Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1493:

Bệ hạ, thứ này hại tim phổi, không thích hợp với bệ hạ đâu.

Vân Diệp cẩn thận nói: - Sống lâu như thế làm gì, sau này đừng gọi ta là bệ hạ nữa. Bệ hạ của ngươi ở trong hoàng cung, nơi này chỉ có Lý Thế Dân.

Dường như Lý Nhị đang có tâm trạng không tốt mấy: - Nghe nói hôm nay ngươi phải nếm trái đắng? Vô dụng! Đã định cứu người thì đừng cho hắn cơ hội xoay sở. Cứ chém Chu Hưng ngay tại nhà ngươi, sau đó dẫn người đến Thôi Sự Viện cứu người ra là xong phải không? Chỉ vì ngươi cố kỵ thể diện hoàng đế, mọi chuyện lập tức thay đổi. Tiểu tử, vô lý mới là đạo sinh tồn. Nếu suy nghĩ của ngươi đều nằm trong dự liệu của người ta thì ngày bại vong của ngươi không còn xa nữa.

Vân Diệp nhìn quanh không thấy Trường Tôn thị hay Dương phi, Âm phi, định hỏi thì Lý Nhị nói: - Hoàng hậu thích tắm ở đây. Haha, chẳng biết nhiễm thói xấu gì, chắc muốn có chút hơi người thôi, ta đang đợi hoàng hậu.

Vân Diệp cẩn thận đưa rượu nho tới. Lý Nhị uống một ngụm rồi đổ đi, tức giận nói: - Cho băng vào. Lấy nước ấm lừa trẫm à?

Vân Diệp đành thêm đá vào rượu, lại nghe Lý Nhị nói: - Có phải thấy trẫm ở đây đợi hoàng hậu tắm rửa là lạ lắm không? Chẳng qua trẫm không muốn ở một mình thôi. Già rồi, không chống lại được chuyện cũ ùa về, giờ trong mơ cứ hay xuất hiện Tức vương và Ẩn thái tử. - Kỳ quái thật. Trẫm thực sự rất muốn đám Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức xuất hiện, trẫm không sợ những kẻ đó. Nhưng ngồi cùng Ẩn thái tử và Tức vương lại thấy toàn thân không thoải mái, nói xem thế là sao?

Vân Diệp nghĩ một lúc rồi đáp: - Dù là trên triều hay chiến trường, bọn họ đều là bại tướng của bệ hạ, nên bệ hạ không cần lo. Chẳng qua bệ hạ không quen với sự vắng lặng hiện tại thôi, dần dần sẽ ổn. Bệ hạ có nhớ ván bài cuối cùng với Thái Thượng Hoàng ở cung Chiêu Dương không?

Lý Nhị gật đầu tỏ vẻ vẫn nhớ, Vân Diệp lại nói: - Vậy là đúng rồi. Thái Thượng Hoàng trước khi lâm chung từng nói: "Lão tử chỉ cần ù một ván, một ván là đủ." Nói xong liền ra đi. Chỉ cần bệ hạ giúp Thái Thượng Hoàng ù một ván, thỏa mãn yêu cầu của người là sẽ không còn phiền não gì nữa.

Lý Nhị ngẩng đầu nghiêm túc hỏi: - Thật chứ?

- Giả đấy ạ, đó là thần nói để bệ hạ vui thôi. Có điều bệ hạ có thể coi là thật, thói đời này ai mà nói rõ được thật hay giả, cứ hồ đồ đi.

- Hồ đồ? Ý hay! Chúng ta sống quá rõ ràng nên mới khổ. Vậy cứ hồ đồ sống cho qua đi, ý hay!

Lý Nhị mỉm cười, rít một hơi thuốc, vẻ mặt cũng trở nên sinh động. Con người không thể có thói xấu, một khi đã có thì muốn sửa đổi vô cùng khó. Vân Diệp cai thuốc còn chẳng nổi một ngày, nên khi y chìm trong khoái cảm của khói thuốc, người khác nhìn y đầy kính sợ. Thói xấu của Lý Thái là quá tò mò. Thấy Vân Diệp hút thuốc, chẳng bao lâu sau hắn cũng phát hiện đây là thứ tốt, có thể giúp tập trung tinh thần. Vân Diệp biết đó là ảo giác do nicotin gây ra, nhưng y không định nói, tránh để đời sau lấy mình làm tấm gương cấm thuốc. Điểm chung giữa y và Lý Thái ngày càng nhiều. Cùng đặt bát cơm xuống, cùng súc miệng, sau đó rút thuốc lá ra nằm xuống ghế làm thần tiên.

- Sau khi ngươi không giết được Chu Hưng, rất nhiều người gặp họa. Hôm qua một vị tông thất bị đưa vào, hôm sau đầu đã bị chặt mất. Tông thất chẳng phải do phủ tông nhân xử trí sao? Sao bây giờ lại thành chuyện của Thôi Sự Viện rồi?

Vân Diệp phả khói điệu nghệ, nói: - Hiện giờ có hối hận vì hôm đó không để ta giết Tác Nguyên Lễ không? Tên đó cùng Chu Hưng là hai thần giữ cửa của Thôi Sự Viện, văn võ bá quan đi qua đều run rẩy.

- Hơi hối hận. Có điều ta càng tò mò vì sao ngươi vừa nghe thấy tên người là biết được bản tính của hắn? Ta không ngốc hơn ngươi, sao không có bản lĩnh này?

- Chuyện này nói ra thì dài lắm. Ngươi có biết Công Dã Trường không? Chính là tên "Công Dã Trường, Công Dã Trường, Nam Sơn chỉ có dê, ngươi ăn thịt, ta ăn ruột." (Công Dã Trường là người nước Tề, cũng có tiểu thuyết nói là người nước Sở vào thời Chiến Quốc. Hiểu tiếng chim)

Lý Thái suýt sặc thuốc: - Đừng nói ngươi cũng hiểu tiếng chim. Hiện giờ nó đang kêu ở trên cây kìa, nói xem nó nói gì?

Vân Diệp đưa mắt nhìn con chim đó: - Nó đang trách vì sao chúng ta không biến đi, vừa rồi ngươi ăn cơm vãi ra quá nhiều.

Lý Thái hừ một tiếng quay đầu đi nói chuyện với Vượng Tài. Vượng Tài như hiểu Lý Thái nói gì, gật đầu liên tục. Một lúc sau, nó không thèm để ý tới hắn nữa, chạy sang bên Vân Diệp nằm. Vừa rồi Lý Thái nhả khói vào mũi nó, đúng là không phải người tốt.

- Mỗi người đều có thiên phú riêng mà không ai hay biết. Ta hoài nghi thiên phú của ngươi là tiên tri, thiên phú này quá lợi hại. Ngươi biết ta sắp làm gì không?

- Trừ đánh rắm thì ngươi làm được cái đếch gì nữa.

Vân Diệp vừa dứt lời, mông Lý Thái liền "bủm" một phát, khiến Vượng Tài cũng phải giật mình bò dậy nhìn dáo dác bốn phía tìm nơi phát ra âm thanh. Lý Thái lật đật bò dậy chạy sang phía Vân Diệp bày tỏ khâm phục, nhưng bị Vân Diệp lấy chân đá ra xa: - Hết thối rồi hãy tới.

Lý Thái phẩy áo mấy cái xua mùi rồi cười siểm nịnh: - Sao biết thế? Dạy ta đi.

Lần này hắn cực kỳ xác định, Vân Diệp có tài tiên tri. Vân Diệp đành bỏ thuốc lá xuống, nói: - Ngươi bị mê hoặc rồi, nghĩ kỹ đi. Với trí tuệ của ngươi, có thể nghĩ ra vấn đề ở đâu mà. Ngươi nghĩ trên đời này có người tiên tri sao?

Lý Thái nghĩ một lúc nằm xuống: - Trước khi ta đánh rắm sẽ nhíu mày. Nghĩ đã thấy vô vị, một người mà biết trước mình sẽ gặp ai, xảy ra chuyện gì thì còn sống làm sao? Cuộc đời sẽ như đường thẳng, vô nghĩa.

- Ta định vào hoàng cung khuyên đại ca ta để Thôi Sự Viện kiềm chế một chút, cứ thế này thế nào cũng xảy ra chuyện lớn. Ngươi có đi cùng ta không?

- Không đi. Ngươi không cần khuyên ta, ta muốn xem đại ca ngươi có thể giết hết toàn bộ bách quan không. Đợi khi chúng sắp giết tới chúng ta thì ta sẽ chuyển nhà đi đảo xa. - Ta chịu ơn Lý gia quá lớn, không tạo phản được. Nhưng nhìn người khác tạo phản cho đỡ thèm thì không được sao? Ngươi xem, đại ca ngươi vừa mới rút Lý Đạo Tông khỏi Ngọc Long Tuyết Sơn, Hàn Triệt liền tiến vào. Đó là đất tinh hoa của Thổ Phồn, chớp mắt một cái Đại Đường đã mất một vùng đất lớn. - Ta không tin nếu thiếu Lý Đạo Tông thủ vệ kinh thành thì hắn có thể ngủ yên. Chiến sự Tùng Châu giằng co tới bây giờ, tướng sĩ liều mạng với người Thổ Phồn giờ lại thành trò cười chỉ vì một câu nói của đại ca ngươi. - Còn nổi giận hạ chiến thư với Thổ Phồn, yêu cầu Thổ Phồn xéo về cao nguyên. Hắn tưởng hắn là Thái Thượng Hoàng chắc? Ta dám nói hiện giờ, không có một tướng lĩnh nào thực sự khiến hắn yên tâm. - Đầu Lý Kính Nghiệp đã rụng, theo lý thì chuyện tới đây là dừng. V��i công lao của Anh công, giữ mạng cả nhà không thành vấn đề. Ông ta ôm đầu cháu mình quỳ ở đường Chu Tước ba canh giờ mà đại ca ngươi vẫn không nguôi giận, còn muốn đoạt tước đày đi Lĩnh Nam. - Đến loại như Độc Cô Mưu cũng không chịu nổi mà phải khuyên đại ca ngươi thu hồi thánh lệnh. Mọi người đều biết Lý Kính Nghiệp do Anh công phái người giết, làm được tới mức đó là trung thần hiếm có. Một lão thần công tích hiển hách như vậy lại không được ban chút ân huệ nào sao? - Nếu không phải Thái Thượng Hoàng hạ chỉ đón Anh công tới cung Thượng Dương tạm trú thì chắc ông ta đã tự tận rồi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến hắn trở nên khắc bạc như thế?

Lý Thái bị Vân Diệp nói cho im re, mấp máy môi mãi mới nói được: - Đi khuyên đi, huynh ấy vẫn nghe lời ngươi mà.

- Không đi. Ta mang trọng trách thủ vệ thành Ngọc Sơn, không đi đâu hết. Thái Thượng Hoàng, Hoàng Thái Hậu yêu thương ta cả đời, chính ta đã khuyên Thái Thượng Hoàng nhường vị, nên ta phải bảo vệ những năm tháng còn lại của người để người vô ưu vô lo. Đại ca ngươi dám đụng vào thành Ngọc Sơn, ta sẽ chết cùng với hắn.

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free