Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1438:

Kịch biến mà Trường Tôn Vô Kỵ lo lắng đã không xảy ra, cả Đại Đường sóng yên biển lặng. Những lời Hoàng đế nói tại thư viện đã được soạn thành sách, phát hành khắp thiên hạ, đúng như lời người đã phán, không chuyện gì là không thể bàn.

Chỉ có người tự tin tột cùng mới dám thốt ra những lời như thế. Ông ta cực kỳ hy vọng mọi người sẽ bàn tán, chỉ trích việc Hoàng đế giết huynh, giết đệ, giam cha.

Nhưng ông ta đã thất vọng. Những đề tài được mọi người bàn tán nhiều nhất lại là lý tưởng, vấn đề đất đai, con cháu đời sau cùng vị trí của bản thân trong thời thịnh thế. Khi bản thảo của thư viện được chuyển xuống địa phương, các xưởng in đều tự động bỏ qua đoạn liên quan tới sự biến Huyền Vũ Môn.

Cũng có kẻ cố ý truyền bá những mặt tối tăm ấy, nhưng hắn vừa mở miệng liền bị những người xung quanh khinh bỉ nói:

- Câm mồm! Che giấu giúp quân phụ một chút không được à? Ngươi tưởng bọn ta không biết sao? Chắc chỉ có mỗi mình ngươi là thông minh thôi.

Những lời đồn đại chưa kịp nổi lên đã bị vô số nước bọt nhấn chìm. Khi bách tính tự nguyện che giấu chuyện xấu cho Hoàng đế, chuyện xấu đó sẽ trở thành vinh quang vô thượng của bậc đế vương.

- Ta mặc kệ Bệ hạ làm chuyện xấu gì, ta chỉ biết thời thịnh thế đã đến rồi! Một thời thịnh thế mà bao người cầu cũng không được! Kho lương nhà ta chật kín, trong tủ có bạc, lão bà lại vừa sinh con! Mẹ nó, kiếm thêm ít tiền để lại cho con còn hơn là đi nói xấu Bệ hạ...

Lý Nhị, trong bộ thanh sam, nghe thấy những lời như thế thì cười không khép miệng lại được. Giờ thì ông ta thực sự yên tâm rồi, dù u linh của Kiến Thành và Nguyên Cát có lượn lờ trong hoang cung thì cũng chỉ là hai oán niệm hư vô mà thôi.

Vân Diệp tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ muốn úp cái bát bánh bột đang cầm trên tay vào mặt tên chủ hiệu chó má kia. Hắn ta vừa xưng tụng Vân gia xong đã không quên đá đểu rằng Vân gia toàn kẻ ngớ ngẩn.

Lão tử ta hay dở gì cũng có danh xưng chiến thần, một bài "Binh Xa Hành" của Vân Thọ đầy căm ghét chiến tranh, thể hiện tư duy kiến thiết hậu chiến, từ phương diện nào đó mà nói, cũng có giá trị thẩm mỹ và nhân văn sâu sắc.

Xe rầm rầm, Ngựa hí râng, Người đi cung tên đeo bên lưng. Cha mẹ, vợ con chạy theo tiễn, Bụi mù chẳng thấy cầu Hàm Dương. Níu áo giậm chân, chặn đường khóc, Tiếng khóc xông lên thẳng chín tầng. Khách qua đường thấy, hỏi người đi, Người rằng: "Bắt đi những mấy kỳ. Lấy từ mười lăm giữ Hoàng Hà, Cho đến bốn mươi ra khẩn điền. Lúc đi ông lý quấn chỏm cho, Trở về đầu bạc lại đi liền. Ngoài biên máu chảy thành biển đỏ, Mở cõi nhà vua ý chưa bỏ. Há chẳng nghe: Nhà Hán Sơn Đông hai trăm châu, Ngàn thôn muôn xóm ùn gai cỏ. Ví có đàn bà khoẻ cuốc cày, Huống nữa quân Tần quen khổ chiến, Khác chi gà chó bị lùa đi. Thương tình, dù ông hỏi, nỗi hờn đâu dám nói."

Lý Nhị đọc xong bài thơ, quay đầu nói với Vân Diệp:

- Không đến mức thảm khốc như vậy chứ? Ngươi là người cầm quân đánh trận, Thọ Nhi cũng đâu phải chưa từng trải qua binh sự, sao lại viết ra một bài thơ như thế này?

- Nhất là mấy câu: "Há chẳng nghe: Nhà Hán Sơn Đông hai trăm châu, ngàn thôn muôn xóm ùn gai cỏ. Ví có đàn bà khoẻ cuốc cày, huống nữa quân Tần quen khổ chiến, khác chi gà chó bị lùa đi, thương tình, dù ông hỏi, nỗi hờn đâu dám nói." Mấy câu này làm lòng trẫm chua xót. Sơn Đông đã gần mười năm rồi không có chiến sự, đâu ra ngàn thôn muôn xóm ùn gai cỏ? Vì làm thơ mà nói sai sự thật, người ta nói Vân gia toàn kẻ ngớ ngẩn thì có gì sai?

Lý Nhị khinh bỉ nhìn V��n Diệp, đoạn tiếp tục nghe chủ hiệu bánh ca ngợi mình, hạ thấp Vân gia. Long nhan ông ta hớn hở suốt cả ngày.

- Không phải thế, Nương nương nói, đánh trận dù sao cũng không tốt, chẳng may mà thua thì phải đánh tiếp, tới lúc đó không biết thiên hạ sẽ ra sao. Sau đó Tiểu Thọ ngâm bài thơ này, Nương nương còn khen hay, nói rằng bài thơ thể hiện tình cảnh một cách hòa hợp, hơn hẳn mấy bài thơ trang điểm phú quý của thần. Thơ như thế phải để tất cả mọi người biết, lấy làm lời cảnh báo.

Lý Nhị gật gù:

- Thế thì đúng, có câu 'nước tuy lớn nhưng hiếu chiến tất vong'. Có điều, từ khi Đại Đường quật khởi, xem ra câu này đã không còn hợp thời nữa rồi.

Lý Nhị nếm trải mật ngọt của quyền uy, và nói với ông ta lúc này cũng vô ích. Lúc này chủ quán đã chuyên tâm buôn bán, không còn ca ngợi Hoàng đế nữa, Lý Nhị hơi thất vọng. Ông đặt nửa bát bánh xuống, tiếp tục cùng Vân Diệp và Lý Thái du ngoạn chợ Ngọc Sơn.

Cứ nơi nào đông người thì sẽ có chợ, nhất là Ngọc Sơn hiện giờ, đâu đâu cũng có người.

Trên đường đi, Lý Thái không nói một lời. Nguyên nhân là do hắn đã khuyên phụ thân đừng phái Hi Mạt Đế Á đi về phía nam, kết quả bị Lý Nhị mắng một trận, tới giờ vẫn còn rầu rĩ.

Lý Nhị vẫn có phần xem trọng đứa con béo này của mình, bèn bực mình giải thích:

- Nhi tử Lý Huy của ngươi tướng mạo kỳ dị, trong triều đã có lời chỉ trích, cho nên vương thế tử của ngươi chỉ có thể là Lý Hân. Lý Huy sau này muốn sống tự tại thì phải có công tích, giờ nó còn nhỏ, cho nên thể diện là do cha mẹ phải gây dựng cho nó. Hi Mạt Đế Á nhắm vào mục tiêu này, và việc cha mẹ hy sinh vì con cái là thiên kinh địa nghĩa. Ngươi nghĩ Hi Mạt Đế Á đã dùng lý do gì để thuyết phục được trẫm? Một người mẹ luôn suy nghĩ cho con là một người mẹ tốt, trẫm không có bất kỳ lý do gì để ngăn cản nàng đi Ai Cập. Thuận tiện về cố hương thì có gì không tốt? Mộ người thân của nàng đoán chừng đã bị gió cát vùi lấp cả rồi, ngươi làm người không thể ích kỷ như thế.

Lý Thái thương cảm thở dài, vẫn không nói gì. Ai cũng nhìn ra hắn đã đồng ý cho Hi Mạt Đế Á đi Ai Cập.

- Khi nào thì ngươi lên đường? Ba tháng nữa gió mùa sẽ nổi lên, sóng biển sẽ lặng, không trì hoãn được nữa. Nếu đã hạ quyết tâm thì làm đi, đừng cố kỵ. Ngươi đã nói, chúng ta đều đang ném đá qua sông mà.

Vì không có tiền lệ, nên chuyện gì cũng cần phải mày mò. Việc ném đá qua sông thực ra là một chuyện cực kỳ đáng sợ, bởi đôi khi người ta sẽ nhầm đường, đôi khi lại sụt hố gặp phải thảm họa.

Khi Vân Diệp tới Hán Thủy, ngồi thuyền xuôi nam, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang bị giải vào xe tù, chuẩn bị đưa lên một chiếc thuyền đi về phương nam xa xôi. Theo sau là một đội ngũ già trẻ, trông thảm thương vô cùng.

Vân Diệp xuống thuyền, đi tới bên xe tù, nhìn Vương Huyền Sách với bộ râu tóc cáu bẩn:

- Ngươi sẽ đi đâu?

- Giao Châu!

- Tội của ngươi không phải cứ bị đày tới Giao Châu là có thể rửa sạch được. Giờ ngươi sẽ bị trưng binh nhập ngũ, trở thành tử sĩ. Theo ta đi Nhạc Châu, sau đó tới hạm đội thám hiểm phương nam. Nếu còn sống trở về sẽ được rửa sạch hết tội lỗi. Vì ngươi tòng quân nên người nhà sẽ được thả, trừ khi ngươi nửa đường bỏ chạy, nếu không họ sẽ được sống yên ổn.

Vân Diệp nói với giọng vô cùng nghiêm khắc, đoạn lấy văn thư từ tay quan viên áp giải, ký tên đóng dấu của mình, rồi ra lệnh cho binh bộ vệ giao nhận người.

Đó là cái lợi của chức Binh bộ Thượng thư, mà trong luật cũng ghi rõ: làm tử sĩ có thể chuộc tội. Ai được trở thành tử sĩ, tất thảy đều nằm trong ý niệm của Vân Diệp.

- Tiên sinh.

Trong tròng mắt khô cạn của Vương Huyền Sách bỗng trào ra nước mắt. Lý Trì thất bại, hắn ta bị quan viên Hình bộ áp giải từ Nam Chiếu về kinh sư, vốn là chết chắc. Nhưng Hoàng hậu một lòng giữ mạng cho Lý Trì nên cả bọn họ cũng được sống sót, dù tội giảm một bậc, song Hình bộ vẫn không định buông tha. Lần này nói là đày đi Giao Châu, kỳ thực là biến tướng muốn giết cả nhà họ.

Quan viên mở xe tù, Vương Huyền Sách quỳ xuống đất ôm chân Vân Diệp khóc lớn, vừa có hổ thẹn, vừa có uất ức không nói nên lời.

- Ngươi vốn là niềm kiêu hãnh của thư viện, sau lại trở thành nỗi sỉ nhục của thư viện. Hãy đến nơi khó khăn nhất để rèn luyện tâm trí, tuyên bố với thế nhân rằng thư viện không đào tạo ra kẻ có dã tâm lang sói. Hãy dùng trí tuệ của ngươi vào chỗ nên dùng. Ngươi mới ba mươi hai tuổi, còn có cơ hội làm lại.

Vương Huyền Sách chỉ biết ôm đùi Vân Diệp khóc. Dù không ngừng gật đầu, nhưng thực ra hắn đã ở bên bờ vực sụp đổ. Vân Diệp sai người đưa cả nhà hắn vào khoang thuyền, dặn rằng khi tới Nhạc Châu sẽ tìm cho họ chỗ an thân.

Sản phẩm chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, trân trọng cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free