(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1465:
Trong từ đường Vân gia, Vân Diệp đã để râu hơn hai năm, chòm râu dưới cằm đã dài đến nửa xích. Mặc bộ thanh y, tay cầm cuốc, y đang sửa sang lại ngôi mộ nơi vị lão tổ tông đã an nghỉ được hơn hai năm. Ngôi mộ cao lớn, sừng sững bên cạnh những nấm mồ nhỏ hơn, trông đầy uy nghi. Phía sau lưng Vân Diệp là ba gian nhà ngói, suốt hơn hai năm qua, chàng an cư tại đây, chưa từng r���i đi dù chỉ nửa bước.
– Lão tổ tông của ngài đã qua đời hai năm, chuyện hôn sự của Vân Mộ và con gái tôi đã đến lúc rồi. Con bé cũng đã ngoài hai mươi, nếu không cưới gả sớm e rằng sẽ khó coi. Dẫu biết đại tang còn đó, nhưng nói cho cùng, Vân Mộ là cháu đích tôn, hà cớ gì phải quá câu nệ đến vậy?
Nhan Sư Cố đang giúp dọn cỏ ở bên cạnh, miệng không ngừng lải nhải.
Vân Diệp đứng thẳng người dậy, bốc thêm một nắm đất đắp lên mộ, rồi gật đầu:
– Vậy thì tổ chức đi. Con gái lớn không thể giữ mãi trong nhà. Vân gia ta không câu nệ lễ nghi, chuyện hôn sự cứ tùy theo lễ giáo nhà họ Nhan mà làm. Chỉ cần chúng nó được hạnh phúc, hẳn lão tổ tông trên trời cao cũng sẽ vui lòng độ trì, không trách tội đâu.
Nhan Sư Cố cười phá lên:
– Đúng thế! Lão tổ tông nhà tôi lúc lâm chung cũng đặc biệt dặn dò, việc cần thành gia lập thất thì cứ thành gia, cần sinh con đẻ cái thì cứ sinh, nhà phải tưng bừng náo nhiệt mới ra dáng một cái nhà. Nếu Sở công đã thuận lòng, vậy lão phu xin về lo liệu việc hôn lễ. Tuy nghi thức có chút rườm rà, nhưng là phận bề trên, không thể xuề xòa được.
Nhìn Nhan Sư Cố phấn khởi bước đi xa, Vân Diệp đặt cuốc xuống, rồi ngồi vào ghế, cầm ấm trà lên nhấp từng ngụm một. Tiểu Miêu dắt một đứa bé đi tới, đứa bé bước đi lảo đảo như một con ruồi không đầu, dang rộng hai tay, muốn Vân Diệp bế lên.
Vân Diệp vội đặt ấm trà xuống. Thằng bé lao vút vào lòng phụ thân như một viên đạn pháo, đưa tay tóm lấy chòm râu của y. Vân Diệp liên tục lắc đầu, không cho thằng bé nắm lấy. Thằng bé này tay chân khỏe mạnh, hễ tóm được râu là ra sức giật mạnh. Chẳng phải chỉ một hai lần, Vân Diệp đã bị thằng bé giật đứt râu.
Tuy có chút vất vả, nhưng Vân Diệp lại vô cùng hạnh phúc. Y đã bỏ lỡ tuổi thơ của Vân Thọ, Vân Hoan, thậm chí là Lý Dung, quả thực là một người cha không mấy đúng mực. May thay, trời cao đã ban cho y cơ hội để bù đắp. Từ khi Vân Lôi chào đời, đến lúc chập chững bước đi, rồi khi thằng bé gọi tiếng "cha" đầu tiên, y đều có mặt chứng kiến.
Tân Nguyệt nghe thấy tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, nói v���i Linh Đang và Na Nhật Mộ:
– Cuối cùng chàng cũng đã hồi phục rồi. Một người vốn dĩ vui vẻ như chàng mà lại không cười nói gì nữa, hẳn trong lòng đau khổ lắm.
Na Nhật Mộ đang thêu hoa mẫu đơn, tiếp lời:
– Phu quân không chịu được cái chết của người thân lớn tuổi. Năm xưa, khi Nhan lão tiên sinh, Lý Cương tiên sinh, hay Dực quốc công qua đời, chàng cũng đã suy sụp một thời gian dài.
Linh Đang thở dài:
– Tỷ muội chúng ta thà chết sau phu quân thì hơn. Nếu cứ lần lượt từng người ra đi trước, chẳng biết chàng sẽ thống khổ đến nhường nào, muội thà tự mình chịu đựng nỗi đau khổ này.
Tân Nguyệt lo lắng nhìn ra khoảng sân bên ngoài. Na Nhật Mộ thoải mái nói:
– Nếu phu quân có mệnh hệ gì, ta việc gì phải chịu cảnh cô đơn làm gì, chi bằng cho mình một nhát dao là xong. Đến lúc đó, được cùng phu quân nằm chung một cỗ quan tài còn hơn vạn lần cảnh ở lại thế gian, lại chẳng phải nhìn mọi người khóc tang, ha ha ha.
Na Nhật Mộ vừa dứt tiếng cười, đã bị Tân Nguyệt tát một cái khiến nàng ta im bặt. Chỉ thấy Tân Nguyệt mày chau lại, giận dữ nói:
– Ta là lớn nhất! Nếu có được nằm chung quan tài thì cũng phải là ta. Thử hỏi có thị thiếp nhà nào được chôn cất chung với gia chủ không? Phu quân cưng chiều muội từ nhỏ đến lớn, thành ra muội chẳng có chút lễ nghĩa nào hết.
– Vậy thì tỷ cứ chừa lại một khe hở, hoặc khoét một lỗ trên cỗ quan tài ấy, đến lúc đó muội sẽ chui vào. Dù sao thì tỷ cũng hay giành chăn của muội, chi bằng chúng ta cứ tiếp tục giành giật nhau cả đời đi.
Tân Nguyệt ngưng tay:
– Thị thiếp nhà người ta thì đều chết sớm đầu thai sớm, đằng này nhà chúng ta thì ngược lại, năm nữ nhân cứ vây quanh một nam nhân. Muội xem Cửu Y còn chết dứt khoát thế nào, vừa bệnh là ra đi ngay.
Na Nhật Mộ kiên quyết lắc đầu:
– Mặc kệ. Chỉ cần phu quân còn sống ngày nào, muội sẽ bầu bạn ngày đó, tỷ đừng hòng muội chết sớm. Nếu phu quân không còn nữa, dù tỷ có cầu xin muội sống tiếp, muội cũng chẳng thiết tha gì nữa.
Linh Đang hâm mộ nhìn Na Nhật Mộ, nàng không dám nói với Tân Nguyệt những lời như thế.
Vượng Tài phơi nắng trên sườn núi đã chán, bụng bắt đầu réo đói. Nhìn đám cỏ non vừa nhú trên mặt đất, vẫn còn quá ngắn ngủn, nó bực tức hí một tiếng. Lão mã phu đã ngoài bảy mươi tuổi vội vàng chui ra từ căn chòi nhỏ, trong giỏ đã đầy ắp cỏ non.
Sau khi ăn hết cả giỏ cỏ, bụng vẫn chưa thấy no. Lão mã phu mang đến ít lúa mì, Vượng Tài gặm hai miếng rồi nhả ra, tức giận đứng dậy, dẫm nát chiếc giỏ. Mãi đến khi lão mã phu quát hai đứa con trai đi nhổ cỏ, nó mới chịu yên tĩnh trở lại, rồi bước vào sân, nằm xuống cạnh Vân Diệp, tiếp tục ngủ gật.
Vân Diệp vạch miệng Vượng Tài ra. Răng nó đã mòn gần hết, cứ thế này, Vượng Tài sẽ chẳng ăn được gì nữa, chẳng lẽ về sau chỉ có thể húp cháo sao?
Y dặn lão mã phu sau này khi cho Vượng Tài ăn, cố gắng chọn những thứ mềm, còn đậu thì tuyệt đối cấm. Lão mã phu đã chăm sóc Vượng Tài cả đời, tất nhiên hiểu rõ phải làm gì. Lão nói với Vân Diệp rằng từ năm ngoái đã không còn cho Vượng Tài ăn đồ khô nữa rồi.
Vân Diệp bế Vân Lôi đang nằm trên bụng Vượng Tài lên, giao cho Tiểu Miêu, rồi lấy bàn chải chải lông cho Vượng Tài. Năm nay, tinh thần Vượng Tài vẫn còn rất tốt, bộ lông màu mận chín dài mượt mà, sờ vào rất êm tay.
Lý Thái mang hai bình rượu tới Vân gia, chuyện trò cùng Tiểu Miêu. Tiểu Miêu cười tủm tỉm, giao thằng bé cho Tân Nguyệt, rồi đi vào bếp, chẳng mấy chốc đã mang ra bốn đĩa thức ăn, trong đó tất nhiên không thể thiếu món đậu phộng rang.
Cái sân này không có nha hoàn phục dịch, tất cả mọi việc đều phải tự tay lo liệu. Lý Thái kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống cạnh Vân Diệp:
– Hạm đội phương Nam đã tiến đến cực Bắc, định vượt biển băng. Đây là thời khắc nguy hiểm nhất, ngươi không có điều gì muốn nói sao?
Vân Diệp chải lông cho Vượng Tài xong, thấy nó vẫn nằm im không muốn động đậy, y cũng không đuổi, rửa tay rồi nói:
– Những ngọn núi băng thật sự rất nguy hiểm, nếu bị kẹt lại đó thì phiền phức lớn. Mà này, hạm đội phía Bắc vẫn chưa có tin tức gì sao?
– Không có, nơi họ đến đều là những vùng man hoang không bóng người, nên tin tức không thể truyền về được.
– Man hoang thì man hoang thật, nhưng ở đó không thiếu người. Nhất là Thái Dương thần quốc, họ có lịch pháp, có văn tự, thậm chí còn tốt hơn chúng ta. Những công trình kiến trúc đồ sộ của họ chỉ có thể so sánh với Vạn Lý Trường Thành của chúng ta. Cho nên ngươi đừng vội vàng gọi người ta là dã nhân, cũng đừng khinh thường họ.
Lý Thái mở nút bình rượu, dốc một ngụm:
– Cứ như thể ngươi đã tận mắt trông thấy rồi vậy. Hiện giờ ta vẫn đang đợi cái thứ gọi là cao su mà ngươi từng nhắc đến đây. Một khi nó được mang về, máy hơi nước của chúng ta có thể chính thức đi vào hoạt động rồi.
– À phải rồi, ta muốn hỏi ngươi chuyện này. Sao ngươi lại cho xây dựng đường sắt giữa Trường An và Lạc Dương vậy? Những thanh sắt cao đến hai tấc, phía dưới còn lót bằng gỗ tốt, ngươi biết hao tổn lớn đến nhường nào không?
Vân Diệp mặt lạnh tanh:
– Ngươi bận tâm làm gì? Bệ hạ cũng đã phê chuẩn rồi mà. Coi như ta đem tiền đi đốt cũng được chứ sao?
Khi Vân Hoan xây dựng tuyến đường sắt, y báo cáo với triều đình rằng sẽ dùng ngựa kéo toa xe chạy trên đường ray, chỉ mất một ngày là đến được Lạc Dương. Bộ Công rất hào phóng ban cho Vân gia quyền thu phí trong năm mươi năm. Người khác không biết lợi nhuận khổng lồ ẩn chứa trong đó, nhưng Vân Diệp thì rõ mười mươi. Máy hơi nước của Lý Thái trên thực tế đã rất hoàn thiện, chỉ còn gặp vấn đề về độ kín khít. Một khi có được cao su, một đầu tàu kéo theo bảy tám toa xe sẽ chạy với tốc độ năm mươi cây số mỗi giờ. Vân Diệp không dám tưởng tượng được lợi nhuận sẽ lớn đến mức nào.
Lý Thái nhìn Vân Diệp chằm chằm:
– Không được, ta muốn góp cổ phần.
Vân Diệp bật cười, quả nhiên là người thông minh. Y vỗ vai Lý Thái, dẫn hắn vào một căn phòng. Vân Diệp khi rảnh rỗi đã làm một mô hình sa bàn về tuyến đường sắt từ Trường An đến Lạc Dương.
Lý Thái thoáng nhìn qua liền thốt lên: "Mắc bẫy rồi!" Bởi trên sa bàn, đặt trên đường ray, chính là mẫu máy hơi nước mà đích thân hắn đã tham gia chế tạo. Vân Diệp cầm đầu máy xe lửa, đẩy từ Trường An đến Lạc Dương, rồi nói:
– Bốn canh giờ.
Lý Thái nhắm mắt lại tính toán:
– Ngươi quả thực đã trở thành người giàu nhất nước rồi.
Vân Diệp lắc đầu:
– Ta muốn thiết lập cơ sở ở hải ngoại, cần một khoản tiền khổng lồ, nên tranh thủ kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
– Ngươi định rời đi sao?
Lý Thái còn giật mình hơn khi nãy.
– Rời đi bây giờ, e rằng v��n còn giữ được chút tình nghĩa. Ta sợ rằng nếu đi quá muộn, kẻ tranh người giành, đến lúc đó sẽ chẳng còn tình nghĩa gì nữa.
Nội dung này là tài sản độc quyền thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.