Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1439:

Hán Trung vào mùa đông, hoa cải mọc khắp núi chưa tới mùa ra hoa, xanh mướt trải kín sườn núi. Sương lạnh bao phủ mặt sông, khiến cảnh trí trở nên mơ hồ.

Hi Mạt Đế Á đờ đẫn nhìn về phía bờ sông, thấp thoáng thấy bóng dáng Lý Thái. Hắn đứng trên tảng đá lớn, vẫy tay gọi nàng. Ai ngờ, nói là tiễn đến cửa núi, vậy mà cuối cùng lại tiễn tận Hán Trung. Nếu không phải Vân Diệp khuyên can hết lời, có lẽ hắn đã tiễn nàng tới tận Ai Cập rồi.

– Đây là lần cuối cùng ta đi xa. Đến Ai Cập rồi, ta sẽ không tham gia hàng hải nữa mà quay về với nam nhân của mình. Vân Diệp, ngươi nói bệ hạ có chặt đầu ta không?

Hi Mạt Đế Á lau nước mắt, hỏi.

– Chắc không đâu. Cô cũng biết đấy, mấy năm qua bệ hạ toàn ăn chay, vả lại cô còn là nhi tức phụ, khả năng ra tay càng thấp.

Vân Diệp trả lời một cách vô trách nhiệm.

– Ta thích nơi này. Bất kể là ngươi, hay Thanh Tước, hay Hoàng hậu nương nương bất chấp tất cả để bảo vệ đứa con điên dại của mình, những gì mọi người làm đều khiến lòng ta ấm áp.

– Ngươi xem, nam nhân của ta vẫn đang gọi. Ta không nghe thấy hắn nói gì, nhưng ta cảm nhận được tình cảm của hắn. Người vô tình thực sự là ta. Nếu như ta còn có chút tình cảm, lúc này phải nhảy xuống sông, bơi đến chỗ nam nhân của ta, xin hắn tha thứ...

– Không cần bơi, ta có thuyền nhỏ đưa cô đến.

Vân Diệp ghét nhất Lý Thái và Hi Mạt Đế Á, lúc nào cũng dính lấy nhau, khi thì như kẻ điên, khi thì thành thi nhân, lời nói ra khiến người ta buồn nôn.

Hi Mạt Đế Á không xuống thuyền nhỏ mà vào phòng khóc rấm rứt. Vân Diệp điên tiết quát về phía Lý Thái:

– Xéo về Trường An! Ta sẽ chăm lo tốt lão bà của ngươi.

Mơ hồ nghe thấy Lý Thái chửi mình là "Vương Bát Đản", Vân Diệp ngoáy lỗ tai, đoạn hạ lệnh giương buồm tiến lên...

Thống lĩnh thủy sư Trường Giang, Dương Minh Nguyệt, tới tận cửa sông đón Vân Diệp. Thấy bộ hạ cũ, Vân Diệp không thừa lời, chỉ nói tương lai có một ngày cần hắn phong tỏa Trường Giang.

– Đại soái, cần gì tốn công thế? Chỉ cần là thuyền trên mặt nước, hình như đều là người của chúng ta. Chỉ Trương Lượng chướng mắt một chút, nếu tương lai có biến, không ai qua được Trường Giang đâu.

– Chúng ta không có tâm tư khác, chỉ bảo vệ mình thôi. Ai cũng từ lính quèn mà lên, chém giết cả đời mới có địa vị như bây giờ. Ta tuy là người không có chí lớn, nhưng chẳng làm chuyện ngu xuẩn bó tay chịu trói, cho nên kiếm đường lui cho các huynh đệ là trách nhiệm của người làm đại soái này.

– Các huynh đệ bao năm theo đại soái, ai cũng muốn ngày tháng tốt đẹp được duy trì tiếp. Cùng lắm thì chúng ta đi, trên biển là thiên hạ của chúng ta.

Dương Minh Nguyệt không hỏi nhiều, đơn giản nghĩ: đại soái nói thì cứ nghe là được.

– Xem tình hình mà liệu, dăm ba năm nữa nhất định có biến hóa lớn. Kỳ thực hiện giờ ta lo nhất tên Thừa Càn đó không sống lâu hơn được bệ hạ, thế thì quá tệ hại. Nghe đâu bệ hạ một ngày ngự ba nữ, tên đó thì suốt ngày ho khù khụ, nếu không phải Tôn đạo trưởng phát hiện ra sớm thì thành lao phổi rồi. Hiện suốt ngày trốn ở Đông cung dưỡng bệnh, đó mới là chuyện làm ta lo lắng.

Dương Minh Nguyệt cười khì:

– Đại soái quá lo rồi. Có Tôn đạo trưởng, thái tử điện hạ nhất định bình an vô sự. Nếu có chuyện thì đại soái thấy ai tiếp nhận hoàng vị? Con trai của thái tử hay vương tử khác?

– Chuyện này còn quá sớm. Ngươi cứ an tâm trông coi Trường Giang đi, đừng nghĩ tới chuyện đầu cơ. Triều đình thay đổi liên tục, kẻ thô lỗ như ngươi không thể nào kiểm soát nổi.

Vân Diệp lườm Dương Minh Nguyệt một cái:

– Thời gian trước Hành Sơn vương tới Nhạc Châu, ngươi không cùng hắn có dính líu gì chứ? Bỏ ngay ý nghĩ ngu xuẩn đó đi. Theo hắn, ngươi sẽ chết không đất chôn, Vương Huyền Sách trong khoang thuyền chính là một tấm gương. Đừng để tương lai hư ảo che mờ mắt, ta không muốn phải tự dẫn quân diệt ngươi.

Dương Minh Nguyệt v���i quỳ xuống:

– Đại soái, mạt tướng tuyệt đối không có lòng dạ khác, nhưng Hành Sơn vương nói sẽ cưới Đại nương tử, mạt tướng còn cho rằng đại soái đặt cược lên mình hắn.

Sắc mặt Vân Diệp dịu lại:

– Không có chuyện đó đâu. Vân Mộ sẽ không gả cho một kẻ dã tâm. Chuyện ta làm là vì đế quốc này được bình an, hoan lạc, chứ không phải vì được mất của bất kỳ cá nhân nào. Làm tốt chuyện của ngươi, các ngươi tâm tư đơn giản, nghĩ nhiều sẽ sai nhiều, chỉ cần trung thành với hoàng đế là đủ. Hoàng đế đó phải là vị hoàng đế chính thức đăng cơ.

Thuyền đến Động Đình Hồ. Thống lĩnh thủy sư thành là Dương Nguyệt Lễ, hắn vững vàng hơn so với Dương Minh Nguyệt. Đại trại thủy quân của hắn nằm ở vịnh Hải Loa Quân Sơn.

Thủy sư ra khơi đã chuẩn bị xong, đợi Vân Diệp đến kiểm duyệt. Không kịp vào thành, bởi đợi gió xuân thổi tới biển thì gió mùa sẽ xuất hiện. Hạm đội phải thừa gió nam để hạ, nếu lỡ sẽ phải đợi năm sau. Vì vậy, Vân Diệp gõ trống tụ tướng ngay tại Động Đình Hồ.

Bách tính Nhạc Châu chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có: Họ đứng sau hàng rào chắn, nép mình bên hồ, ngắm nhìn chiến hạm qua lại giữa sương khói và sóng nước. Tất cả thuyền hoa đã bị đuổi đi, chỉ còn hạm đội hải thuyền dài dằng dặc neo đậu gần lầu Nhạc Dương.

Vân Diệp nheo mắt đếm chiến hạm: sáu thuyền hậu cần, mười chiếc quân hạm hoàn toàn mới. Y phất tay, quan truyền lệnh vẫy cờ. Mười sáu chiếc chiến hạm theo tín hiệu tạo thành các loại chiến trận. Khi lá cờ màu đỏ kéo lên, vô số nỏ pháo được đẩy ra, tiếp đó, thuyền bia đằng xa bốc khói đen cuồn cuộn...

– Chuyến đi này sinh tử chưa rõ, phúc họa khó lường, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?

Sau khi kết thúc cuộc diễn tập chẳng mấy ý nghĩa, Vân Diệp kiểm duyệt tướng sĩ. Y đặc biệt dừng lại trước mặt Lại Truyền Phong. Để tận dụng cơ hội cuối cùng này cho con cháu, ông già năm mươi tuổi này vẫn đeo chiến đao đứng ở vị trí cao nhất. Ông ta là thống lĩnh tất cả võ sĩ trên hạm đội.

– Ti chức là kẻ kém cỏi. Đại soái đã cho ti chức vô số cơ hội, nhưng đến giờ ti chức vẫn chưa có tước vị thực sự. Vì vậy, ti chức muốn lợi dụng cơ hội này, liều một phen xem có thể kiếm được tử tước hay không.

Lại Truyền Phong cười gượng. Sau lần thay máu lớn của thủy sư Lĩnh Nam, ông ta không còn thích ứng được với những điều khoản hà khắc của quân nhân. Để không làm mất mặt Vân Diệp, tránh kéo chân thủy sư Lĩnh Nam, ông ta đã dứt khoát chọn về Trường An. Bởi vì ông ta là quân nhân lão thành, nếu không lui về, Lưu Nhân Nguyện căn bản không thể chỉnh đốn hạm đội.

– Chẳng phải là đã báo tước cho ngươi rồi sao? Một cái tử tước nho nhỏ, bệ hạ sẽ nể mặt ta mà phê chuẩn thôi, dựa theo công huân của ngươi thì không có vấn đề gì.

Vân Diệp hơi đau đầu. Lại Truyền Phong bất chấp tính mạng để làm càn, khiến y khó xử.

– Đa tạ đại soái! Ngài không cần làm thế, không cần vì Lão Lại này mà phải cúi đầu với người khác. Ti chức biết rõ, đại soái và môn hạ đang bất hòa, thế nào cũng có tiểu nhân giở trò. Nhưng không sao cả, nếu như lần này ti chức lập đại công, bọn chúng sẽ không còn cớ gì để ngăn cản nữa.

Vân Diệp lòng chua chát. Y đối phó với Vương Hiếu Kiệt, còn Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng đối phó với Lại Truyền Phong, về mặt chính trị, đó là điều rất công bằng. Trưởng Tôn gia không dùng lực lượng ngầm đối phó với Lại Truyền Phong, Vân Diệp cũng phải làm theo quy củ.

Tính ra, Vân Diệp nợ Lại Truyền Phong một ân tình.

– Chuyến đi này rất nguy hiểm, ta không tán thành ngươi đi. Nếu ngươi muốn, đến Minh Châu làm thủ tướng không thành vấn đề. Cần gì phải xem rẻ bản thân như vậy? Với ta, điều đó cũng là một sự dày vò.

Vân Diệp hết lời khuyên giải.

– Đại soái, ti chức ở Trường An sắp chán chết rồi. Đến Minh Châu cũng có khác biệt gì đâu? Đêm nào ti chức cũng mơ mình còn tác chiến trên chiến hạm, ở nhà không ngủ được, chỉ có lên chiến hạm treo võng mới ngủ say. Đó là mệnh của ti chức.

Bất tri bất giác đã già, cuộc sống ngày càng vô nghĩa. Lại Truyền Phong là võ sĩ, nên kết thúc phải là sa trường chứ không phải chiến trường. Ở điểm này, ông ta đơn thuần hơn huynh đệ Dương Minh Nguyệt.

Quan chỉ huy hạm đội là Trình Xử Lượng, thiếu niên năm xưa được Vân Diệp đích thân đưa vào thủy sư Lĩnh Nam nay đã trở thành một mãnh tướng dày dặn kinh nghiệm. Nhìn thiếu niên ngày nào còn chảy nước mũi đứng trên Ưng Chủy Nhai, Vân Diệp thực sự không biết nói gì. Việc phái hắn đi hoàn toàn là chủ ý của Trình Giảo Kim.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nguồn duy nhất nơi bạn có thể khám phá những trang truyện này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free