(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 147:
"Xa lân lân, mã tiêu tiêu, hành nhân cung tiến các tại yêu. Gia nương thê tử tẩu tương tống, trần ai bất kiến hàm dương kiều, khiên y đốn túc lan đạo khốc, khốc thanh trực thượng kiền vân tiêu." (Tiếng xe ầm ầm, tiếng ngựa hí vang. Người ra đi, cung tên đã sẵn sàng trên lưng. Mẹ già, vợ hiền đưa tiễn, Bụi đất tung mù, nào thấy cầu Hàm Dương. Níu áo, giậm chân, chặn đường khóc lóc, Tiếng khóc vang vọng thấu tận trời cao.)
Trong lòng Vân Diệp thầm đọc bài "Binh Xa hành" của Đỗ Phủ, nỗi lòng trỗi dậy bao cảm xúc. Lát nữa chắc nãi nãi và mọi người sẽ khóc đến quên cả trời đất. Chàng cố kìm nén nỗi mừng khôn tả trong lòng, bày ra vẻ lưu luyến chia ly.
Trong nhà yên ắng lạ thường, không có chút động tĩnh nào. Vượng Tài vẫy đuôi đứng hóng mát dưới tán cây, còn con heo của Tiểu Nha thì nằm dưới chân nó.
Quân lệnh đã về đến nhà, lão nãi nãi nhất định đã xem qua. Cảnh gà bay chó sủa như tưởng tượng không hề xảy ra, chỉ có sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Sợ nãi nãi khóc nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe, chàng vội lẻn ra hậu đường. Y thấy nãi nãi, các thẩm thẩm và cô cô đang chuẩn bị hành lý cho mình. Nãi nãi trải áo giáp lên phản, dùng tơ lụa tỉ mỉ lau chùi, rồi xoa sáp lên, sắc mặt bà vẫn bình tĩnh. Các cô cô, thẩm thẩm thì đang dùng tơ ngũ sắc buộc những dải lụa lên áo giáp, mỗi dải đủ sáu sợi tơ. Các tỷ tỷ thì lấy từng bộ y phục trong tủ ra, bàn bạc xem nên mang theo bộ nào mới thích hợp.
– Chỉ cần y phục mùa thu và mùa đông thôi, còn những thứ khác thì không cần. Không cần kiểu cách, chỉ cần bền chắc là được.
Trận chiến này sẽ không kéo dài đến một năm, chỉ cần một mùa đông sẽ kết thúc. Đại Đường đã trải qua nạn châu chấu, không thể chịu nổi cuộc chiến dai dẳng.
– Diệp nhi, sao nãi nãi cảm thấy chiến giáp của cháu hơi nhẹ, không giống với của bọn Trang Tam Đình? Chiến giáp của họ nặng đến sáu mươi cân đấy. Hay là cháu cũng đổi một bộ nặng hơn đi. Mặc chiến giáp như vậy, nãi nãi lo lắm. Nghe người ta nói trên chiến trường tên bay như mưa, thép mỏng thế liệu có chống đỡ nổi không?
– Nãi nãi không cần lo. Giáp y của tôn nhi tuy nhẹ, nhưng dùng thép bách luyện tốt nhất, không thể phá vỡ, không phải giáp y của lão Trang có thể sánh bằng đâu, nãi nãi cứ yên tâm. Tôn nhi vốn không ra chiến trường, chỉ ở phía sau trị thương cho quân sĩ thôi, để xem người Đột Quyết có dùng ôn dịch hay không. Đề phòng họ làm điều xấu, bộ giáp này cũng đủ dùng rồi.
– Trên chiến trường ta giết ngươi, ngươi giết ta, ai biết rốt cuộc chiến sự sẽ diễn biến đến mức nào. Diệp nhi còn nhỏ, quân đội đã nhẫn tâm gọi nó nhập ngũ. Nếu có mệnh hệ gì, cả nhà ta biết sống sao đây?
Thẩm thẩm vừa mới khóc đã bị nãi nãi đạp cho một cái xuống phản.
– Cái đồ miệng quạ đen! Ai bảo ngươi nói những lời xui xẻo?
Nãi nãi đá xong còn không cam lòng, bà còn cầm miếng sáp trong tay ném thẳng vào đầu thẩm thẩm, gương mặt đầy phẫn nộ.
Thẩm thẩm bị đánh cũng không dám phản kháng, chỉ ngồi trên mặt đất mà nức nở.
Vân Diệp nâng thẩm thẩm dậy, nói với nãi nãi:
– Tôn nhi cũng không phải lần đầu tiên ra chiến trường. Lần này còn thoải mái hơn lần trước, nghe nói là chỉ ở trong thành thôi. Không có gì nguy hiểm đâu ạ. Con biết nãi nãi lo cho cháu, nhưng thẩm thẩm cũng đã gần 40 rồi, nãi nãi đừng trách mắng thẩm thẩm nữa, kẻo Tôn nhi ở ngoài lại lo lắng cho mọi người ở nhà.
Nãi nãi thở dài:
– Cháu là nam đinh duy nhất trong nhà, ra chiến trường vốn là bổn phận của nam nhi. Cả nhà không ai có thể giúp đỡ cháu được gì, lại còn gây thêm phiền toái. Cũng làm khó cho cháu quá, còn nhỏ mà đã phải gánh vác cả gia đình, tội nghiệp tôn nhi đáng thương của ta.
Lão nãi nãi kiên cường ngoài sức tưởng tượng của mọi người, không còn bộ dạng khóc lóc ngày xưa nữa. Một lão phụ nhân cứng cỏi, kiên cường giữa cảnh bần hàn đã trở lại.
Từ xưa, binh lính vùng Tần đã nổi tiếng gan góc, chịu đựng gian khổ. Quan Trung cho tới bây giờ đều là nơi tuyển mộ binh lính quan trọng của các triều đại.
Nếu làm lính, tự nhiên sẽ có người chết trận. Tại Quan Trung, nhà nhà để tang, nhà nhà tiếng khóc than vang vọng không phải chuyện một sớm một chiều. Điều này đã tôi luyện nên tính cách quả quyết, mạnh mẽ của phụ nữ Quan Trung. Trong nhà không có nam nhân, chỉ có bản thân mình phải gánh vác cả gia đình. Hiện tại, lão nãi nãi chính là làm như thế. Có lẽ khi Vân Diệp đi rồi, bà mới trốn vào phòng mà khóc một mình. Nhưng trước mặt Vân Diệp, bà tuyệt đối sẽ không để rơi một giọt nước mắt nào.
Bộ khúc, đây là đội cận vệ riêng của tướng lĩnh Đường triều, cũng chính là thân binh, cùng chủ tướng vào sinh ra tử. Vân gia chỉ còn năm mươi lão binh tuổi cao, Vân Diệp bỏ ngoài tai lời khuyên của nãi nãi, vẫn một mực muốn dẫn theo mười bốn lão binh trẻ nhất ra tiền tuyến.
Trước khi đi, đương nhiên phải bàn giao thư viện cho ổn thỏa. Giao toàn bộ thư viện cho Lý Cương, Vân Diệp vô cùng yên tâm. Lão nhân ấy, xét về danh vọng hay tài năng, đều là sự lựa chọn tốt nhất. Sau khi sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, y mới lên đường vào tháng chín.
– Vân hầu lần này xuất chinh, lão phu không có gì để nói, chỉ mong ngươi bảo trọng thân thể, chiến thắng trở về. Đến ngày khải hoàn, lão phu sẽ bày rượu chúc mừng. Thư viện ngươi không cần bận tâm, lão phu sẽ giao lại nó nguyên vẹn cho ngươi.
Lý Cương vẻ mặt ngưng trọng, từng lời từng chữ cam đoan với Vân Diệp.
– Có ngài ở thư viện, tiểu tử mới có thể yên tâm vào quân doanh tìm chút cơ hội, tiện thể cho thiên hạ thấy cái hơn người của thư viện ta. Thế nhân tuy thích hưởng thụ những loại công cụ mới giúp việc lao động nhanh hơn, dễ dàng hơn, nhưng lại khinh thường những người phát minh ra chúng, đây chính là sự mâu thuẫn. Thư viện ta sẽ khơi dòng cho thiên hạ, bắt đầu từ những việc cơ bản nhất, một ngày nào đó sẽ khiến họ hiểu rõ, học vấn có rất nhiều loại, không chỉ có thơ từ ca phú.
– Ha ha, ngươi có hùng tâm như vậy là tốt rồi. Lão phu hy vọng có thể đợi được ngày đó.
– Tiểu tử, chúng ta s�� không nói nhiều với ngươi nữa. Dù sao trong quân ngươi cũng có nhiều mối quan hệ, hãy tự bảo trọng.
Mấy vị tiên sinh còn ôm quyền thi lễ. Đây là lần đầu tiên họ làm như vậy.
– Ta cũng muốn đến trong quân, ta cũng muốn đi xem khí thế hào hùng của các dũng sĩ Đại Đường ta.
Lý Khác múa thanh nghi kiếm nhỏ, nói không ngừng nghỉ. Cũng may những người khác trong thư viện đang nghỉ ngơi, bằng không e rằng không chỉ mình Lý Khác hăng hái đến thế.
– Ngươi đi làm gì? Các tướng sĩ là để bảo vệ ngươi đấy, chứ có phải để ngươi đi giết địch đâu? Che đậy căn nhà của ngươi cẩn thận đi, ta sẽ quay về kiểm tra, nếu không che chắn tốt, ngươi biết hậu quả đấy.
Y không còn thời gian để ý đến tiểu hài tử ranh mãnh ấy. Bên kia, Tiểu Thu đã thò đầu ra từ góc tường mấy bận rồi.
Tân Nguyệt rất xấu hổ, không chịu đi ra khỏi phòng. Dũng khí thường ngày không biết chạy đi đâu rồi.
Vân Diệp thì cười đứng ở cửa, đợi nàng đi ra. Đợi hồi lâu mới nhìn thấy Tân Nguyệt mặc giá y đỏ thẫm thêu đầy kim tuyến. Hình ảnh thiếu nữ thanh xuân rực rỡ thường ngày đã không còn, tóc chải thành kiểu của phụ nhân, trang điểm khá đậm, trên tay còn ôm một cái chai. Đây chính là trang phục của tân nương.
Vân Diệp giật mình quay đầu lại nhìn Ngọc Sơn tiên sinh. Ngọc Sơn tiên sinh vẫn ở đó, đầy yêu thương nhìn cháu gái mình, ánh mắt tràn ngập tự hào không giấu nổi.
– Tiểu tử, đây là quy củ của Quan Trung. Nam tử phải xuất chinh, nếu có vị hôn thê, như vậy, vị hôn thê có thể mặc giá y đưa tiễn. Đây là nghi lễ cao quý nhất mà nữ tử muốn biểu đạt tâm ý. Nếu ngươi chết trận, nàng sẽ phải thủ tiết suốt đời để giữ trọn ân nghĩa.
Tôn đạo trưởng trong bộ trang phục chuẩn bị đi xa đứng bên cạnh giải thích cho Vân Diệp.
Mọi người rất biết điều mà tránh đi. Họ đến là để xem lễ, Tiểu Thu khẽ đóng cửa lại, khiến viện tử thành một thế giới riêng tư.
– Hôm nay muội trang điểm thật đẹp.
Nói xong câu đó, Vân Diệp chỉ muốn tát cho mình một cái. Ngày đẹp nhất của một người con gái chẳng phải là ngày nàng khoác lên mình bộ giá y hay sao?
– Ta chờ ngươi trở về. Nếu một người con gái đã mặc giá y mà trong vòng một năm chưa xuất giá thì sẽ là điềm xấu.
Tân Nguyệt nói rất khẽ.
– Nếu không có bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn quá lớn xảy ra, tháng chín ta sẽ trở về. Đến lúc đó ta sẽ cưới muội. Ta sẽ không chết, có người vợ đẹp thế này, cho dù có chết cũng phải cưới nàng rồi mới chết, bằng không thì thiệt thòi quá.
– Đồ xấu! Ngươi không biết nói mấy lời dễ nghe sao? Ngươi lúc nào cũng đối xử với ta như vậy.
Tân Nguyệt có vẻ không hài lòng với biểu hiện của Vân Diệp, nàng còn buông cái chai xuống, véo y.
Y ôm lấy vòng eo mềm mại của Tân Nguyệt, ôm nàng vào lòng. Chưa đợi nàng kịp phản ứng đã cúi xuống hôn. Cơ thể Tân Nguyệt mềm nhũn như không xương, tựa vào lòng Vân Diệp, mặc y tùy ý làm gì thì làm.
Rất lâu sau, Vân Diệp mới lưu luyến rời khỏi đôi môi nàng, nhìn Tân Nguyệt đang lim dim đôi mắt:
– Đời này chúng ta sống cùng nhau nhé, không cho phép muội hối hận đâu.
– Đồ xấu!
Tân Nguyệt nàng khẽ kêu lên, hai tay véo lung tung vào người Vân Diệp.
– Đừng véo, véo nữa thì ta chết mất thôi.
Giằng co thoát khỏi vòng tay níu kéo của Tân Nguyệt, thời gian không còn sớm nữa. Chậm trễ nữa thì không đuổi kịp đại quân.
Tân Nguyệt tựa ở khung cửa nhìn Vân Diệp đi xa, miệng không ngừng lẩm bẩm "Đồ xấu". Trong lòng nàng chỉ còn văng vẳng câu nói của Vân Diệp lúc tạm biệt: "Ta rất nhanh sẽ trở về." Nàng muốn thật phấn khởi tiễn Vân Diệp xuất chinh, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi...
Kẻ khóc còn có gia quyến của Hứa Kính Tông. Từ khi nhận được quân lệnh, hắn chẳng hề có chút cảm giác an toàn nào. Hắn không biết Vân Diệp rốt cuộc sẽ sắp xếp chuyện của hắn ra sao. Nếu như Vân Diệp có ý hại hắn, chỉ cần đẩy hắn vào quân ngũ để tự sinh tự diệt là đủ rồi. Nhìn thân thể gầy yếu của mình, Hứa Kính Tông vô cùng hối hận với quyết định của bản thân. Tự nhiên đến thư viện làm gì không biết, giờ đây còn nguy hiểm hơn ở triều đình cả ngàn lần. Bị những đại thần chèn ép thì cùng lắm là bị điều đến châu huyện mà thôi. Hôm nay không chỉ phải làm bạn với đám binh lính, mà sống chết còn khó lường. Mình thật sự quá sai lầm.
Tôn Tư Mạc điều khiển xe ngựa chậm rãi theo phía sau Vân Diệp. Hắn cũng muốn đi xem dịch bệnh mà người Đột Quyết đã phát tán rốt cuộc là thế nào. Hắn kéo theo hai xe ngựa dược liệu là vì các tướng sĩ ở tiền tuyến. Thật sự không hiểu vì sao Vân Diệp lại phải kéo theo mấy xe ngựa hương liệu. Đáng nghi nhất là bên cạnh còn có tên mập hèn mọn kia, dọc theo đường đi hai người không ngừng lén lút nói chuyện với nhau.
– Tiểu Diệp, ngươi nói lần này chúng ta thực sự kiếm bộn được không?
Tên mập Hà Thiệu nhỏ giọng hỏi Vân Diệp.
– Đương nhiên, tin tưởng ta. Lần này ngươi liều mạng tòng quân, tiểu đệ sao có thể để ngươi ra về tay trắng được?
– Số tiền kiếm được cũng phải nộp vào quốc khố hết rồi, chúng ta có chạm tay vào được chút nào không?
Lão Hà càng hoang mang hơn.
– Vàng bạc châu báu đương nhiên phải nộp vào công quỹ. Ta đang nói đến những thứ không cần phải nộp. Giờ phải đánh trận, trên chiến trường chắc chắn sẽ có rất nhiều ngựa chết, bò ch���t, dê chết. Ngươi chỉ cần thu gom những thứ này, chế biến thành quân lương mỹ vị, rồi bán cho đại soái, ngươi nói xem sẽ có lợi nhuận lớn đến mức nào? Mà đám binh sĩ đều được thưởng, nhưng mang theo tiền trong người chắc chắn sẽ lo lắng. Ngươi đứng ra nhận tiền, đưa về nhà giúp họ, thu một chút phí dịch vụ chẳng phải vẫn được sao? Ngươi thử nghĩ xem, không chỉ kiếm được tiền, mà còn tích đức nữa chứ, sau này tất cả việc kinh doanh trong quân chẳng phải đều thuộc về ngươi sao?
Chiến tranh chính là nơi hái ra tiền. Vân Diệp dự định dùng Lão Hà để làm một cuộc thử nghiệm nhỏ, xem liệu việc kinh doanh nhỏ có thể kiếm được tiền hay không, dù sao y cũng không có kinh nghiệm làm ăn lớn. Chuyện trong nhà đều do nãi nãi và các cô cô quản lý. Y nói buông tay không để ý đến, nghe thì bí hiểm, nhưng kỳ thực y chỉ là một con hổ giấy.
Lần trước tại Lũng Hữu, thấy lão Trình và các binh sĩ của Tả Võ Vệ chỉ quan tâm đến đầu của địch nhân, chẳng màng đến thi thể súc vật ngổn ngang trên mặt đất, Vân Diệp đã lớn tiếng kêu lãng phí, còn bị lão Trình khinh bỉ. Lần này, Đại Đường cả nước đang thiếu lương thực, không biết làm như vậy có thể giúp ích gì cho chiến sự hay không.
Mọi quyền sở hữu của bản dịch này thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả ủng hộ.