(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1458:
Vân Diệp vừa hưởng thụ nhi tử lấy lòng, vừa nói:
– Nhà ta không kinh doanh hiệu thuốc, cũng không kinh doanh đồ da. Hai thứ này quý giá là vì sự khan hiếm của chúng. Thứ hiếm không thể làm ăn lớn, cùng lắm chỉ kiếm được chút đỉnh, không đủ để tạo nên ảnh hưởng thực sự tại địa phương. Thương nhân cao tay phải tìm cách có tiếng nói trong lĩnh vực mình kinh doanh, để họ trở thành người đặt ra quy tắc. Bằng không, thì cũng chỉ là kẻ kiếm tiền mà thôi.
– Cha luôn thắc mắc, vì sao quặng sắt Liêu Đông bao năm rồi vẫn không thể phát triển lên được? Hoan Nhi, con đi Liêu Đông làm oai thì cũng nhân tiện điều tra giúp cha. Suốt mấy năm qua, khói đen từ các xưởng luyện sắt ở Trường An chưa bao giờ ngơi, cung cấp vẫn không đủ cầu. Vậy mà Liêu Đông, nơi có mỏ sắt lớn, lại chẳng có động tĩnh gì. Nơi đó còn có mỏ than, việc xây dựng một xưởng sắt lớn ở đó hoàn toàn không thành vấn đề. Chỉ cần con có bản lĩnh lập được một xưởng sắt tại đó, không cần mượn uy danh của cha cũng có thể sống ngẩng cao đầu. Thể diện do tự mình kiếm được mới là của mình, còn bây giờ con chỉ là một tên công tử bột mà thôi.
– Trường Tôn gia năm xưa cũng luyện sắt, giờ nhà họ sắp phá sản rồi, còn mở làm gì ạ? Thứ đó đâu có kiếm được tiền.
Vân Diệp ngửa mặt cười lớn, cười rất lâu mới dừng lại được, khiến Tân Nguyệt và Hoa Hoa thò đầu ra nhìn, thấy cha con họ trò chuyện vui vẻ lại rụt đầu vào.
– Trường Tôn Vô Kỵ thì biết kinh doanh cái gì chứ? Mở xưởng sắt ra chỉ biết rèn vũ khí, mà quân đội thì làm sao dùng hết ngần ấy binh khí được. Xưởng sắt của ông ta chỉ có thể chế tạo dao, nông cụ, nồi sắt... Muốn dựa vào hiệu rèn mà kiếm tiền thì đúng là đầu bị lừa đá rồi, đóng cửa là chuyện đương nhiên.
– Làm ăn phải có năng lực sáng tạo mạnh mẽ, cứ khư khư giữ cái cũ thì chỉ có chờ chết. Không tìm được lối ra cho xưởng sắt của mình, đóng cửa là đáng đời. Nhi tử, nhớ kỹ, sắt thép vào bất kỳ thời điểm nào cũng là mặt hàng tốt. Dần dần con sẽ phát hiện, nó là thứ giống như muối và lương thực, không thể thiếu được. Nhất là nhu cầu của Đại Đường hiện nay không phải mấy cái xưởng sắt ở Trường An có thể đáp ứng nổi. Đợi đến khi xe thuyền toàn bộ được chế tạo bằng sắt, con nghĩ liệu bọn họ còn có thể cung ứng đủ không?
Trước đây, Vân Diệp từng chia sẻ với con trai một vài ý tưởng của mình. Bản thân Vân Hoan cũng đã biết về tiền đồ của thuyền sắt từ Lý Thái. Giờ đây, nghe phụ thân nhắc lại chuyện cũ, cậu nheo mắt suy nghĩ:
– Cha, nghề sắt chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền sao? Lỡ mà lỗ thì sao ạ?
– Nếu con muốn làm thì cứ làm đi. Vân gia bây giờ buồn vì tiền quá nhiều chứ không phải quá ít. Trong kho báu của mẹ con, rất nhiều bạc đã bị xỉn màu rồi. Vân gia mà không có một tên bại gia tử, toàn là nhân vật tinh anh thì hoàng đế cũng không yên tâm. Cho nên con à, cứ yên tâm mà phá gia chi tử đi. Cha con cũng là bại gia tử nổi danh ở Trường An đây. Năm xưa, lão tổ tông không ít lần lo lắng vì những trò phá phách của cha, giờ ai dám nói gì nữa chứ?
– Con lại thấy giờ cha mới là đại bại gia tử...
– Ha ha ha ha...
Tân Nguyệt và Hoa Hoa nghiêng tai lắng nghe cha con họ nói chuyện. Khi Hoa Hoa nghe thấy công công muốn trượng phu mình thành bại gia tử thì cuống quýt lên, muốn đi ra lý luận với công công. Người khác thì sợ công công của mình, nhưng Hoa Hoa không sợ. Cùng lắm thì nói sai bị mắng, nhưng nhìn cái bụng của mình, Hoa Hoa lại càng tự tin.
Thời gian qua, Vân Hoan vô cùng bận rộn, không ngừng tới Hình bộ, Đại Lý tự kêu oan, yêu cầu nghiêm trị hung thủ đã thiêu hủy thuyền và hàng hóa của Vân gia. Cậu ta tuyên bố, nếu quan viên Liêu Đông không đưa ra câu trả lời xác đáng, Vân gia sẽ tự phái người đi điều tra, và khi có kết quả, sẽ dùng thủ đoạn của giới huân quý để báo thù.
Thế là một đám quan viên đau đầu. Cái tên công tử bột ngang ngược kia lại tuyên bố muốn dùng tới lực lượng vũ trang tư nhân, khiến họ không thể không nghiêm túc đối đãi.
Hình bộ và Đại Lý tự từ lâu đã cho rằng, thủ đoạn báo thù dã man của giới huân quý là chà đạp Đường luật. Năm nào bọn họ cũng yêu cầu cấm chỉ tập tục xấu này, nhưng đều bị giới huân quý tập thể từ chối. Đề án thậm chí còn không tới được Môn Hạ tỉnh, mà chỉ qua Đông Tây Lưỡng Các là đã bị bác bỏ.
Phương pháp này chính là pháp bảo để các huân quý đả kích kẻ chống đối, áp chế những thế lực mới trỗi dậy. Nó là tiêu chí rõ ràng nhất của giới huân quý Đại Đường, và dù là Trường Tôn Vô Kỵ hay Vân Diệp cũng đều không muốn bỏ đi quy củ này.
Hoàng đế càng không muốn. Hiện đã có một số văn nhân vô liêm sỉ ra sức dùng quy củ này để biến sự kiện Huyền Vũ Môn từ cuộc huynh đệ tương tàn thành một trận quyết đấu của giới huân quý. Lý Nghĩa Phù là kẻ tích cực nhất trong số đó.
Tên khốn này không chỉ một lần khóc lóc ròng rã trên triều đường, nói rằng toàn bộ người thiên hạ đã hiểu sai hoàng đế. Hắn ta biến hoàng đế bệ hạ, người vốn lương thiện, thành kẻ độc ác nếu không phản kích sẽ chỉ có đường chết. Nào là "thí huynh giết đệ", rõ ràng là giới huân quý báo thù lại bị biến thành soán quyền đoạt vị.
Lẽ trời ở đâu? Nếu Đại Đường còn oan khuất gì chưa được làm sáng tỏ thì đó chính là oan khuất của bệ hạ.
Cuộc diễn thuyết này chấn động đến cả kẻ điếc. Hoàng đế nghe mà long nhan hớn hở, còn Nhan Sư Cố thì râu tóc dựng ngược, giận dữ không sao tả xiết.
– Từ cổ chí kim, "thỏ chết chó săn thành món ăn" – đó là con đường mà một đế vương phải đi qua. Hãy nhìn Hán Lưu Bang tàn sát công thần ra sao, rồi nhìn bệ hạ đối đãi với giới huân quý thế nào, chúng ta có thể đưa ra kết luận: bệ hạ đúng là vị đế vương lương thiện nhất từ xưa đến nay.
– Đại Đường ta vì sao không có chuyện tàn sát công thần? Chư vị, một vị đế vương lòng dạ nhân hậu như thế liệu có thể làm ra chuyện thí huynh giết đệ được sao? Chỉ có thể nói tiên đế đã dùng cách nuôi cổ để bồi dưỡng tân đế, có tầm nhìn xa trông rộng, bằng không Đại Đường ta lấy đâu ra thịnh thế huy hoàng ngày nay?
Nói thế này quả thực quá mức trơ trẽn. Trường Tôn Vô Kỵ mặt co giật, không chịu nổi nên quay sang nhìn Vân Diệp:
– Thư viện Ngọc Sơn của ngươi mỗi năm hao phí bao nhiêu tiền của quốc gia để bồi dưỡng ra thứ như thế này đấy à?
Vân Diệp mặt lạnh tanh đáp:
– Quýt khi sinh ở Giang Nam thì là quýt, nhưng sang Giang Bắc lại thành chỉ (tranh gai). Một nhân tài như thế, tới Môn Hạ tỉnh vài năm lại biến thành ra nông nỗi này, thật khiến người ta đau lòng.
Trường Tôn Vô Kỵ hừ một tiếng:
– Con trai ngươi nhảy nhót làm gì nhiều thế? Muốn báo thù thật sao? Báo thù ai? Chỉ vì một cái thuyền cỏ thôi ư? Vân gia ngươi vươn tới Liêu Đông là đã vượt quá giới hạn rồi. Người không sao đã là nể mặt Vân gia lắm rồi. Ở Liêu Đông, Vân gia ngươi không phải là cường long đâu.
– Thằng bại gia tử đó định đi theo con đường cũ của ta, muốn mở xưởng sắt ở Liêu Đông. Ông bảo người dưới của mình một câu, đừng cản trở nữa.
Trường Tôn Vô Kỵ nghi hoặc:
– Nhà ngươi định mở xưởng sắt thật sao? Lớn đến cỡ nào? Ngươi định bỏ tiền mua bản quyền của thư viện đấy à? Chẳng lẽ ngươi có cách gì mới mẻ hơn sao?
– Hứa Kính Tông quản tiền của thư viện, một đồng tiền hắn cũng kiểm tra kỹ lưỡng xem có phải do hai đồng dính vào nhau không. Nguyên Chương tiên sinh lại là người cổ hủ. Thư viện là thư viện, Vân gia là Vân gia. Năm xưa ông mua bản quyền của thư viện bao nhiêu tiền, Vân gia dứt khoát không thể tốn ít hơn số đó.
– Lão tổ tông trong nhà thích Vân Hoan nhất, đã lấy hết tiền tích góp của mình để cho nó mở xưởng. Mẹ nó cũng cho nó một khoản lớn. Trình công gia cũng lên tiếng, bảo muốn mở xưởng lớn bao nhiêu thì cứ mở, cứ nói với ông ấy, Trình gia không thiếu tiền.
– Trong lĩnh vực quân khí, ngươi đã chiếm giữ hỏa khí rồi còn định xen vào sắt thép nữa sao?
Trường Tôn Vô Kỵ càng nghi hoặc:
– Không, bệ hạ trông coi Quân Khí Giám rất chặt, Vân gia căn bản không có khả năng thu lợi từ đó. Huống hồ, Vân gia tuyệt đối không chế tạo hung khí giết người, đó là lời hứa của ta với Lý Cương tiên sinh.
Mọi quyền lợi đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.