Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1444:

Vân Diệp và Thi Nhi tròn mắt nhìn Lý Thái như nhìn một thằng ngốc. Đợi hắn nói hết một tràng, Vân Diệp mới lên tiếng: – Đây là vương phi Thổ Phồn, cũng là muội muội của Hàn Triệt, năm xưa ngươi đã từng gặp rồi. – Vớ vẩn! Thổ Phồn vương Cống Tùng Cống Tán mới mười tuổi, đâu ra một người phụ nữ lớn tuổi như thế? Đừng có lừa ta. Ngươi có phòng ngoài cũng đâu phải chuyện gì to tát, huynh đệ ta đây anh hùng hào kiệt, sánh duyên cùng mỹ nhân là quá xứng đôi. – Nàng còn là thánh nữ của Thần giáo, ngươi không sợ thần tiên trừng phạt à? Vân Diệp đành giải thích.

Thi Nhi cười tủm tỉm, khuôn mặt ẩn dưới lớp áo chồn đỏ rực càng thêm mê hoặc lòng người. Lý Thái nhìn con chiến mã sau lưng Thi Nhi, sau khi xem xét một lúc, hắn quay lại hỏi Vân Diệp: – Nàng ấy đúng là vương phi Thổ Phồn à? – Chính xác! – Vậy vì sao nàng lại xuất hiện ở Thục? Ngươi ở lại đây là để đợi nàng sao? – Đúng vậy. Tùng Tán Cán Bố đã chết, Lộc Đông Tán một tay che trời. Nếu không tìm cho Cống Tùng Cống Tán chút viện binh, e rằng sẽ bị ông ta giết chết. Thế nên cưới một đại mỹ nhân làm lão bà, có gì không đúng sao? Lý Thái ngượng ngùng chắp tay với Thi Nhi rồi kéo Vân Diệp ra xa: – Hàn Triệt chẳng phải người tốt đẹp gì, muội muội hắn e rằng cũng chẳng phải hạng tử tế. Ngươi tự ý tiếp kiến ngoại phiên như thế cũng không hợp quy củ đâu. – Ta đã làm gì sai chứ? Ta chỉ cần bí mật đưa họ vào Trường An, gặp bệ hạ là xong. Còn chuyện bày mưu tính kế, ngươi thừa biết không phải sở trường của ta. Cha ngươi và cậu ngươi mới là cao thủ trong khoản đó. – Ta mặc kệ mấy chuyện lằng nhằng của các ngươi. Có điều chúng ta cần cao nguyên tuyết đó làm gì? Người của chúng ta vốn chẳng thể lên đó được. – Bệ hạ nằm mơ cũng muốn diệt Lộc Đông Tán. Ở Thổ Phồn, ai nắm quyền cũng không đáng sợ bằng Lộc Đông Tán. Ngươi nghĩ mà xem Lộc Đông Tán và Thổ Phồn đánh nhau, cảnh tượng đầu người lăn lóc, khói lửa bủa vây bốn phương, ai muốn thấy cảnh này nhất? Cho ngươi biết, Hàn Triệt là thằng điên. Tuy vô cùng thông minh, trí tuệ, nhưng bản chất hắn thực sự là kẻ điên. Nếu có một ngày hắn giết hết người Thổ Phồn cũng chẳng có gì lạ. Lý Thái hớn hở thúc giục: – Vậy đi mau! Chúng ta thu xếp đồ đạc về Trường An ngay! Vân Diệp thực sự cạn lời với cái tính trẻ con của tên béo này. Vợ của hắn đang bôn ba ngoài biển, có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Vậy nên, để bản thân sống thoải mái hơn, hắn đành đơn giản hóa mọi chuyện, không muốn suy nghĩ nhiều nữa.

Nhiều năm rồi không gặp Bàng Thi Nhi, nữ nhân này chẳng thay đổi là bao. Năm tháng không làm khuôn mặt nàng thêm phần thành thục, ngược lại càng thêm lay động lòng người. Mấy thị nữ Thổ Phồn chăm sóc nàng vô cùng chu đáo, còn nam tử Thổ Phồn nhìn nàng không phải bằng ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân, mà là sự tôn kính, coi nàng như thần linh. – Tiểu Vũ có khỏe không? Khi Vân Diệp và Bàng Thi Nhi sánh bước trên sườn dốc, đột nhiên nghe nàng hỏi tới Tiểu Vũ, hắn cười khổ đáp: – Nàng bỏ ý định đó đi. Tính khí Tiểu Vũ hiện giờ rất không tốt. Năm xưa nàng làm nó bị bêu xấu, nó vẫn ghi thù trong lòng. Lần này tới Trường An đừng gặp nó thì hơn, kẻo nó chém chết nàng mất. Bàng Thi Nhi nhoẻn miệng cười, vuốt tóc nói: – Tiểu nữ sống tới giờ, khoảng thời gian khó quên nhất là hai năm ở thư viện. Những xung đột với Tiểu Vũ cũng chỉ là va chạm nhỏ của tuổi niên thiếu. Nghe nói nàng ấy đã làm mẹ, tiểu nữ rất muốn xem con nàng ấy có giương nanh múa vuốt như mẹ nó hay không. – Tiểu Vũ là đứa bé rất thông tu���. Giờ trải qua rèn giũa nhiều năm, nàng ấy càng trở nên trầm ổn hơn. Nàng và nó đúng là kỳ phùng địch thủ. Vân Diệp không làm theo ý nghĩ ngớ ngẩn của Lý Thái mà chạy như điên. An toàn tới Trường An mới là quan trọng nhất. Vốn dĩ định đi bí mật, nhưng người Thổ Phồn trên đường cứ hát vang suốt, khiến người ta vô cùng đau đầu. Bàng Thi Nhi chẳng hề ngăn cản. Nàng ngồi trên xe ngựa, với nụ cười thánh khiết trên môi, nhìn người Thổ Phồn ca hát. Người ta thường nói người Thổ Phồn là chủng tộc gần với mặt trời nhất, thuần khiết như băng tuyết. Tuy nhiên, khi một đứa trẻ ngây thơ không biết gì cầm đao giết người lại là cảnh tượng khiến người ta sởn gai ốc nhất.

Hạnh phúc, đó là điều Bàng Thi Nhi muốn mang đến cho chủng tộc này. Nàng thường cùng người Thổ Phồn nhảy múa quanh đống lửa, chỉ có Vân Diệp và Lý Thái ngồi một bên nhìn họ như hai thằng ngốc. – Thi Nhi, đó là giáo lý của nàng đấy sao? Ta cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Suốt ngày ca vũ, nam nhân suốt ngày theo đuổi nữ nhân. Tận hưởng lúa mì, bò dê và ái tình của riêng mình sao? Không nghĩ tới cường đạo hung ác, không nghĩ tới nước địch, không nghĩ tới thiên tai nhân họa ư? – Vì sao phải suy nghĩ? Chẳng lẽ con người không nên sống hạnh phúc một chút sao? Chẳng lẽ không nên theo đuổi người mình yêu sao? Con người không được tận hưởng thành quả lao động của mình sao? – Thời thượng cổ chẳng phải chúng ta sống như thế sao? Sống có gì vui, chết có gì khổ? Tổ tiên chúng ta chẳng phải trần truồng đuổi theo con mồi, ăn xong vây quanh đống lửa ca múa ư? Đêm khuya chẳng phải sinh sôi nảy nở bên đống lửa đó sao? Vì sao phải thay đổi? – Có người chết, chúng ta dùng tiếng ca tiễn họ đi. Có người sinh ra, chúng ta dùng tiếng ca chào đón. Còn về ý niệm quốc gia, tất cả đều do đế vương cố ép lên người chúng ta. Chúng ta sinh ra vốn tự do, có đất đai của chúng ta, cây cỏ của chúng ta, sinh mệnh của chúng ta. Nếu có kẻ địch, chứng tỏ giáo lý còn chưa truyền tới cho những người đáng thương đó. Đợi họ hiểu được giáo lý rồi sẽ bỏ vũ khí, cùng chúng ta ca hát nhảy múa. Bàng Thi Nhi dùng ngôn ngữ như th�� để tuyên truyền giáo lý của mình, Vân Diệp và Lý Thái nghe mà đổ mồ hôi hột. Bởi vì những gì nàng nói không phải là đùa, nhìn người Thổ Phồn vô ưu vô lo, dường như họ thực sự rất vui sướng.

Bề ngoài của Bàng Thi Nhi thực sự quá dễ đánh lừa. Hai người nhìn đám bộ hạ của mình, mấy ngày qua cũng trở nên am hiểu ca hát nhảy múa rồi. Người Tần giỏi khổ chiến, chết không buông vũ khí, vậy mà lại bị mấy điệu vũ đạo vặn vẹo lung tung ăn mòn tinh thần. Không ngờ võ sĩ Đại Đường phóng khoáng đến mức đưa luôn thanh đao của mình cho người Thổ Phồn cắt thịt dê. Trước kia, đao trong tay họ vô cùng quý giá, vợ mà tùy ý chạm vào thì nói không chừng ăn một trận đòn. Vậy mà giờ đây, họ lại đem món vũ khí vốn coi như tính mạng để người ta xiên thịt nướng. – Diệp Tử, ngươi định đưa người phụ nữ này tới Trường An thật sao? Nàng ta đúng là tai họa. Nếu để Bàng Thi Nhi tự do tuyên truyền giáo lý thì quá khủng khiếp. Người Đường thậm chí còn thích cuộc sống nàng miêu tả hơn cả người Thổ Phồn. Đám hòa thượng chỉ nói suông rằng tin Phật là cầu được hạnh phúc kiếp sau, vậy mà người tin theo vô số. Nếu nữ nhân này đứng tuyên truyền giáo lý về hạnh phúc, mà sự hạnh phúc này lại có thể nhìn thấy được, sờ vào được, thêm nữa, yêu nữ này lại đẹp như tiên, trời ơi! Thế nào cơ nghiệp Đại Đường cũng sụp đổ. Không biết làm sao Lộc Đông Tán chịu đựng được đám người này. – Ta càng ngày càng thấy Lộc Đông Tán vội vàng tấn công Thiên Trúc kỳ thực là để bỏ chạy chứ không phải để mở mang bờ cõi. Đám sâu mọt chỉ biết giải trí này chắc đã hủy hoại cả cao nguyên tuyết rồi. Vân Diệp chẳng biết trả lời Lý Thái ra sao. Nếu một dân tộc biến thành dân tộc chỉ biết hạnh phúc, dân tộc đó cơ bản cách ngày tàn không xa.

Hạnh phúc giống như mật ngọt, có ma lực thần kỳ khiến người ta say mê. Ở thời viễn cổ, mật ngọt đại biểu cho hạnh phúc. Con người thích mật ngọt là bản năng, thích hạnh phúc cũng là bản năng. Giáo lý của Hàn Triệt vốn là do Vân Diệp dạy hắn, mới đầu chẳng ai coi ra gì. Ai mà ngờ mười năm sau, cái giáo lý nhảm nhí ấy lại tạo thành làn sóng ở cao nguyên Thổ Phồn. Thổ Phồn vương cưới một người phụ nữ lớn hơn mình tới hai mươi tuổi, điều đó nói lên cái gì? Nó nói lên sức ảnh hưởng của Bàng Thi Nhi thực sự quá lớn, chỉ có sự kết hợp giữa thần và người mới làm người ta quên đi tuổi tác. Giống như Đổng Vĩnh và Thất tiên nữ, Lưu Ngạn Xương và Tam thánh mẫu. Rõ ràng Thất tiên nữ và Tam thánh mẫu tuy mang vẻ ngoài mỹ nữ, nhưng đều đã già tới mức không thể già hơn được nữa. Vậy mà trong truyền thuyết dân gian, bọn họ vẫn tương thân tương ái với chàng trai trẻ, khiến người ta chỉ biết hâm mộ! Đúng là gặp ma thật rồi.

Mọi quyền lợi đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free