(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1491:
Trình Giảo Kim hít một hơi khí lạnh:
– Tiểu Diệp, cháu hãy giúp bá bá trông chừng Xử Lượng và Xử Bật. Nếu chúng gây ra chuyện gì, cháu phải ra tay mạnh mẽ, tuyệt đối đừng do dự, nhà ta lắm người, không thể để xảy ra tổn hại.
Vân Diệp phiền não lắc đầu:
– Cháu đã bỏ hết chuyện triều đình, chỉ muốn sống vài ngày nhẹ nhõm, giờ thì hay rồi, lại còn lòi ra chuyện của Kính Nghiệp. Hắn không có óc à? Đô thủy giám thì có đầy ra đấy, nếu không phải cháu kịp thời nhận được cảnh báo trước thì Anh công đã gặp rắc rối lớn rồi. Bá bá cũng biết, hoàng đế đang ráo riết loại bỏ những kẻ chống đối, lại được Thái Thượng hoàng ủng hộ, đến cả Thanh Tước còn chẳng dám vượt quá giới hạn nửa bước.
Trình Giảo Kim gãi đầu:
– Bảo Tiểu Vũ giám sát mấy đứa bại gia tử trong nhà đi. Tiền tài thì cứ cho Tiểu Vũ rộng rãi một chút, gia nghiệp lớn như vậy không thể để xảy ra chuyện gì. Mà Tiểu Vũ thích đào hang trong núi là sao nhỉ? Mai bảo nó về, nói với nó Trình gia gia vừa thắng được ít vàng tiêu không hết, cứ tha hồ mà đào hang!
Vân Diệp vừa về tới nhà liền thấy một viên quan ngũ phẩm gầy gò ngồi ở phòng khách, đang nói chuyện với Lão Tiền, ngón tay trắng trẻo gõ bàn rất có quy luật.
Thấy Vân Diệp, hắn lập tức hành đại lễ bái kiến:
– Hạ quan ti nông tự thiếu khanh, chủ sự Thôi sự viện Chu Hưng bái kiến Sở công.
Vân Diệp không đáp, quan sát kỹ hắn mới nói:
– Hôm nay gọi ngươi tới đây thực ra là để hỏi, già trẻ nhà Khâu Hành Cung rốt cuộc sẽ xử trí ra sao? Đại hình vốn không liên lụy tới thê nhi, vậy mà ta lại nghe nói ngươi bắt cả nhà hắn vào Thôi sự viện. Ngươi rốt cuộc có tâm tư gì?
Chu Hưng khom lưng nói:
– Theo luật Đại Đường thì đúng là như thế. Nhưng Khâu Hành Cung là tội phạm do chính bệ hạ điểm danh xử trí, cho nên điều luật về tội không liên lụy tới thê nhi không còn thích hợp.
– Ngươi làm việc theo Đường luật, hay là nghe ý chỉ của bệ hạ? Đại Đường ta đặt ra Đường luật là để tất cả phải tuân thủ, kể cả bệ hạ. Bệ hạ muốn làm theo ý chỉ thì trước tiên phải sửa Đường luật đã. Lão phu không tin bệ hạ lại ngang nhiên làm trái.
– Cho ngươi một ngày để thả thê nhi Khâu Hành Cung ra. Nếu không, ta sẽ đích thân hỏi Đông Tây lưỡng các xem có phải chúng chỉ là đồ trang trí không, hỏi tể tướng xem Đường luật có phải đã được sửa rồi không, và hỏi bệ hạ vì sao lại không tuân thủ Đường luật.
Chu Hưng chẳng hề sợ hãi, còn ưỡn thẳng lưng nói:
– Hạ quan là ưng khuyển của bệ hạ, bệ hạ bảo sao thì làm thế. Nếu Sở công thuyết phục được bệ hạ, hạ quan chẳng dám không nghe.
– To gan lắm! Bệ hạ đăng cơ mới hai năm, Thôi sự viện mới lập ba tháng, bây giờ lão phu không còn tranh đấu với ai nữa, vậy mà một tên chủ sự như ngươi cũng dám cãi lời lão phu rồi sao? Người đâu! Trói hắn lại treo ở cổng Thôi sự viện, đợi mai ta vào cung yết kiến bệ hạ rồi sẽ xử trí.
– Sở công...
Chu Hưng chưa nói hết đã bị Lưu Tiến Bảo và gia tướng xô ngã, dùng thừng trói gô lại vác đi.
Vân Diệp định đi gặp Lý Thừa Càn, hỏi hắn xem định tiếp tục đến khi nào. Lúc này, tất nhiên phải thanh trừng quân đội trước. Muốn quốc gia bình yên, ắt phải nắm chắc cán thương.
Vân Diệp không quan tâm việc xử lý đám tướng quân ra sao. Đã bước chân vào vòng danh lợi này, bị chặt đầu là chuyện thường. Đôi khi, chặt đầu ngươi không phải vì ngươi sai, mà là vì cần.
Tào Tháo giết quan đốc lương chính vì thế.
Khâu Hành Cung xưa nay vốn không thuộc thế gia đại tộc, lại chẳng phải là thần tử theo hoàng đế dựng nghiệp. Hắn hoàn toàn dựa vào tư lịch trong quân mà có được vị trí này, cần mẫn làm việc, chỉ mong có được bát cơm phú quý. Giờ thì hay rồi, Lý Thừa Càn lại nhảy ra giết gà dọa khỉ.
Giết Khâu Hành Cung thì hiệu quả không tốt. Kẻ tiếp theo là Lý Kính Nghiệp. Khi đó, cần chứng cứ xác thực để chứng minh hắn đáng chết, nếu không, phản ứng của Lý Tích sẽ khiến hoàng đế bẽ mặt.
Hôm sau Vân Diệp ăn sáng xong liền tới Trường An, Vượng Tài tất nhiên theo sau. Vân Diệp thò tay ra ngoài xe xoa đầu Vượng Tài, vừa giảng giải cho nó nghe chuyện triều đình.
Vượng Tài rõ ràng là hiểu điều Vân Diệp nói, cho nên luôn bĩu môi coi thường.
Có Vượng Tài làm bạn nên đường đi không hề buồn chán. Nhìn nó đuổi thỏ hoang, dẫm cỏ, Vân Diệp làm gì cũng thấy vui. Ngựa già ba mươi tuổi rồi như hắn, mấy ai có được tinh thần như Vượng Tài?
Nói nói cười cười vào thành, rẽ thẳng tới đường Chu Tước. Vân Diệp định tới Thôi sự viện xem diễn biến sự việc, Chu Hưng bị treo cả đêm rồi, không biết giờ hắn còn mạnh miệng được không?
Rất đông người t��m tụm trước cổng Thôi sự viện, đa phần là võ sĩ của Thôi sự viện. Chu Hưng vẫn bị treo ở cổng, Lưu Tiến Bảo cùng gia tướng đang đứng phía trước. Đám võ sĩ tuy phẫn nộ nhưng không dám làm gì, uy danh của Vân Diệp khiến chúng không dám mạo phạm.
Vân Diệp xuống xe, chắp tay đi tới. Đám đông tách ra, kẻ quỳ người khom lưng. Vừa rồi còn ồn ào là thế, lập tức im phăng phắc.
Chu Hưng cố ngẩng cổ lên nói lớn:
– Sở công, quan chức của hạ quan do bệ hạ ban cho, nơi này là chỗ làm việc, xin giữ cho ti chức chút thể diện, cũng là giữ thể diện cho bệ hạ.
Vân Diệp lạnh lùng nói:
– Nếu như không phải nể mặt bệ hạ, thì ngươi đã bị lột da rút gân rồi, chẳng tới lượt ngươi lắm mồm đâu! Ta hỏi ngươi lần nữa, đám phụ nhân và trẻ nhỏ kia có thả không?
Chu Hưng cười gằn:
– Thôi sự viện hành hình vào ban đêm, hai trăm ba mốt phạm nhân đều bị đánh chết, ngài tới muộn rồi.
Vân Diệp sững sờ, rút đao bên hông Lưu Tiến Bảo, chém về phía Chu Hưng, rõ ràng muốn chém hắn làm đôi. Không ngờ, bên cạnh có một cây mã sóc chắn phía trước. "Choang" một tiếng, đao chém vào mũi sóc, đốm lửa bắn tung tóe.
Vân Diệp nhìn lại, người ngăn mình không ngờ là Trình Xử Mặc, còn giáp trụ chỉnh tề, một tay cầm mã sóc, mặt mày âm trầm. Chu Hưng rơi từ trên không xuống. Trình Xử Mặc quát:
– Còn không mau xéo đi.
Chu Hưng mặc kệ đau nhức, được võ sĩ đỡ chạy vào bên trong, rồi lập tức đóng cửa lại.
Vân Diệp liếc Trình Xử Mặc một cái rồi xoay người đi. Lý Thừa Càn đã phái Trình Xử Mặc tới ngăn cản, vậy là không giết được Chu Hưng nữa rồi. Đầy bụng lửa giận không chỗ phát tiết, hắn hậm hực chém đao xuống càng xe của mình rồi định lên ngựa.
– Bệ hạ mời Sở công vào cung nói chuyện.
Trình Xử Mặc nói như một người máy.
– Chuyển lời với bệ hạ, hôm nay lão thần không khỏe, không muốn lây bệnh cho bệ hạ, giờ về Ngọc Sơn an dưỡng, xin bệ hạ lượng thứ.
Lời vừa dứt xoay đầu ngựa phóng khỏi thành.
Vượng Tài đã lâu rồi không gặp Trình Xử Mặc, chạy tới lấy đầu thân mật cọ vào ngực hắn. Trình Xử Mặc vuốt lông nó cười khổ:
– Bảo với đại ca của ngươi, lão tử hết cách rồi. Giết một tên Chu Hưng mà làm hỏng tình cảm với hoàng đế thì không đáng chút nào.
Vượng Tài thấy Vân Diệp đã đi xa, vẫy vẫy đuôi rồi đuổi theo...
Lúc này Chu Hưng mới đi ra, khom người hành lễ với Trình Xử Mặc:
– Chu Hưng đa tạ ơn cứu mạng của tướng quân.
– Nếu hôm nay không phải lão phu trực ban, thì người ra tay chém đầu ngươi chính là lão phu rồi.
Chu Hưng nhìn Trình Xử Mặc đi xa mới dám thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi, hắn cảm thụ được sát khí của Vân Diệp, một đao đó không hề có chút giả dối nào. Nếu không có Trình Xử Mặc, hắn không dám nghĩ tới hậu quả. Đến giờ hắn mới thực sự hiểu ra, nếu Vân Diệp muốn giết hắn, hắn hoàn toàn không có khả năng sống sót.
Trình Xử Mặc vào hoàng cung báo cáo, Lý Thừa Càn thở dài:
– Không biết Tiểu Diệp oán trách trẫm thế nào, trẫm cũng đã dự liệu được y không muốn vào hoàng cung gặp trẫm rồi.
– Lúc xử trí Khâu Hành Cung, Tiểu Diệp không nói gì đã là rất hiếm có. Giờ lại xử trí già trẻ trong nhà Khâu Hành Cung, chuyện này lại đi ngược với đạo lý làm người của y, nên y mới phải ra tay.
– Thế này thì về sau y sẽ không bước vào hoàng cung nữa rồi. Trẫm không hiểu, y là thống soái vô địch, tung hoành sa trường bao năm, sát phạt quyết đoán, tại sao lại để bụng chuyện giết mấy phụ nữ và trẻ nhỏ như vậy? Chẳng lẽ y lại không hiểu đạo lý nhổ cỏ phải nhổ tận gốc sao?
Tuyệt phẩm dịch thuật này do truyen.free tâm huyết thực hiện, kính mời quý vị độc giả tìm đến bản gốc để thưởng thức trọn vẹn và ủng hộ.