Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1450:

Vân Diệp đã đi đi lại lại quanh con gái mình ba bận rồi...

Khi định đi lần thứ tư thì Vân Mộ gác đầu lên bàn, rên lên thống khổ: – Cha hỏi đi, con sẽ nói hết.

Vân Diệp mau chóng ngồi xuống đối diện con gái, cười khà khà hỏi: – Sao, con thực sự thích tên tiểu tử nhà Nhan gia kia à?

– Tàm tạm thôi. Dù sao con cũng phải gả đi. Hiện giờ khắp Trường An người ta đều nói con là gái ế rồi, nếu không gả đi nữa thì làm mất mặt nhà mình, cha nhìn con cũng chướng mắt. Mậu Thật không tệ, chịu khó, cần mẫn và biết giữ mình. Còn về học vấn, nhà ta ai nấy cũng đều có học thức cả rồi, ngay cả Vân Cửu còn được khen là có khí độ đại sư, nên về khoản học vấn thì không cần quá chú trọng.

Vân Diệp nghĩ rất lâu cuối cùng cũng tìm ra được khuyết điểm: – Mặt hắn có mấy nốt rỗ.

– Đó không phải rỗ, mà là khi nhỏ bị thủy đậu để lại. Không chú ý thì không thấy đâu, cha, chẳng lẽ cha dí sát mặt vào nhìn hắn à? Vân Mộ kinh ngạc đứng bật dậy.

– Không có, dùng kính viễn vọng nhìn rõ lắm. Vân Diệp lấy từ sau lưng ra chiếc kính viễn vọng mới, độ nét cao. Mấy năm qua công nghệ phát triển, kính viễn vọng ngày càng hoàn mỹ.

– Cho con đi! Vân Mộ reo lên sung sướng, ôm lấy cánh tay phụ thân, cướp lấy kính viễn vọng, mở nắp nhìn lung tung khắp nơi.

– Cha, Mậu Thật không thích làm quan, hắn thích địa lý và bầu trời hơn, cho nên mấy năm qua luôn ở Công bộ làm bản đồ. Cha cũng biết, Triệu Duyên Lăng tiên sinh chỉ cho phép năm người trẻ tuổi vào Quan tinh đài, hắn là một trong số đó.

Vân Diệp sầm mặt hỏi: – Hai đứa quen nhau ở đó à? Cha nhớ con cứ thích quấn lấy Triệu tiên sinh dùng kính viễn vọng của ông ta ngắm sao, con có phải là một trong năm người đó không?

– Đương nhiên là không. Quan tinh đài là do nhà ta bỏ tiền ra xây dựng, con muốn đi xem đồ của nhà mình, cần gì phải được lão già xấu tính đó đồng ý. Mỗi lần con đến xem là ông ấy nổi giận, nói con điều chỉnh bừa bãi, làm loạn vị trí ông ấy sắp đặt…

Vân Diệp nghe con gái giải thích, trong đầu bỗng hiện lên một cảnh tượng: một đêm không trăng, khắp trời lấp lánh sao, một thiếu niên áo xanh dạy một thiếu nữ mỹ lệ xem sao, giọng nói ôn nhu, xung quanh là tiếng côn trùng nỉ non... Một khung cảnh như thế, không nảy sinh tình cảm mới là lạ.

– Cha, cha! Vân Mộ xua tay trước mặt phụ thân bốn năm lần mới đánh thức được ông khỏi trạng thái đờ đẫn.

– À, trời muộn rồi. Con đi nghỉ đi, cha cũng phải về nghỉ đây, mai còn công vụ phải xử lý. Vân Diệp buồn bã rời gác nhỏ của con gái. Nhìn thấy Na Nhật Mộ cười với mình, ông tức tối nói: – Con gái sắp không phải người nhà ta nữa, sao nàng còn cười được?

Na Nhật Mộ không biết trả lời như thế nào, chỉ biết cười ngây ngô. Tân Nguyệt đi dạo cho tiêu cơm về nói: – Con bé lớn rồi, cưới gả là chuyện đại sự đời người. Chàng còn định nuôi con gái tới già à? Chàng ra ngoài mà nghe xem, có con gái nhà ai mười chín tuổi vẫn còn sống cùng cha mẹ không? Dù luật triều đình có vô lý đến mấy cũng chỉ quy định con gái trước mười tám tuổi không được xuất giá thôi. Tính theo tuổi mụ thì Tiểu Mộ thực sự đã mười chín rồi, những mối tốt đều bị chàng làm lỡ mất rồi, nếu không con bé đã gả đi từ lâu.

Đạo lý thì Vân Diệp hiểu, chẳng cần Tân Nguyệt phải nói. Ông chỉ không chịu nổi cảnh con gái mình bấy lâu nay vất vả nuôi nấng giờ phải gả đi, tư vị đó thật khó miêu tả.

Buổi tối đi ngủ, Tân Nguyệt trừng mắt nhìn. Na Nhật Mộ lén lút chui vào, vào thẳng chăn của trượng phu, mặc kệ nàng (Tân Nguyệt) đấm đá, cũng không chịu rời đi. – Ông trời ơi, đều là người làm tổ phụ tổ mẫu rồi, còn ngủ chung chăn, nếu bị truyền ra ngoài thì sống làm sao đây!

– Được rồi, nàng ấy vào là có điều muốn nói, ai sẽ đem chuyện riêng tư của chúng ta nói ra ngoài? Im lặng chút đi, nàng càng kêu ca càng nhiều người biết đấy. Vân Diệp giúp Na Nhật Mộ đỡ đòn, mắng Tân Nguyệt.

– Đừng chạm vào thiếp! Tân Nguyệt nổi giận, một mình quấn chăn lăn vào vách tường.

Na Nhật Mộ thò đầu ra khỏi chăn, cẩn thận nhìn Tân Nguyệt một cái rồi mới dám tựa vào người Vân Diệp, hỏi nhỏ: – Phu quân, hôn sự của Tiểu Mộ tổ chức ra sao? Đây là trưởng nữ của nhà ta, nếu tổ chức quá đơn giản thì không được. Chàng xem có thể vượt qua hôn lễ của Hoa Hoa nhà Trình gia không?

Vân Diệp còn chưa đáp, Tân Nguyệt đã nghiến răng nói: – Nằm mơ! Hôn sự của Hoa Hoa là cố ý làm thế, nói là hôn sự không bằng nói là liên hôn thì đúng hơn. Tiểu Mộ xuất giá không có cơ hội đó. Vả lại Nhan gia nghèo rớt mồng tơi, nhà họ trừ sách vở ra thì chẳng có gì giá trị. Muội mong người ta có được bao nhiêu sính lễ?

Na Nhật Mộ lại rúc vào lòng trượng phu rồi mới phản bác: – Thì có sao! Nếu Nhan gia lấy sách làm sính lễ càng tốt. Nhà ta chẳng thiếu những thứ châu báu vô dụng, muội bao năm qua tích góp không ít, chỉ cần lấy ra một ít đủ để vợ chồng chúng sống thoải mái cả đời.

Câu này chọc giận Tân Nguyệt rồi, nàng hất chăn ra, kéo chân Na Nhật Mộ khỏi chăn: – Ta cứ nói lợi nhuận trong nhà mấy năm không tăng, có phải bị muội lấy mất không?

Nói tới chuyện này Na Nhật Mộ chẳng hề ngán, gập ngón tay tính toán để Tân Nguyệt biết số tiền của mình từ đâu mà có. Giờ nàng không còn là cô gái chăn cừu chỉ biết đổi một con cừu lấy một túi lương thực nữa rồi. – Tỷ không biết đâu, muội theo phu quân tới sa mạc ăn cát kiếm không ít. Vân Cửu rất giỏi giang, trừ phần chi tiêu cho gia đình ra, muội còn tích cóp được rất nhiều. Mấy ngày nữa Hà Thiệu trở về còn kết toán thêm được một khoản nữa, tiếc là khoản cuối cùng rồi.

– Không được, nhập vào sổ chung! Tân Nguyệt tức tối lại chui vào chăn. Bà nương này chả hiểu lên cơn gì.

Những chuyện này Vân Diệp không tiện xen vào, đưa mắt ra hiệu cho Na Nhật Mộ vào chăn ngủ. Na Nhật Mộ còn thì thầm cùng trượng phu chuyện hôn sự của Vân Mộ quá nửa đêm.

Sáng hôm sau khi mở mắt ra đã thấy cả hai lão bà đều chui vào chăn ngủ ngon lành.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối om, sao vẫn chưa tàn. Ông muốn dậy, nhưng bị hai lão bà quấn chặt. Thôi, hiếm khi được ngủ nướng, hoàng đế không có nhà, hôm nay lười một lần chả sao. Nhắm mắt đi ngủ, Vân Diệp còn tự cười nhạo ý chí của bản thân mình...

Định ngủ nửa canh giờ thôi, khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao tít rồi. Tân Nguyệt và Na Nhật Mộ không thấy đâu, chỉ có Linh Đang ngồi bên giường thêu thùa, nhìn dáng vẻ đã ngồi rất lâu rồi.

Sáng sớm, nam nhân khí huyết dồi dào sao có thể chống lại nổi sức hấp dẫn của mỹ nữ, huống hồ bờ mông tròn căng của Linh Đang lại chĩa thẳng vào mắt. Thế là Linh Đang hét lên một tiếng, căn phòng tràn ngập sắc xuân...

Khi ăn sáng Tân Nguyệt liếc trượng phu, lại nhìn Linh Đang mặt đỏ dừ, khinh bỉ hừ một tiếng. Na Nhật Mộ không biết thì thầm cái gì bên tai Linh Đang, làm Linh Đang xấu hổ không ngẩng đầu lên được, chỉ có Tiểu Miêu thỏa mãn xoa bụng uống sữa.

Vừa quá trưa, Vân Diệp liền mang Vượng Tài tới hoàng thành làm việc. Bên ngoài mặt trời chói chang nhưng không khí vẫn lạnh căm, gió từ bắc cực gào thét thổi tới.

Vượng Tài mặc áo hoa người nhà đặc biệt may cho nó, chỉ hở mỗi phần mông và bốn cái chân. Từ khi mắc bệnh rụng lông, Vượng Tài vô cùng sợ lạnh. Dù đã chữa khỏi, nhưng nó vẫn quen mặc quần áo; ngay cả những hôm trời không lạnh, cũng phải mặc áo mới chịu ra ngoài.

Vượng Tài chạy theo bên xe, Vân Diệp mở cửa sổ than phiền bốn nữ nhân trong nhà với nó, cổ vũ nó chạy nhiều hơn. Một con chó mà không chạy nổi nữa là ngày chết đã tới rồi. Vân Diệp mong mỏi Vượng Tài ở bên mình thêm vài năm, tốt nhất là đừng bao giờ chết.

Vân Diệp dẫn Vượng Tài vào hoàng thành. Vừa tới cửa đã thấy bất thường, cảnh vệ nghiêm ngặt, đến áo của Vượng Tài cũng bị kiểm tra hai lần. Vượng Tài đại gia rất không vui, giơ chân đạp đạp trong không khí, cảnh cáo đám người kỳ quặc đó.

– Thất Lục Vương bất chấp cấm lệnh nhập quan rồi! Nghe thuộc hạ báo cáo Vân Diệp mới biết nguồn cơn. Ông tham ngủ nửa ngày mà không ngờ lại có chuyện thú vị như vậy xảy ra.

Công sức biên tập và bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free