Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1487:

Lý Thái ăn no cháo rắn xong mới hài lòng hỏi Vân Diệp:

– Cái bữa tiệc gọi là Anh Hùng hội kia có phần của ngươi không? Ta nghe nói người ta đã phát anh hùng thiếp, rất đậm chất anh hùng giang hồ.

– Vốn là có, về sau thì không. Nhi tử ta dùng thiếp gấp máy bay giấy, ta cũng không can. Nghe nói không có thiếp thì không vào được, nên ta không đi được nữa.

Vân Diệp yêu thương vò đầu nhi tử, còn giúp nó lau mỡ trên miệng. Vốn không muốn đi, nhi tử đã cho y một cái cớ rất thích hợp.

– Ta cũng không đi, có điều Hi Mạt Đế Á rất muốn đi. Ta liền cho nàng thiếp mời, nàng nói thích ăn thịt Tuyết Long, mà trừ nơi đó ra không đâu có.

– Huynh đệ ta mà thích ăn thịt Tuyết Long thì bảo họ mang tới, ai rảnh mà đi. Kỳ thực hiện giờ hứng thú duy nhất của ta là Viên Thủ Thành mới, ta muốn xem Viên Thiên Cương sẽ gọi kẻ hậu bối này thế nào.

Lý Thái cười lớn:

– Cái này ngươi không thể cười người ta được. Vì giữ tính thần bí của đạo gia, dù có quỳ xuống cũng chẳng có gì đáng ngại. Đô Thủy Giám đã tra ra Viên Thủ Thành kia thực ra là tiểu nhi tử của Viên Thiên Cương, song Viên Thiên Cương vẫn một mực phủ nhận. Chúng ta chẳng cần chuốc thêm một kẻ thù, mắt nhắm mắt mở cho qua là được.

– Chẳng định vạch trần, chỉ muốn xem cha quỳ lạy con có sét đánh không.

– Bỏ đi, coi như nể mặt ta, chúng ta cùng đi chính danh cho Húy Nhi. Tên lừa gạt đó vẫn còn giá trị lợi dụng. Và nữa, ngươi không muốn đi xem hai con dương ưng năm xưa ngươi đã bắt đó sao?

Lời của Lý Thái khơi lên sự tò mò của Vân Diệp. Hai con dương ưng năm xưa sau khi về Trung Nguyên liền trở nên thoi thóp, đành phải giao cho đạo môn mang về Tuyết Sơn. Khi ấy chúng còn nhỏ, không thích ứng được với khí hậu Trung Nguyên. Lần này nghe tin chúng đã trở về, Vân Diệp cảm thấy mình nhất định phải đi một chuyến.

Vượng Tài rất xui xẻo. Hôm qua nhìn thấy con nhím, vì tò mò nên cắn một cái. Kết quả nửa bên miệng bị gai đâm thủng, giờ đành dùng nửa bên còn lại để nhai. Vân Lộ bôi rất nhiều bột thuốc màu trắng cho Vượng Tài, trông đến là tội nghiệp, nhưng cũng thật buồn cười. Vừa thấy Vân Diệp ra khỏi nhà liền chạy tới, hiện giờ cơ bản nó không rời Vân Diệp.

Mấy ngày trước, người đánh xe đến thay móng sắt cho Vượng Tài, phát hiện ra móng Vượng Tài không mọc dài ra nữa. Vân Diệp bảo họ ra sông mò ít vỏ sò, mang về luộc mài thành bột cho Vượng Tài ăn. Trước đây thấy người ta dùng cách này chữa cho gà đẻ trứng vỏ mềm, không biết áp dụng cho Vượng Tài có được không. May mà Vượng Tài thích ăn, chứng tỏ đã đúng bệnh.

Yến tiệc được tổ chức ở Thanh Ngưu Quan. Đạo môn mất cả năm trời chuẩn bị thịnh hội này, không cần nghĩ cũng biết xa hoa đến mức nào.

Nhân vật chính là Viên Thủ Thành giả mạo. Lý Thừa Càn có tình cảm rất sâu với Viên Thiên Cương. Đô Thủy Giám sau khi hay tin đã lập tức nhận lệnh bảo m���t thông tin này. Hoàng gia không can thiệp vào đạo môn, cũng không công khai ủng hộ, đây là một trò chơi cân bằng, mà giờ thì Lý Thừa Càn đã thành thạo lắm rồi.

Thanh Ngưu Quan đã được bao quanh bởi lớp lớp hộ vệ. Người không liên quan tất nhiên không thể vào. Một người trẻ tuổi oai phong lẫm liệt đang cầm trường đao kiểm tra thiếp mời, xem chừng không cho phép bất kỳ ai lẻn vào.

– Tên này là Tác Nguyên Lễ. Nghe đồn nổi tiếng nghiêm khắc. Cao Dương cô cô muốn vào hoàng cung, nhưng vì không được Hoàng đế bá bá cho phép trước, hắn ta thà bị đánh chết cũng không cho cô cô ấy đi qua. Về sau Hoàng đế bá bá biết mới hạ lệnh cho cô cô vào, kết quả là hắn bị đánh cho sống dở chết dở.

Lý Huy là một thiếu niên điềm đạm. Dù mái tóc đen, đôi mắt xanh lạnh lẽo tạo nên vẻ đẹp yêu mị, nhưng tính tình đứa bé này không tệ. Hắn giúp Vân Diệp trông Vân Lôi, giới thiệu người Hồ đó cho hai vị trưởng bối.

– Không biết ứng biến thì tất nhiên sẽ cứng nhắc. Đại ca ngươi tuyển thuộc hạ toàn những kẻ cực phẩm.

Vân Diệp vén rèm lên, nhìn người Hồ đó, đột nhiên nói với người đánh xe:

– Đi thẳng vào, nếu bị ngăn cản thì giết luôn.

Lý Thái vội can:

– Chuyện đó là do Cao Dương làm sai. Chúng ta không nên giúp nàng, đại ca ta sẽ không vui lòng.

Vân Diệp không cố chấp ý kiến của mình nữa, ngồi lại chỗ:

– Giờ ngươi không giết, tương lai sẽ hối hận, hơn nữa còn cực kỳ hối hận.

Lý Thái không coi vào đâu:

– Giết người này làm nhục thân phận chúng ta. Hắn muốn ta hối hận phải có tư cách đó đã.

Vân Diệp thần bí vỗ vai Lý Thái:

– Mong tương lai ngươi còn cười được.

Xe ngựa chen chúc trước Thanh Ngưu Quan. Thấy xa giá Ngụy Vương tới, lũ lượt né tránh. Vừa nói tới Cao Dương, không ngờ nàng đã nhảy từ xe của mình sang xe của Lý Thái. Mặt Phòng Di Ái khẽ giật một cái, phụ nhân gần bốn mươi tuổi rồi mà sao không học được quy củ. Phòng Huyền Linh ngồi sau lại mỉm cười, chẳng thấy điều tức phụ mình làm có gì không ổn.

Trong xe tức thì hương thơm ngào ngạt, Vân Diệp hít một cái:

– Mùi hương dẫn bướm mới nghiên cứu của Xứng Tâm, có thể gọi ong bướm tới. Muội đổ cả bình vào người sao?

Cao Dương cười khanh khách:

– Tỷ phu thật là khéo đùa. Muội chỉ dùng có một chút, nước hoa nhà huynh đắt đến chết được. Huynh nói với Tân Nguyệt tỷ tặng muội vài lọ đi.

Vân Diệp bịt mũi:

– Ta nhớ muội toàn đến nhà ta, có mua bao giờ đâu. Thứ nước hoa này Tân Nguyệt chê cái tên không hay, không định bán. Vậy thứ muội đang dùng chẳng phải là do cướp được đó sao? Cẩn thận, đang mùa hoa nở, ong mật bay khắp nơi, đừng để bị ong đốt sưng thành cái đầu heo đấy.

Cao Dương bị Vân Diệp mắng một trận, lòng không vui. Thấy Lý Huy cười trộm, nàng nhoài tới nhéo má hắn:

– Vân Hương còn chưa gả cho ngươi, ngươi đã ăn cây táo rào cây sung…

Lý Thái trừng mắt, cuối cùng mở miệng ra lại thôi. Cao Dương hiện giờ rất bá đạo, phụ hoàng, mẫu hậu và cả hoàng đế đều cưng chiều, Phòng gia coi như bảo bối, nên mới càng thêm càn rỡ, thuộc loại người chó thấy chó chạy.

Tác Nguyên Lễ lần này vô cùng biết quy củ, đích thân dắt ngựa, đưa xe ngựa vào Thanh Ngưu Quan. Người đánh xe không đưa thiếp mời ra, vốn định đợi hắn ta chặn xe rồi quất cho một trận. Xe Vương gia vào Hoàng cung còn chẳng cần kiểm tra, huống chi là ở đây, không ngờ lại phải thất vọng.

Cao Dương nghe thấy tiếng thỉnh an của Tác Nguyên Lễ bên ngoài, lông mày dựng ngược, định nổi giận. Lý Thái ấn nàng xuống:

– Lớn chừng này rồi mà còn muốn giở tính trẻ con. Đại ca rất coi trọng người này, tương lai còn cần dùng đến hắn. Sau này cứ không để ý tới hắn là được, ta không tin hắn dám chủ động trêu chọc muội.

Sau khi Lý Thái, Vân Diệp, Cao Dương, Lý Huy, Vân Lôi xuống xe, phía trước liền có một đạo sĩ trẻ tuổi tuấn tú đi tới, chắp tay thi lễ:

– Bần đạo Viên Thủ Thành.

Lý Thái mỉm cười đáp lễ.

Cao Dương và Vân Diệp lờ đi màn khách sáo đó, hai người đi vòng quanh Viên Thủ Thành mà quan sát. Trong mắt Vân Diệp đầy vẻ đùa cợt, còn Cao Dương mở to mắt kinh ngạc.

– Sở công thấy bần đạo vì sao kinh ngạc như thế?

Viên Thủ Thành lại lần nữa thi lễ hỏi:

– Không có gì, không có gì, chỉ là ngạc nhiên vì khi trẻ lại ông ta lại anh tuấn đến thế. Lần trước ông thắng tiền của ta rồi nói sẽ mời ta đến thanh lâu, giờ có định giữ lời không? Đừng tưởng trẻ lại rồi là có thể quỵt nợ nhé.

– Nợ bạc, nợ rượu, nợ gái, bần đạo sẽ không quỵt một khoản nào. Có ai mà không dày vò trong bi hoan ly hợp? Hôm qua đã trôi qua rồi, hôm nay bần đạo tự có đạo tiêu diêu của riêng mình. Trùng sinh cũng chẳng qua là một sự lặp lại, Sở công không cần kinh ngạc.

Những lời này khiến Vân Diệp không còn tâm trạng gây chuyện với hắn nữa. Đây chính là đoạn lão già kia từng nói với y khi rời Trường An. Giờ Viên Thủ Thành lại nhắc lại, ám chỉ y đừng vạch trần, chứng tỏ lão già kia đúng là tự nguyện chịu chết.

Lòng Vân Diệp bùi ngùi. Cái lão già điên này là người tuẫn đạo. Ông ta tin tưởng vào tất cả những gì mình thờ phụng, tin vào sự tồn tại của thần linh hư vô. Vân Diệp không biết nên bình luận thế nào về hành vi này nữa.

Bạn đang đọc tác phẩm này tại truyen.free, nơi chất lượng luôn được đặt lên hàng đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free