(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1455:
Qua Tết, ta sẽ nhậm chức Thượng thư Bộ Hộ. Thương luật mới ban hành sẽ được quán triệt triệt để, thuế một phần mười ba, điều kiện là không được trốn thuế. Luật lột da nhồi cỏ sẽ được khôi phục. Ngươi không có ý kiến gì chứ?
Sau khi đạt thành thỏa thuận, Độc Cô Mưu nói thẳng:
Vân Diệp không lấy làm lạ, Lý Nhị luôn có rất nhiều quân bài tẩy, Độc Cô Mưu chỉ là một trong số đó.
- Ngươi phải đảm bảo hình luật này chỉ áp dụng cho thương luật, không liên quan đến những thứ khác! Ngoài ra, tài sản chính đáng của thương nhân không bị xâm phạm.
- Điều thứ nhất ta đồng ý, còn điều thứ hai thì không dám đảm bảo, bởi hoàng quyền là tối cao.
Vân Diệp ngầm hiểu. Điều này vốn dĩ không phải là thứ hai người họ có thể quyết định, bởi quyền sinh sát, vinh nhục là quyền hạn bất khả xâm phạm của Lý Nhị, ngài ấy sẽ không cho phép bất kỳ ai đụng chạm vào.
- Chỉ đành chịu vậy. Bệ hạ đã tạo điều kiện cho thương nhân quật khởi, nhưng đồng thời lại xiềng xích họ. Ngươi hãy nói xem nhân tuyển giám sát và chấp hành mà bệ hạ lựa chọn là ai?
Độc Cô Mưu nghiêm túc nói:
- Mười năm qua ta đứng ngoài quan sát, thực ra phần lớn thời gian là ngâm mình trong đồ thư quán của thư viện, nơi đó có một gian phòng riêng của ta.
- Sách của vị tiên sinh mặt sắt được ta xem nhiều nhất, từ đó ta ngộ ra một đạo lý, đó là trời đất tự có quy luật.
- Đại Đường hiện giờ quốc thế hùng m��nh vượt xa Tần Hán. Ta cho rằng chế độ và triều chính hiện tại là thích hợp nhất: quân và chính hoàn toàn tách biệt, hoàng quyền ở một trình độ nhất định cũng bị kiềm chế. Nói thực, ta bội phục sát đất cách bố trí của ngươi ở đảo xa.
- Vì mọi người đều có đường lui, nên hoàng quyền không thể quá mức chèn ép chúng ta. Khi thịnh thế, chúng ta cùng nâng chén chúc mừng; khi đế vương tàn bạo, chúng ta tránh xa, ở ngoài đảo xa mà nhìn phong vân biến ảo. Khi mọi chuyện đến mức không thể vãn hồi, chúng ta sẽ quay lại xác lập tân đế.
- Chỉ cần bản thân chúng ta không tham lam, thịnh thế có thể kéo dài mãi mãi. Trong quá trình đó có thể sẽ có những thăng trầm, nhưng đảm bảo được Đại Đường sẽ luôn tiến tới.
- Ta Độc Cô Trường Phong tìm kiếm tri kỷ cả đời, không ngờ tri kỷ đó lại bị ta ném xuống cống. Mang rượu đến đây, ta muốn uống rượu... Nhưng đừng mạnh quá, vừa vừa thôi là được.
Hai vò rượu chạm vào nhau, rồi cùng uống cạn. Vân Diệp chưa bao giờ một hơi cạn sạch vò rượu bốn mươi lăm độ, đành cố gắng áp chế dạ dày đang nổi sóng. Mắt anh đỏ rực nhìn Độc Cô Mưu, còn Độc Cô Mưu thì mặt đỏ như tấm vải, cũng hung dữ nhìn Vân Diệp.
Hai người không nói, cứ thế nhìn nhau như hai con gà chọi.
Khóe miệng Vân Diệp bắt đầu trào rượu ra ngoài, cũng may sáng nay anh đã ăn sáng rồi. Độc Cô Mưu cũng không khác. Cả hai đều vỗ mạnh vào dạ dày của mình một cái. Đều là cao thủ làng rượu, sao lại không biết uống rượu như vậy quá hại người? Sớm nôn ra mới tốt, còn phải giữ thân thể khỏe mạnh để dùng, không thể để bị thương.
Vân Diệp cúi xuống bàn, nôn thốc nôn tháo đầy mặt bàn. Độc Cô Mưu thì ngã ra sau, nôn thành vòi cao hai xích, rồi rơi xuống phủ kín cả người.
Tiếp đó là tiếng hò hét gọi người của Lão Tiền và đám hộ vệ của Độc Cô Mưu...
Đau đầu, đau như búa bổ. Cổ họng như có lửa, muốn mở mắt ra nhưng không nổi. Tân Nguyệt làm cái quái gì thế, nếu không cho nước, lão tử sẽ chết khát mất.
Mũi cố gắng hít hà. Bên cạnh có mùi quất, lạ quá. Chắc là Tiểu Miêu rồi, cô nàng này thích nhất quất, nên lúc nào cũng dùng vỏ quất để xông quần áo.
Sao Tân Nguyệt lại để Tiểu Miêu hầu hạ mình chứ? Lên ngựa đánh trận thì được chứ mong nàng biết hầu hạ người khác thì có mà nằm mơ. Na Nhật Mộ thì thôi khỏi phải nói. Lúc này phải để Linh Đang tới mới đúng.
Vì để bản thân không bị chết khát, Vân Diệp dùng hết sức mở mắt ra. Toàn thân anh như bị ngựa đạp, không chịu nghe theo chỉ huy. Khó khăn lắm mới quay đầu sang, anh thấy Tiểu Miêu đang ngồi ở đầu giường, tay cầm một chiếc áo chẽn trẻ con. Một người sắp làm mẹ, đem toàn bộ sự chú ý đặt lên đứa bé trong bụng thì cũng không có gì lạ.
- Nước, nước...
Vân Diệp thều thào hô:
Tiểu Miêu đặt chiếc áo xuống, xách ấm trà đút thẳng vào miệng Vân Diệp, cứ như đang tưới hoa vậy.
Bình thường Vân Diệp không uống kiểu vô văn hóa như thế này, nhưng hôm nay thì đành chịu vậy. Hơn nữa, trà lạnh giúp anh tỉnh táo. Uống cả ấm xong, toàn thân khô nóng tiêu tan quá nửa, cảm giác nhiệt độ cơ thể cũng đã hạ xuống rồi.
Tiểu Miêu lắc ấm trà, thấy hết nước, liền đặt ấm lên ghế. Một tay cô đỡ lưng trượng phu, dễ dàng nâng Vân Diệp dậy rồi kê hai cái gối đằng sau lưng anh.
Vân Diệp chưa kịp nói gì, Tiểu Miêu đã không thể đợi được nữa, liền vẫy chiếc áo trước mắt anh, đắc ý nói:
- Chàng xem, đó là áo tự thiếp may. Hoa văn hình cóc là dễ làm nhất, xanh xanh đỏ đỏ. Thiếp phải tìm rất nhiều mảnh vải trong phòng mới gộp đủ màu. Có đẹp không?
Vân Diệp cố gắng không nghĩ tới số vải bị cắt hỏng kia. Chỉ cần Tiểu Miêu vui là được thôi. Anh cười gật đầu. Đều là thê tử của mình, dù tay chân có vụng về, nhưng đã cưới về nhà rồi thì đành ngậm mồm mà chịu. Tốt xấu gì thì cũng là do mình tự chuốc lấy, không có lý do gì mà trách người khác được.
Được trượng phu khen ngợi, Tiểu Miêu vô cùng cao hứng, không ngừng ướm chiếc áo lên người Vân Diệp, cứ như thể nàng đã sinh được một đứa bé to lớn như vậy ấy.
- Thiếp biết con sẽ giống chàng, nên đã dựa theo vóc dáng của chàng mà rút gọn lại để may cho con.
Đôi mắt Tiểu Miêu cong cong ý cười, rất đẹp, khiến tâm tình Vân Diệp cũng tốt hẳn lên.
Đặt tay lên bụng Tiểu Miêu, anh có thể cảm nhận được đứa bé đang hoạt động. Một tháng nữa thôi là sẽ ra đời rồi, Vân Diệp rất mong muốn mang đến cho đứa con này một thế giới hoàn toàn khác.
Sau khi được Tiểu Miêu xoa bóp một lúc, Vân Diệp rốt cuộc cũng đứng lên được. Tuy trời đã muộn, anh vẫn muốn đi xem Độc Cô Mưu liệu đã dậy sớm hơn mình chưa.
- Người đó bị gia tướng dùng xe ngựa mang về rồi, không hề dừng lại một khắc nào. Tỷ tỷ buổi trưa còn tức giận chửi mắng, nói rằng chẳng lẽ Vân gia ta không hầu hạ nổi một Vân Trung hầu ư?
Rượu vẫn chưa tan. Vân Diệp muốn ôn lại chuyện buổi sáng, nhưng càng nghĩ, đầu óc lại càng mơ hồ, cuối cùng lại bắt đầu đau nhức.
Thuế một phần mười ba và lột da nhồi cỏ.
Một mặt là tỉ suất thuế rộng rãi, một mặt khác lại là lưỡi dao bén nhọn. Đế quốc càng giám sát thương nghiệp chặt chẽ, từ xưa tới nay, ấn tượng mà giới thương nhân để lại cho người ta thực sự quá tệ. Bất kể là Lã Bất Vi hay Phạm Lãi, đều có tâm cơ quá lớn, khiến người đời cảnh giác.
Thương thuế đã định xong, Lý Nhị cũng sắp về rồi.
Tuyết rơi dày đặc suốt cả ngày, khắp nơi được khoác lên một tấm áo trắng tinh. Tới tối, mặt trăng ló dạng, mặt đất sáng rực. Ánh trăng bạc chiếu xuống tuyết trắng, thế là cả thế giới biến thành một màu bạc lấp lánh.
Vân Diệp không ngủ được, đứng dưới mái hiên ngắm trăng. Ở nóc nhà đằng xa, Vô Thiệt ngồi như một pho tượng, không biết ông ta đã ngộ ra điều gì từ ánh trăng mà đã lâu lắm rồi không nhúc nhích.
Thế này không được. Người tuổi cao mà cứ yên một chỗ trong trời lạnh thế này thì không ổn. Vân Diệp vội đi tới giữa hoa viên mà gọi. Vô Thiệt đứng bật dậy, nhảy xuống từ nóc nhà tựa như một con chim lớn. Vân Diệp nhìn thấy mà ê cả răng, chỉ mong mình vào tuổi ấy cũng có được sức sống tương tự như vậy.
Vô Thiệt rung người làm rơi sương giá, bộ râu kết băng, nhưng gương mặt lại hồng hào như trẻ con. Lão này thành quái vật mất rồi! Vô Thiệt quay sang nhìn Vân Diệp một cái:
- Sau này khi ta nhập định, đừng có la hét, rất dễ xảy ra vấn đề.
- Nhập định? Thiền định?
- Có lẽ thế, một cảm giác huyền diệu khó mà diễn tả cho người khác biết được. Có điều xem ra ngươi nói không sai chút nào, tu luyện tới cảnh giới tinh thâm, không còn sợ cái chết nữa, chỉ là biến thành tảng đá như lời ngươi nói năm xưa.
- Tâm tình của ngươi rất không ổn định. Làm quan lớn bao nhiêu năm rồi, mà còn chuyện gì khiến ngươi bất an đến vậy? Nếu cần giết người, cứ nói với lão phu, chút sức lực ấy thì lão phu vẫn còn.
- Không giết người, không giết người. Hôm nay đã hẹn với Độc Cô Mưu là sẽ không giết người nữa.
- Ngu xuẩn! Trên triều toàn những kẻ nói một đằng làm một nẻo, ngươi phải dốc hết sức lực ra mà tranh đấu. Nếu còn nương tay thì sẽ chết càng nhanh hơn. Ta ở Vân gia bao năm rồi, cái nhà này đã thành nhà của ta rồi. Cho nên, lúc cần, không cần ngươi phải nói, ta tự mình đi làm một số chuyện phải làm.
Phiên bản văn chương này đã được truyen.free bảo hộ độc quyền, mong quý vị không sao chép.