(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1488:
Được Viên Thủ Thành tháp tùng, đoàn người băng qua rừng trúc, phát hiện một không gian mới, ai nấy đều mang tiên khí ngời ngời, như Úy Trì Cung đang thử sức với khối đá thủy tinh.
Viên Thủ Thành giải thích: – Những khối đá thủy tinh này đều được đổ xi măng vào bên trong, Ngạc quốc công muốn kéo ra e rằng khó mà làm được.
Vân Diệp nhìn đá thủy tinh khắp nơi, thở dài: – Năm xưa ông không cho ta chạm vào thủy tinh trong động, bảo ta phá hoại động tiên, vậy mà giờ đây các ngươi lại chẳng hề mềm lòng chút nào.
– Giờ Sở công cứ xem thử, động thủy tinh vẫn nguyên vẹn. Kẻ nào dám phá hoại ắt sẽ bị xử tử không tha. Những khối này tìm được từ khoáng mạch, phẩm chất còn tốt hơn nhiều, lại cứng rắn và khó chế tác. Có điều, nghe nói Sở công đặc biệt yêu thích thủy tinh vô sắc, nên đạo môn đã chuẩn bị chút lễ vật nhỏ này, mong Sở công nhận cho.
Nhận lễ vật của người ta, đương nhiên Vân Diệp không tiện nói gì. Nhưng khi thấy những dã nhân nhỏ tuổi, lom khom như khỉ đi lại giữa đám đông, mang rượu phục vụ mọi người, chàng không kìm được mà buột miệng nói: – Nhớ năm xưa chúng tung mình bay lượn dưới vực sâu, thật khó tin đây lại là những vương giả của Tuyết Sơn ngày nào.
Viên Thủ Thành lấy mấy ly rượu trên chiếc đĩa do một dã nhân mặc đạo bào mang đến, rồi đưa cho Lý Thái và Vân Diệp: – Những dã nhân hung hãn Sở công từng thấy năm xưa giờ vẫn vậy. Mấy con này là do cao thủ bắt trộm từ nhỏ trong hang ổ của chúng. Sở công không biết, vì hoàn cảnh khắc nghiệt nên dã nhân thường giết chết những con non không khỏe mạnh. Đạo môn làm vậy là để cứu mạng chúng.
Điều này thì Vân Diệp tin tưởng. Hoàn cảnh sinh tồn của dã nhân vô cùng khắc nghiệt, chúng vì vấn đề thị lực mà không dám ra ngoài ánh sáng mặt trời, nên nguồn thức ăn khan hiếm. Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu là quy luật tự nhiên, Viên Thủ Thành không cần nói dối.
Thịt Tuyết Long được đặt lên lò nướng. Nhìn đầu bếp thuần thục phết dầu, thêm muối là biết ngay người này xuất thân từ tửu lâu Vân gia.
Người Quan Trung nghiện đồ nướng, thứ gì nướng được đều đem nướng sạch, nên Tuyết Long cũng chẳng thoát được vận mệnh ấy. Nhưng món ăn bị gia vị làm che lấp hết mùi vị đặc trưng, chỉ cần đem nướng, món gì cũng chỉ còn lại một vị duy nhất: cay nồng!
Cơ mặt Vân Diệp không ngừng co giật, mấy lần muốn cướp lấy thịt Tuyết Long, sau đó tống cổ tên đầu bếp đó đi. Đúng là phí của trời!
Vân Lôi rất thích đồ nướng, chảy nước miếng chờ đợi đ��u bếp nướng thịt xong. Người đầu bếp nhận ra cậu bé, đặc biệt xẻo một phần thịt béo nhất, nướng riêng cho tiểu thiếu gia, rồi đặt lên đĩa đưa cho Vân Lôi.
Lý Thái ăn uống cực kỳ mất hình tượng, ngồi tại chỗ nhai nhồm nhoàm. Cao Dương cũng chẳng khá hơn, hai huynh muội vừa ăn vừa không ngớt lời khen.
Vân Diệp nhìn quanh, thầm nghĩ, chẳng lẽ đại hội này là một bữa tiệc thịt nướng? Phía trước còn có cánh cửa lớn đóng chặt. Khỏi cần nói cũng biết, phải đợi cánh cửa đó mở ra thì đại hội mới chính thức bắt đầu.
Chợt nghe tiếng phượng gáy, Vân Diệp cười lắc đầu. Đạo môn có thể mượn được chim phượng hoàng từ tay Trường Tôn thị, chẳng biết đã tốn hao bao nhiêu công sức. Huống chi Trường Tôn thị giờ còn khó tính hơn cả Lý Nhị.
Lý Tịnh ngồi đó như lão thọ tinh đột nhiên mở mắt ra nhìn Vân Diệp: – Thật hay là giả đấy?
Vân Diệp nhỏ giọng đáp: – Cháu đóng giả ông.
Lý Tịnh dường như rất thất vọng, uống cạn ly rượu, sau đó thở dài, tiếp tục nằm xuống chiếc giường mềm nhắm mắt dưỡng thần. Già r���i thì sợ chết, chẳng hề có chút dáng vẻ của một lão tiền bối. Vân Diệp thầm rủa lão già tham sống sợ chết.
Không muốn lại gần Trình Giảo Kim nữa, Trương Kiệm không chịu nổi hành vi ác bá độc chiếm một đầu bếp của hắn. Cầm chiếc đĩa trống, chàng liếc xéo Lão Trình đang bị Ngưu Tiến Đạt vừa kéo vừa dỗ lôi đi. Chỉ cần chậm chút nữa thôi là thế nào cũng sẽ đánh nhau.
Trong hoàn cảnh huyên náo như thế, lại có người đánh đàn. Vân Diệp không hiểu họ đang đàn gì, bèn lấy vai huých Lý Nghĩa Phù bảo hắn giải thích.
Lý Nghĩa Phù nghiêng tai lắng nghe một chút, quả nhiên không hổ danh tài tử, đáp: – Đây là một khúc từ mới, đang bày tỏ nỗi bất đắc ý trong lòng. Hắn tự ví mình như u lan trong khe núi, muốn hóa thành bạch hạc bay lên nhưng bị núi cao ngăn trở.
Tiên sinh cứ coi như hắn đang lên cơn sốt là được. Học sinh không hiểu Anh Hùng hội lại có hạng người này làm gì. Nếu có tài, sao không thi vào thư viện? Nếu thấy mình tài cao tám đấu, học rộng năm xe, có thể đến đường Chu Tước mà dâng thư tiến cử vào tủ đồng. Đàn ở đây chẳng qua là muốn tìm một người tri âm mà thôi.
– Học sinh tuy tri âm thật, nhưng lại không thèm để ý. Đến dũng khí tự tiến cử cũng chẳng có.
Vân Diệp nghe thấy tủ đồng, hỏi: – Tủ đồng năm xưa bệ hạ đặt vẫn còn sao?
– Vâng, Chu Hưng Ti Nông đã tự mình tiến ngôn, rằng tủ đồng không chỉ nên tiếp nhận ý kiến của bách tính và tiểu lại, mà còn có công năng tra xét kẻ gian, để thiên hạ đều có thể trở thành ngôn quan.
Vân Diệp gật đầu: – Chu Hưng à, hắn thẩm án e rằng vụ nào cũng có chứng cứ xác đáng. Lý Nghĩa Phù, ngươi có đối thủ rồi.
Nói rồi vỗ vai Lý Nghĩa Phù một cái, làm hắn ngớ ra.
Lịch sử vẫn ngoan cố tiếp diễn, trước đó nghe tới Tác Nguyên Lễ đã làm Vân Diệp giật mình, hiện giờ lại nghe thấy Chu Hưng, không biết Lai Tuấn Thần trứ danh giờ ở đâu...
Tiếng phượng gáy vang vọng chín tầng trời, nhưng đây không phải tiếng chim cực lạc. Chẳng biết đạo môn đã dùng thứ gì phát ra tiếng chói tai đến vậy, khiến phượng hoàng hoảng sợ bay tứ tán khắp trời. Lợn rừng húc cửa ư? À không, phải nói là kỳ lân hiến điềm lành mới đúng chứ. Vân Diệp định kiểm tra xem cái sừng kia vì sao lại ánh lên màu kim loại, thì bị Viên Thiên Cương cười tủm tỉm khoác tay kéo vào nội viện. – Đây là tê...
– Ha ha ha, là "tâm linh hữu tê", câu nói nổi danh của Sở công khiến bần đạo rất tâm đắc. Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu đang đợi Sở công trong điện Lão Quân.
– Nếu như ông cưa sừng kỳ lân tặng ta thì ta sẽ ngậm miệng.
– Đâu có gì khó khăn. Đêm nay là thịnh hội anh hùng hào kiệt tụ tập, vừa lúc ca ngợi thịnh thế. Sở công đêm nay phải múa bút làm thơ nhé!
– Ta tới là để thăm thúc thúc của ngài.
Vân Diệp cố ý nói đểu Viên Thiên Cương: – Gia thúc có tiên phong đạo cốt, Sở công là anh kiệt của nhân gian, tất nhiên nên thân cận với nhau.
Viên Thiên Cương nói rất trịnh trọng.
Ài, đúng là kẻ vô sỉ thì luôn vô địch. Giờ có vạch trần cũng chẳng ai tin mình, lại còn bị người ta nghi ngờ nhân phẩm.
Trong nội đường có vô số kỳ hoa dị thảo, riêng hoa lan đã có đến trăm loại. Mặt trời đã sắp xuống núi mà bướm bướm vẫn chưa nghỉ ngơi, vẫn vỗ cánh trên những đóa hoa. Chuyện này quả thực không phù hợp với quy luật tự nhiên.
Trường Tôn thị thấy Vân Lôi liền cười vẫy tay. Lập tức có cung nhân bế Vân Lôi đi qua bụi hoa, để Trường Tôn thị dắt tay. Vân Diệp thấy nhi tử chẳng mấy chốc đã bắt được rất nhiều bướm bướm, liền hiểu ra rằng đạo gia đã dùng nhựa thông gắn bướm vào những đóa hoa.
Cao Dương rất bất mãn, thầm nghĩ, mình đã xức bao nhiêu nước hoa như thế mà chẳng thu hút bằng một bông hoa? Cô nàng liền oán trách Vân Diệp: – Nước hoa nhà huynh có phải giả không?
Lý Thái cũng phát hiện ra: – Không phải vấn đề ở muội hay ở nước hoa đâu, mà là do đám đạo sĩ chết tiệt.
Cao Dương càng không hiểu, lắc tay Lý Thái: – Vì sao?
Lý Thái vỗ đầu: – Là ta nói sai, vấn đề là ở muội đấy.
Cao Dương bị ấm ức lại không thể kể khổ với Vân Diệp, bèn quay sang ra sức nhéo tay Phòng Di Ái, rồi làm bộ tội nghiệp gọi Phòng Huyền Linh: – Cha.
Cái trò che mắt của đạo gia sao giấu nổi đôi mắt thấu sự đời của lão Phòng được. Lão khéo léo dùng tay áo gạt bàn tay đang nhéo Phòng Di Ái, rồi cười đáp: – Ca ca và tỷ phu con nói không sai, là vấn đề của đám mũi trâu. Con cứ quan sát kỹ là sẽ phát hiện ra bí mật trong đó.
Cao Dương ghé vào lan can nhìn rất lâu mà vẫn không phát hiện ra điều gì.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn nhé.