(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1486:
Khi Tân Nguyệt tỉnh lại, nàng thấy mình đang nằm trên lưng trượng phu. Đôi bàn tay ấm áp của chàng đỡ lấy bắp đùi, khiến nàng khẽ ngượng ngùng.
Vân Diệp nhận thấy lão bà đã tỉnh giấc, chàng véo nhẹ đùi nàng một cái rồi khẽ cười.
Sơn cốc vắng lặng chỉ có hai người, khiến Tân Nguyệt mạnh dạn hơn. Nàng há miệng cắn tai trượng phu, nhưng chẳng nỡ cắn mạnh, cùng lắm ch�� là ngậm lấy mà thôi.
– Nàng bị rắn cắn, nhưng không sao đâu, rắn không có độc. Ta đã rửa vết thương cho nàng bằng nước rồi, về đến nhà chỉ cần dùng rượu rửa lại lần nữa là ổn.
Tân Nguyệt không nghe rõ trượng phu nói gì. Nàng chỉ cảm nhận da thịt hai người cọ xát vào nhau, cảm giác ấy khiến nàng vô cùng dễ chịu. Hai tay nàng quấn lấy cổ chàng, nghiêng đầu ngắm trăng.
Đêm nay trăng sáng vằng vặc, dù không quá lớn và chưa tròn vành vạnh, nhưng ánh sáng thì vô cùng rực rỡ, hắt chiếu đến đâu, mặt đất bừng lên một vùng trắng xóa.
Đám côn trùng trong sơn cốc vốn đang kêu râm ran bỗng im bặt, như thể e sợ tiếng bước chân nặng nề của trượng phu.
– Nàng nặng lên không ít đấy.
Tân Nguyệt biết trượng phu đã mỏi, nhưng nàng chẳng muốn xuống, chỉ ôm chặt lấy chàng rồi nói:
– Ngày thiếp về làm dâu cũng do chàng cõng, sao lúc đó không nói gì?
– Hồi đó ta còn là một tên tiểu tử nghèo rớt mồng tơi, có được cô vợ để cõng về là đã mừng quýnh rồi, còn kén chọn gì nữa chứ. Đưa vào động phòng mới là chuyện chính. Vả lại, bao năm qua nuôi nàng, quả nhiên là chắc thịt hẳn ra, ha ha ha...
Nhớ lại hồi thành thân, Tân Nguyệt cũng mỉm cười. Lúc ấy tóc nàng vừa đen vừa dày, búi mãi mà chẳng ra dáng tóc phụ nhân chút nào. Đến nỗi Thẩm thẩm tức mình phải lấy ba cái lược gài chặt lên đầu mới chịu khuất phục được mái tóc ngang bướng ấy...
– Vừa rồi giúp nàng rửa chân dưới ánh trăng, kết quả thú tính bùng phát, ta liền sờ mó khắp một lượt, ha ha ha! Ai bảo bao năm qua nàng cứ bọc mình kín mít như thế, lên giường ngủ còn mặc áo trên, còn thắt nút, cứ như thể phòng ta là phòng của trộm vậy… Hôm nay coi như đã được sờ cho đã tay rồi…
Tân Nguyệt thở dài:
– Phu nhân nhà người khác đến tuổi này là phu quân chẳng còn đụng tới nữa rồi. Nhiều người phải dựa vào việc nhặt đậu để trải qua đêm dài. Nữ thư còn nói, phụ nữ ở tuổi này không nên có tà niệm.
– Nói vớ vẩn! Thế thì sau này ai cũng hóa thành biến thái à? Chẳng lẽ đàn ông lại đi tìm người đàn bà nhỏ tuổi hơn? Đừng có tin mấy lời thối tha ấy. Cưới vợ về mà chỉ dùng hai mư��i năm thì đúng là lỗ vốn rồi!
Tân Nguyệt thẹn quá đánh trượng phu một cái, nhưng lại ôm chàng càng chặt hơn. Vân Diệp rảo bước. Phía trước có một con suối nhỏ, chân Tân Nguyệt cần được rửa lại lần nữa. Nước suối lạnh cũng sẽ giúp giảm sưng tấy.
Nghe tiếng thở nặng nhọc của trượng phu, Tân Nguyệt định xuống, nhưng Vân Diệp ngăn lại: – Cứ nằm yên đó, người mập mạp ôm dễ chịu lắm. Nàng thử nói xem, nếu chúng ta lại sinh cho Thọ Nhi một tiểu đệ nữa thì vẻ mặt nó sẽ ra sao nhỉ?
Tân Nguyệt bật cười khúc khích. Cái tính này của trượng phu thật không sao sửa nổi, nhưng người như vậy mới thật hiếm có. Ngay cả hoàng đế cũng từng chứng kiến hai người họ rồi, ấy vậy mà cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nước suối mát lạnh rưới lên vết thương nóng rát, cảm giác dễ chịu vô cùng. Tân Nguyệt nhìn trượng phu đang mồ hôi đầm đìa rửa vết thương cho mình. Nàng đưa tay ra hứng lấy giọt mồ hôi, đặt vào lòng bàn tay ngắm nhìn. Chẳng bao lâu, giọt mồ hôi biến mất, tựa hồ đã thấm vào chính lòng bàn tay nàng. Người ta nói phu thê nhất thể, xem ra quả không sai.
Cuối dòng suối, căn nhà đã hiện ra. Tân Nguyệt nhìn thấy Tiểu Miêu đang đốt đèn lồng đi tìm mình, trong lòng nàng chợt dâng lên chút bực dọc. Chẳng rõ vì lẽ gì mà nàng lại càng lúc càng giận, đến nỗi hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Vân Diệp nhìn thấu tâm tư của Tân Nguyệt, chàng vỗ chân nàng một cái, cẩn thận giúp nàng xỏ giày, rồi lại cõng nàng lên, bước về phía Tiểu Miêu: – Không cần tìm nữa, chúng ta về rồi.
Tiểu Miêu tinh mắt nhận ra ngay chiếc khăn tay buộc ở chân Tân Nguyệt, nàng vội hỏi: – Tỷ tỷ bị thương ạ?
– Bị rắn cắn, may mà không phải rắn độc. Ta đã bắt nó rồi, mai sẽ lột da nấu canh. Dám cắn lão bà của ta, thật là phản rồi!
Tiểu Miêu xuất hiện, Tân Nguyệt liền mất hứng nói chuyện, chỉ ậm ừ một tiếng đáp lại lời hỏi han của nàng.
Khi Tiểu Miêu đề nghị mai cùng phu quân đi bắt dế mèn, Tân Nguyệt đã dứt khoát từ chối, bởi nàng vẫn muốn đi cùng chàng.
Sáng hôm sau, tiếng gà gáy vang vọng. Linh Đang nhóm lửa nấu cơm. Người nhà họ Vân đều nhất trí cho rằng, sở dĩ Vân Diệp thích sống trong núi hoang là vì chàng hoài niệm cuộc sống khi còn ở bên tổ sư gia. Bởi vậy, mỗi năm Vân Diệp cùng bốn lão bà và đám con lại vào sâu trong núi, tự tay bổ củi, nuôi ngựa, đun nước, nấu nướng. Trừ các gia tướng thủ vệ ở đằng xa, chẳng còn phó nhân nào khác. Đây đã trở thành một thông lệ.
Vân Lộ và Vân H��ơng đã trở thành hai khuê nữ xinh đẹp. Sáng sáng, họ xách giỏ dẫn theo cậu em trai bốn tuổi đi hái cỏ linh lăng. Loại cỏ này không chỉ động vật ưa thích mà cả người cũng vậy. Cả nhà Vân Diệp đều thích trộn nó vào cơm, chỉ riêng Vượng Tài là không chịu ăn.
Tân Nguyệt hiếm khi ngủ nướng một bận. Tối qua phu thê hứng thú dâng cao, thân thể mỏi mệt rã rời. Vả lại, đây đâu phải đại trạch Vân gia, không cần phải tuân thủ quy củ.
Sáng sớm tất nhiên phải giúp lão bà báo thù rửa hận. Ở chốn hoang sơn này, ăn thịt rắn chẳng phải lần đầu. Na Nhật Mộ là một chuyên gia lột da, dùng con dao nhỏ khảm đầy ngọc thạch rạch một vết thương hình chữ T ở cổ rắn, rồi dùng móng tay dài dễ dàng lột lớp da ấy. Linh Đang bịt mắt không dám nhìn, còn Tiểu Miêu thì chẳng hề có cảm giác gì.
Nấu canh rắn là một công việc tinh tế, bởi vậy đích thân Vân Diệp phải làm. Lúc này, các khuê nữ đã trở về. Giỏ của họ đầy ắp cỏ linh lăng xanh mướt. Chiếc váy hoa của Vân Lộ xẻ cao tới hông, để lộ đôi chân trắng nõn, nửa bên người ướt sũng. Một tay nàng xách giỏ, tay kia véo tai Vân Lôi.
Vân Diệp mỉm cười. Phong cách chất phác như tiểu thư nông gia của Vân Lộ trông thật đáng yêu. Một khuê nữ như vậy mới thực sự khiến người ta yêu mến.
– Tứ nương, Tiểu Lôi không chịu đi đường đàng hoàng, cứ nhảy xuống suối thôi.
Thủ đoạn dạy con của Tiểu Miêu vô cùng đơn giản: xách Vân Lôi lên, đánh mạnh vào mông. Đó cũng là toàn bộ "chiêu trò" của nàng. Vân Lôi thì đã chẳng sợ từ lâu rồi, cậu bé giận dỗi xoa mông, lại xoa tai mấy cái rồi chạy ngay tới bên Vân Diệp đòi ăn.
Mẫu thân đã ra uy rồi, phụ thân hiển nhiên không thể đánh mắng nữa. Vân Diệp dẫn con trai về phòng thay y phục. Chàng vừa cởi sạch quần áo chú nhóc, đang chuẩn bị lấy khăn lông lau người thì Lý Thái bước vào. Tên này có một bản lĩnh mà người thường chẳng thể bì kịp, đó là luôn xuất hiện đúng vào lúc nhà họ Vân có món ngon.
Lý Thái búng "chim" Vân Lôi một cái: – Đường đường là mãnh tướng vô địch, Sở quốc công, một học tông lừng lẫy một đời mà lại đi làm chuyện chỉ có phụ nữ mới làm, may mà thiên hạ không biết, nếu không thể nào cũng mắng ngươi cho xem.
Vân Diệp khinh bỉ nói: – Đây mới chính là chuyện ta nên làm. Còn tung hoành sa trường, đấu đá trên triều, hay thao thao bất tuyệt ở thư viện, đó đều là chuyện của đám người rảnh rỗi chẳng có gì để làm.
– Ha ha ha, đúng là thả ngựa nam sơn, đao kiếm đã cất vào kho rồi. Nói thật nhé, Hi Mạt Đế Á bảo ta tới hỏi khi nào thì ngươi gả Hương Nhi qua. Con trai ta đã mười sáu, Hương Nhi cũng đã mười bảy, đến lúc rồi còn gì.
Vân Diệp rất lâu sau mới thở dài: – Thằng con lai của ngươi nhất định phải cưới Hương Nhi sao?
Lý Thái ghét nhất câu này. Chàng tóm cổ áo Vân Diệp, nói đến văng cả nước bọt: – Đại khuê nữ của ngươi chẳng phải cũng là con lai đó sao? Ngươi lấy cái gì mà nói con ta hả?
– Khác chứ! Tiểu Mộ được chính Nhan lão tiên sinh thừa nhận là khuê nữ Hán gia. Con trai ngươi không có lá bùa hộ mệnh này. Đến khi bọn chúng thành thân, sinh cho ta đứa cháu ngoại mắt xanh, người ta sẽ nghi ngờ huyết thống Vân gia. Ta muốn gây dựng Vân gia thành một đại tộc, huyết thống tuyệt đối không thể lộn xộn.
Lý Thái buông Vân Diệp ra: – Cũng phải. Ngươi bảo ta biết tìm ai để chứng minh huyết thống cho con trai ta đây? Phụ hoàng hay đại ca ta đều không được. Đến tận bây giờ, người ta vẫn nói nhà ta là người Tiên Ti mà.
– Đồ ngốc! Lão khốn Viên Thủ Thành đã hồi sinh rồi đó. Ngươi cứ đi tìm lão ta xem, lão ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, chắc chắn sẽ cho ngươi một đáp án hoàn mỹ. Đừng nói con ngươi có mắt xanh, dù có mắt đỏ lòm lão cũng xử lý được hết. Xử lý xong xuôi chuyện này rồi hãy tới cầu thân cũng chưa muộn.
Bản dịch của chương truyện này được sở hữu độc quyền bởi truyen.free.