(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1490:
Tân Nguyệt ghi nhớ từng lời trượng phu dặn dò, đoạn lo lắng hỏi:
– Chàng không còn bận tâm thế sự nữa, liệu đám người kia có buông tha cho chàng không? Sau khi Thừa Càn đăng cơ, chàng và Thanh Tước cứ mãi nhún nhường, nếu cứ tiếp tục như vậy, người ta sẽ được đà lấn tới mất thôi.
– Thiếp nghe nói Thừa Càn đang định lập một hạm đội khổng lồ, đến lúc đó h���m đội nhà ta sẽ yếu thế hơn nhiều. Hầu Kiệt đã hỏi chàng có cần chuẩn bị thêm vài hạm đội nữa không, vì hiện tại dân số trên các đảo xa đã lên tới cả triệu người, cả vùng đảo trở nên phồn hoa, hắn muốn mở rộng thêm phạm vi thế lực. Nghe nói hải tặc Hồng Hải hoạt động rất hung hãn, đã uy hiếp tới cả hạm đội Nam Hải rồi.
– Thiếp không rành quân sự, chỉ biết hạm đội nhà ta giờ qua Hồng Hải đều phải nộp tiền, trước đây đâu có như vậy. Thiếp đã viết thư mắng Dung Nhi một trận ra trò. Thiếp không màng tiền bạc, nhưng rất coi trọng thể diện của Vân gia.
Vân Diệp nghe Tân Nguyệt than thở, mỉm cười khẽ gãi tay nàng:
– Vân gia đã tung hoành trên biển hai mươi năm, chưa đủ hài lòng sao? Giang sơn Tiền Tùy cũng chỉ tồn tại có mấy chục năm thôi mà.
– Thiếp đây chẳng màng giang sơn xã tắc, thiếp chỉ biết một lẽ: trước kia Vân gia không phải nộp tiền, bây giờ không phải nộp, và sau này càng tuyệt đối không phải nộp!
Vân Diệp càng cười càng vui vẻ:
– Những con thuyền của Hầu Kiệt đã đóng xong rồi. Hai chiến hạm hạng Vô Địch đã hoàn tất thử nghiệm, chỉ cần trang bị vũ khí là có thể ra khơi tác chiến ngay. Hầu Kiệt sở dĩ nói với nàng như vậy là để hỏi ta có nên ra tay không. Nếu phu nhân thấy việc nộp tiền là vô lý, vậy thì cứ đi đòi lại thôi.
Nói rồi, chàng nhét một con dấu vào tay Tân Nguyệt, đoạn đi vào vườn hoa. Nghe tiếng gấu mèo kêu, chàng nhìn vào hai chậu đất riêng, thấy hai con dế mèn to lớn bóng bẩy, chợt nổi hứng, đặt tên cho chúng là Vô Địch 1 và Vô Địch 2.
Dế mèn Sơn Đông của Lão Trình quả nhiên uy mãnh. Con dế mèn của Lý Tích chỉ vài đòn đã bị cắn đứt râu, phải chạy vòng quanh chậu. Ai cũng bảo Lý Tích dùng con dế bại trận để ra oai. Ông ta nói "giặc cùng chớ đuổi" rồi khoanh tay xem náo nhiệt. Quả nhiên, con dế mèn bị truy sát bỗng nhiên nổi điên, lao vào ngoạm lấy cánh của đối thủ, mặc kệ đối thủ cắn cổ mình.
Đến khi cổ con dế mèn kia bị đứt lìa thì trận chiến cũng kết thúc. Trình Giảo Kim cười ha hả, đang định chế nhạo Lý Tích thì Lý Tích nhặt một chiếc cánh gãy trong chậu ra, phẩy trước mặt Lão Trình, ��oạn lấy thêm một con dế mèn khác, cười nói:
– Tiếp tục đi.
Vân Diệp chính là người đứng ra tổ chức cái "trung tâm hoạt động" của đám lão gia này. Ở đây có người mê đọc sách như Phòng Huyền Linh, người thích đồ cổ như Đỗ Như Hối, lại có cả người khoái kể chuyện đánh trận như Trình Giảo Kim. Bên cạnh ông ta luôn có một hai học trò theo sau, chỉ cần Lão Trình rảnh rỗi là y như rằng chúng lại xán tới nghe ông kể về trận đại chiến Hổ Lao quan.
Tóc tướng đã bạc phơ Quân giặc tháo chạy xa Lão tướng nay không địch Lần đầu nhìn cố hương Nhà cửa vẫn còn nguyên Cát vàng phẩy roi ngựa Mặt già hằn dấu bể dâu Ngựa già liếm vết thương. Khúc Dương Quan Tam Điệp Nghe nát cả ruột gan Ta đi em tóc hãy còn xanh Nay tóc đã bạc phơ Gì khiến em bạc đầu? Sương lạnh vùng sa mạc. Thật vô tình! Say gục bên chén Hướng Dương Đây là đất đai quê ta Phụ thân ta từng cày cấy Quân công mười hai cấp ư? Chẳng thèm màng!
Trình Giảo Kim kể xong một đoạn về trận đại chiến Hổ Lao quan, nhớ tới những đồng đội đã ngã xuống, lòng không khỏi bùi ngùi, đoạn kiến nghị với Lý Tích đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh:
– Mãi không chịu chết cũng thật phiền toái. Đám huynh đệ dưới địa phủ đang bị người ta vây công tứ phía, nếu Lão Trình không xuống giúp, e rằng chúng sẽ không chống đỡ nổi mất. Lão Lý, hay là ông đi trước làm tiền trạm đi xem sao.
– Cũng sắp rồi. Chỉ cần thằng Kính Nghiệp cứ tiếp tục làm sằng bậy như thế, lão phu đây sẽ đích thân xuống dưới đó tác chiến, không cần ông phải nguyền rủa làm gì.
– Con cháu, chắt chít của ông đều đã được an bài ổn thỏa cả rồi. Chỉ có dòng dõi của ta thì mọc như cỏ hoang, con trai ta mất sớm, chỉ để lại mỗi một đứa, giờ nó làm đại đô đốc ở Tương Châu. Đó là do bệ hạ nể mặt lão phu ta thôi. Nhưng thằng nhóc đó tuổi trẻ tài cao lại nắm quyền lớn, không biết phân biệt lợi hại, nghe nói gần đây nó không chịu an phận. Lão phu đã hạ lệnh cho nó về, vợ con nó đã về rồi mà nó vẫn nói quốc sự quan trọng hơn, không chịu về.
Lý Tích cười thảm thiết:
– Tương Châu gần kinh thành như vậy, có biến động quân sự gì đáng kể được chứ.
Trình Giảo Kim lập tức đứng phắt dậy:
– Không được! Mấy hôm trước Vân Diệp còn dặn dò trong nhà rằng thời điểm này tuyệt đối không được có bất kỳ sai sót nào. Bệ hạ đã lập Thôi Sự Viện ở đường Chu Tước, do Chu Hưng và Tác Nguyên Lễ làm chủ sự. Hai kẻ này vô cùng ác độc, rơi vào tay chúng thì chỉ còn nước chết thôi.
– Khâu Hành Cung, vị Đại tướng Tả vệ, gần đây đột nhiên bị bắt, bảo là mưu phản, không phải chuyện láo toét thì là gì? Lão phu vội vàng đi thăm, Chu Hưng còn tỏ ra lễ số chu đáo, đem thư nhận tội cùng bằng chứng cho lão phu xem. Lão phu đã kiểm nghiệm mấy lần, đúng là bút tích của hắn. Lão phu muốn đích thân chất vấn Khâu Hành Cung, nhưng lại bị hoạn quan ngăn cản, nói là không có lệnh thì không được phép vào.
– Kính Nghiệp cứ làm như thế này thì nhất định sẽ có chuyện lớn. Bệ hạ đang ra sức bồi dưỡng người của mình, ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng sẽ không ngăn cản. Giờ đây là thời điểm "thay cũ đổi mới", có tội hay không không quan trọng bằng sự trung thành.
Lý Tích chán nản đáp:
– Nếu có chuyện thì giờ e rằng đã muộn. Kính Nghiệp từ nhỏ đã không an phận, luôn cho rằng trong đám trẻ tuổi mình là người tài hoa nhất. Nó đâu biết rằng chút bản lĩnh ấy của nó, đừng nói so với đám Vân Diệp, Lý Thái, mà ngay cả so với thế hệ thứ ba như Lý Dung, Vân Thọ cũng còn kém xa tít tắp.
– Thằng bé ấy tài hèn chí lớn, ai mà biết nó sẽ làm gì chứ? Ông đoán nổi không, bọn gia tướng ta phái đi bắt nó về đã bị nó đánh gãy hết chân. Ta không hiểu nó đã gây ra đại họa gì mà ngay cả gia đình nó cũng không dám về.
Vân Diệp bê hũ dế mèn từ trong phòng đi ra. Hôm nay thu hoạch không tồi, túi vàng nặng trĩu. Tiếc là đã cuối thu rồi, dế mèn cũng chẳng sống được bao lâu nữa.
Chàng ngồi xuống cạnh Lão Trình, cầm ấm trà lên tu một ngụm, sảng khoái vô cùng. Định bụng khoe khoang chiến tích của mình thì thấy hai ông già mặt mày ủ rũ:
– Hai vị đều thắng lớn như vậy, sao vẫn còn không vui?
Trình Giảo Kim đứng phắt dậy, hỏi:
– Ngươi có cách nào cứu Kính Nghiệp không hả?
Vân Diệp lắc đầu.
– Một đại đô đốc lại cưỡng chế tiếp quản quyền lực địa phương để làm gì? Chẳng lẽ muốn một tay che trời ở Tương Châu sao? Hắn ta tưởng mình là ai chứ? Cháu đã phái người đi Tương Châu. Chắc chắn đầu hắn sẽ sớm xuất hiện trước mặt Anh công thôi. Đó là cách duy nhất để không ảnh hưởng đến cả gia tộc chúng ta. Cháu là người đứng đầu đời thứ hai của gia tộc, có quyền quyết định việc này. Anh công hãy cố gắng kiềm nén bi thương.
– Vốn dĩ cháu không định nói cho Anh công biết là cháu đã ra tay, nhưng giờ thì không giấu giếm nữa. Muốn đánh mắng thế nào tùy ngài.
Lý Tích siết chặt nắm tay, móng tay cắm phập vào da thịt. Mãi rất lâu sau ông mới xòe tay ra, lòng bàn tay đã rướm máu tươi. Ông loạng choạng đứng dậy, chắp tay cảm tạ Vân Diệp, đoạn bỏ đi, nói:
– Không cần mang đầu nó về đâu. Lão phu không muốn nó được nhập táng toàn thây. Chuyện này, ba chúng ta biết là đủ rồi.
Trình Giảo Kim đợi Lý Tích khuất dạng khỏi viện tử, mới nhỏ giọng hỏi:
– Tiểu tử, ngươi thật sự đã phái người đi giết Kính Nghiệp sao? Có đáng tin không đấy? Tên khốn kiếp đó tuy đáng ghét, nhưng thân thủ không tồi, nếu không cũng chẳng kiêu ngạo đến mức ấy được.
– Là Đơn Ưng ra tay, nên hắn chết chắc rồi. Nếu như hắn chỉ đúc tiền mưu lợi, chèn ép thứ sử, đoạt quyền thôi thì cháu còn có cách cứu mạng cho hắn. Nhưng tên này cực kỳ ích kỷ, khiến cháu căm ghét. Nó không chịu nói cho gia gia biết mình đã phạm tội gì, lại còn đưa vợ con tới làm kế hoãn binh, thử hỏi nó còn xứng đáng làm người nữa không? Chẳng lẽ nó không biết tội tạo phản có thể khiến cả nhà chẳng còn ai sống sót sao?
– Anh công có công lao to lớn cỡ nào cũng không thể xóa nhòa tội danh tạo phản này! Cho nên cháu không hề có ý định cứu hắn. Loại người như thế này, cho dù có đưa lên đảo xa cũng không chịu yên phận, hoàn toàn là một con ngựa phá hoại cả bầy. Bởi vậy, cháu đã bảo Đơn Ưng đi giết hắn, diệt trừ mầm họa.
Từng con chữ trong đoạn truyện này đã được truyen.free tỉ mỉ chắt lọc, hy vọng sẽ chạm đến trái tim người đọc.