(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1457:
Lý Nhị kinh ngạc hỏi: – Trẫm cứ tưởng ngươi sẽ toàn lực ủng hộ thương nhân, thế mà những lời ngươi nói lại hoàn toàn giống luận điệu của Vô Kỵ. Sao lần này hai ngươi lại có cùng suy nghĩ? – Thần và Phó Xạ khác nhau. Phó Xạ cơ bản là khinh thường giới thương nhân, còn thần thì coi trọng, cho nên mới muốn hạn chế họ, không để họ vượt ngoài tầm kiểm soát. Hai điều này không thể đặt lên bàn cân so sánh. – Lột da nhồi cỏ cũng không ngăn được dã tâm của giới thương nhân sao? – Không ngăn được. Câu nói “chim chết vì mồi, người chết vì tiền” quả thật rất đúng. – Ngay cả những hình phạt khốc liệt của Độc Cô Mưu cũng không thể kiềm chế dã tâm của họ ư? – Chỉ cần còn là “nhân trị” thì thế nào cũng sẽ có sơ hở. – Đó là lý do ngươi yêu cầu Tiết Nhân Quý phái binh tới Đát La Tư? – Vâng, thần hy vọng thương nghiệp hưng thịnh nhưng phải có trật tự. Thần không muốn tiền tài của thương nhân trở thành vũ khí chia cắt quốc gia. Lần này chỉ là lời cảnh cáo, lần sau thần sẽ đích thân ra tay. Không có điều gì quan trọng hơn sự thống nhất quốc gia.
Ánh mắt Lý Nhị nhìn Vân Diệp trở nên ôn hòa hơn. Ông vỗ vai y và nói: – Ngươi nói đúng. Không có gì đáng sợ hơn một quốc gia bị chia cắt. Những năm qua ngươi đọc sách thành tài quả không uổng công. Lòng trung với quốc gia còn có ý nghĩa hơn lòng trung với đế vương.
Nói đoạn, ông cởi áo choàng của mình và khoác lên tấm áo giáp của Vân Diệp: – H��y kiên trì nhé.
Sau khi Lý Nhị rời đi, Vân Diệp thấy lưng mình ướt sũng mồ hôi. Gió thổi qua, y liền rùng mình một cái. Việc trò chuyện với Lý Nhị quả thực rất gian nan, bởi lẽ lúc này Lý Nhị đang rất cần giới thương nhân đứng cùng chiến tuyến với mình. Ngoài ông ta ra, không ai được phép có liên hệ với giới thương nhân nữa, đặc biệt là các gia tộc mới nổi như Vân gia. Thời gian qua, Hà Thiệu tỏ ra cứng rắn và ương ngạnh. Nói trắng ra, hắn được hoàng đế chống lưng. Nếu không, cho hắn trăm lá gan cũng không dám cãi lại Trường Tôn Vô Kỵ một lời. Vân Diệp cũng vừa mới nhận ra, người đứng sau Hà Thiệu không phải là thái tử, mà chính là hoàng đế...
Khi Vân Diệp vào cung, Trường Tôn thị đang dùng canh hạt sen. Thấy Vân Diệp, bà liền bảo cung nữ múc cho y một bát. Sau khi y dùng xong, bà mới hỏi: – Bệ hạ vừa mở yến tiệc trọng thần ở cung Vạn Dân, ngươi tới đây làm gì?
Vân Diệp chắp tay, cười đáp: – Vẫn là chuyện Thập Lục Vương. Bọn họ đã tới Tần Châu, chừng nửa tháng nữa sẽ đến Trường An. Thần có nhắc với bệ hạ, bệ hạ bảo chuyện này do nương nương định đoạt, nên thần mới đến thỉnh ý nương nương.
Vân Diệp hiểu ý hoàng đế, đó là muốn biến chuyện Thập Lục Vương thành việc nội bộ gia đình. Như vậy, ông mới có thể thoải mái tước bỏ vương tước của tất cả bọn họ. Việc giao cho hoàng hậu chẳng qua là để chuẩn bị cho họ một trạch viện, nuôi dưỡng như lợn. Cách làm này vừa có thể cảnh cáo các vương gia bên ngoài, lại vừa cho thiên hạ thấy hoàng đế nhân từ đến mức nào. Bởi vậy, cái gọi là "vương trạch" kia chẳng qua là một nhà lao. Tuy lộng lẫy xa hoa thật đấy, nhưng mỗi hành động của họ đều bị hoạn quan giám sát. Mọi sinh hoạt, học tập, cưới vợ, sinh con chỉ có thể diễn ra bên trong hào trạch của mình...
Kẻ thất bại sẽ chẳng có bất kỳ quyền lợi nào, đối với hoàng gia thì đúng là như vậy. Nhưng Vân gia thì khác. Vân Hoan với dã tâm bừng bừng muốn đưa "xúc tu" nhà mình vươn tới Liêu Đông, nhưng kết quả là đội thương nhân phái đi đã gặp phải nhiều trắc trở. Lão Thôi, người đã kinh doanh ở Liêu Đông bao năm, ra sức ủng h�� Vân Hoan tiến vào vùng đất này. Sau khi Lý Nhị chinh phạt Cao Ly, Vân gia đã rút toàn bộ lực lượng về. Giờ đây, chiến loạn đã yên, Liêu Đông qua mấy năm cũng dần phục hồi. Dù sao, một đế quốc cần những vùng đất có sản xuất chứ không phải đất hoang. Lão Thôi hiểu rằng việc tiến vào Liêu Đông lúc này chắc chắn sẽ rất khó khăn. Bởi vậy, ông không định chen chân vào những mặt hàng có lợi nhuận cao như nhân sâm hay da điêu. Ông chỉ muốn mở cửa hiệu chuyên thu mua cỏ lạp, vận chuyển tới Trường An hoặc Nhạc Châu để gia công, nhằm giúp cỏ lạp phát huy tác dụng vốn có của nó.
Đây là loại cỏ dùng để lót giày cho ấm.
Khi cửa hiệu mới mở, nó liền bị mọi người xa lánh. Dù Lão Thôi đã hạ mình muốn hòa nhập vào hệ thống thương nghiệp bản địa đến đâu cũng không có hiệu quả. Cả mùa thu đó, cửa hiệu chỉ thu mua được một chút cỏ lạp, thậm chí nhân công cũng không tuyển đủ. Lão Thôi không hề vội vàng, ông cho rằng việc người ta chèn ép mình chỉ là để "dằn mặt", và mọi chuyện sẽ tốt hơn vào năm sau. Quả nhiên, qua năm sau, t��nh hình đã có biến chuyển. Nhân lực chiêu mộ đủ, các hiệp ước thu mua cỏ lạp với rất nhiều nông dân đã được thiết lập. Chỉ cần đợi tới mùa thu là mọi việc sẽ đâu vào đấy. Cửa hiệu đầu tiên của Vân gia ở Liêu Đông xem như đã đứng vững. Việc kinh doanh cần phải tiến hành từ từ, bởi nếu tiến vào Liêu Đông với quy mô quá lớn sẽ khiến các thương nhân bản địa khiếp sợ. Khi Lão Thôi thu được đợt hàng đầu tiên thì hướng gió lại thay đổi. Một trận hỏa hoạn lớn trong đêm đã thiêu rụi mấy chục vạn bó cỏ, không còn sót lại chút gì.
Đây rõ ràng là tai họa do con người gây ra. Lão Thôi, người đã thuận buồm xuôi gió trong kinh doanh bao năm, không thể kìm nén nổi cơn giận. Ông tìm đến phủ đô đốc Ca Châu, yêu cầu bắt hung thủ và bồi thường tổn thất cho Vân gia. Phủ đô đốc Ca Châu làm việc nhanh chóng. Mười ngày sau, ba hung thủ là người Mạt Hạt đã bị bắt. Những người này sau khi thừa nhận tội lỗi trước mặt Lão Thôi, liền bị chém đầu tại chỗ. Coi như đã báo thù. Còn về phần bồi thường, nếu Vân gia muốn, có thể tiếp nhận toàn bộ gia sản của người Mạt Hạt, bao gồm cả vợ con của họ. Lão Thôi tức giận đến toàn thân run rẩy, nhưng chẳng thể nói quan phủ làm sai. Muốn bắt hung thủ thì đã có hung thủ. Muốn bồi thường thì đã có bồi thường. Còn việc Lão Thôi không vừa mắt mấy kẻ man rợ đen xì kia thì đó là chuyện của riêng ông, không liên quan đến quan phủ. Lão Thôi, người đã từng trải sóng gió, sao lại không hiểu điều đó? Vì thế, ông liền trở mặt cảnh cáo toàn bộ giới thương nhân và các thế lực ngầm: nếu có lần sau, không phải chỉ vài ba người chết thay là có thể dập tắt được lửa giận của Vân gia đâu. Đến khi ấy, muốn hòa giải cũng không còn cơ hội nữa. Thế là cỏ lạp lại mau chóng được thu thập, đóng gói, đưa lên thuyền ra biển. Sau đó, chúng được đưa lên bờ ở Đăng Châu, chuyển tới Trác Châu, và cuối cùng là tới Trường An, Nhạc Châu...
Vân Diệp khi biết nhà mình vận chuyển cỏ tới tận Nhạc Châu cũng lấy làm giật mình. Có điều, tính đến đầu óc của mấy đứa con trai mình, y nghĩ rằng mình sẽ không sinh ra đứa con ngốc, nên cứ mặc kệ Vân Hoan, để xem rốt cuộc hắn đang làm gì. Tiếp theo, một chuyện còn khiến người ta giật mình hơn đã xảy ra: đội thuyền của Vân gia bị cướp. Lần này không chỉ cỏ mà ngay cả thuyền cũng bị đốt thành bó đuốc. May mắn duy nhất là nhân công vẫn bình an. Họ bị bọn cướp lột sạch sẽ và đuổi lên bờ, sau khi trải qua muôn vàn đau khổ mới về tới Liêu Đông để báo cáo cho Lão Thôi. Sau khi nổi cơn lôi đình xong, Lão Thôi về hậu đường, cười ngoác miệng báo tin cho chủ tử Vân Hoan của mình. Vốn dĩ, Lão Thôi định tự đốt cỏ và thuyền của mình, giờ có người ra tay giúp thì thật là quá tuyệt vời. Thế là, nhị thiếu gia Vân gia mang theo lửa giận đến Liêu Đông, định hỏi các quan viên bản địa rằng họ cai trị Liêu Đông kiểu gì mà để đạo tặc hoành hành, liệu những thương nhân an phận thủ thường còn có đường sống nữa hay không. Khi đi qua Trường An, Vân Hoan tới thỉnh an lão tổ tông và cha mẹ. Hoa Hoa cũng theo về, chỉ là đứa bé này giờ đây mang cái bụng to tướng. Tân Nguyệt vốn hay cười tươi, thấy cảnh này liền mắng Vân Hoan té tát: "Ai lại để người mang thai sáu tháng bôn ba như vậy chứ!". Vân Diệp thong thả uống trà, đợi Tân Nguyệt mắng con, rồi kéo Hoa Hoa đi khuất mới nhìn nhi tử nói: – Chưa đủ mạnh tay đâu. Con nên đốt luôn cả cửa hiệu nữa mới phải. Vân Hoan xấu hổ, biết chuyện mình làm không thể qua mắt cha được, liền đi tới bóp vai cho phụ thân: – Liêu Đông chỉ là khởi điểm. Hài nhi muốn vươn tới Liêu Tây, nơi đó tuy là hoang nguyên, nhưng da thú và nhân sâm lại rất tốt. Hai mặt hàng đó mang lại lợi nhuận lớn, hài nhi không muốn bỏ qua.
Truyện này được chuyển ngữ và giữ bản quyền bởi truyen.free, rất mong được đón nhận từ quý độc giả.