnh chưa. Nói với Tiểu Vũ, nếu còn dám xúi giục Tiểu Mộ, ta sẽ đánh gãy chân nó."
Tân Nguyệt nghi hoặc nhìn trượng phu. Đây là lần đầu tiên trượng phu lại nổi giận với Tiểu Vũ đến vậy.
Bữa tối Vân Mộ không ra. Nàng một mình ở trong thư phòng suy nghĩ lời ca ca nói, cuối cùng cười khổ. Nàng buông tóc trên đầu, lấy một chiếc đàn cổ ra, bắt đầu thử âm. Đã không biết bao lâu rồi nàng chưa dùng tới thứ này.
Người ơi thôi hãy về thôi Ruộng vườn sắp lụi hoang rồi về đi. Tâm này mang lụy tấm thân Sao còn buồn bã sầu chi một mình? Việc xưa biết chẳng thành công Việc sau sắp lại đuổi mình đến nơi. Đường mê thực chửa xa xôi Nhận ra nay đúng, xưa thời là sai. Con thuyền nhẹ gió lung lay Hiu hiu gió thổi áo bay phật phờ. Hỏi người đi đoạn đường xa Hận vì nỗi ánh mai đà còn thưa.
Vân Diệp ăn cơm xong, đang tản bộ trong sân, đột nhiên nghe khuê nữ hát (Quy Khứ Lai Hề), không khỏi giật mình. Bé tí tuổi đầu sao lại có tâm tư này? Đây là tác phẩm của Đào Uyên Minh, không hợp cho nữ nhi hát.
Vội vã lên lầu, thấy khuê nữ đang hát, vô cùng nhập tâm, nước mắt chảy cả ra. Vốn định mắng, nhưng đột nhiên ông đổi ý, hát:
Một bên hoa nở vườn tiên, Một bên ngọc biếc không hoen ố màu. Bảo rằng chẳng có duyên gì, Cớ sao lại gặp nhau đây kiếp này? Bảo rằng duyên phận ngập tràn, Cớ sao lại đổi lời vàng thề xưa? Một bên thầm lặng thở than, Một bên theo đuổi mộng hão công cốc. Một bên trăng rọi bên s��ng, Một bên hoa nở bóng lồng trong gương. Mắt này có mấy giọt sương, Mà dòng lệ chảy suốt năm trường được chăng? Nghĩ trong mắt Có được bao nhiêu nước chứ, Mà sao lại chảy tới hết mùa đông, Chảy từ xuân tới hạ...
Vân Diệp thấy khuê nữ chú ý sang phía mình liền cố ý đọc to mấy câu cuối.
Vân Mộ phì cười. Vân Diệp lúc này mới đi vào lấy khăn lau nước mắt cho khuê nữ, vỗ má nàng:
"Cha hát hay không? Còn hay hơn Đào Uyên Minh nhiều! Nếu con thích, ta sẽ truyền bài này ra, nói là do khuê nữ của ta viết."
Vân Mộ gật đầu:
"Bài ca này cực hay, nhưng con không cần cái thanh danh này. Vân gia chúng ta gia phong nghiêm cẩn, nếu con hát bài này, người ta sẽ dị nghị gia phong nhà ta. Cha đừng lo, con chỉ suy nghĩ vẩn vơ thôi, cha đừng để trong lòng. Con cũng chẳng để người kia trong lòng, chỉ có chút tủi thân thôi."
Nói xong nàng nhào vào lòng Vân Diệp khóc nức nở. Lời Vân Thọ hôm nay đã khiến trong lòng nàng mang gánh nặng lớn.
"Nhị ca con là thằng ngốc, bảo nó vòng vo nói cho con, nó lại nói thẳng tuột ra, làm khuê nữ của cha đau lòng. Lát nữa cha đánh nó. Con mở mắt ra xem Trường An hiện có đứa nào khá khẩm không. Nếu không có thì tới Nhạc Châu, không có nữa thì tới Ung Châu, thế nào cha cũng phải kiếm cho con một phu quân tốt."
Vân Mộ ngẩng khuôn mặt đầy nước hỏi cha:
"Người hoàng gia thì không được ạ?"
"Không phải là không được, mà là cha phát hiện hoàng gia chẳng kẻ nào tốt đẹp. Cho nên nhà ta không gả cho hoàng gia."
"Tiểu Vũ tỷ nói, nếu như con gả cho hoàng tử nào, hoàng tử đó có thể thành hoàng đế. Có thật không ạ?"
"Nha đầu Tiểu Vũ đó hiện giờ hư hỏng rồi, suốt ngày muốn nắm giữ thiên hạ. Đó là lý tưởng của nó, không phải của con. Con là đứa bé ngoan thuần khiết, không giống Tiểu Vũ từ nhỏ đã có trái tim nam nhân. Có điều hiện nó không thể làm hoàng hậu, cho nên mới xúi giục con làm hoàng hậu."
Vân Diệp và khuê nữ nói chuyện rất lâu, cũng kể rất nhiều chuyện. Tới khi trăng lên đến đỉnh đầu, Vân Mộ nằm trong lòng cha ngủ thiếp đi. Thấy khuê nữ đã ngủ, Vân Diệp bế nàng lên, đặt xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi mới nhón chân đi ra ngoài. Không ngờ Vân Mộ ở đằng sau nói:
"Cha là người cha tốt nhất trên đời."
Vân Diệp cười, lòng tràn ngập hạnh phúc. Được con thừa nhận còn sung sướng hơn được hoàng đế thừa nhận.
Những trang văn này được dịch và biên tập với tâm huyết, độc quyền tại truyen.free.