(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1494:
Lý Thái cuống quýt, lắp bắp nói: – Không thể, không thể! Đại ca ta dù thế nào cũng không dám động đến thành Ngọc Sơn đâu, huynh nghĩ quá rồi...
Vân Diệp liếc nhìn Lý Thái: – Sao, ngay cả chính ngươi cũng thấy có khả năng này phải không? Hắn đang ra sức thâu tóm quyền lực, ngay cả chức thứ sử Nhạc Châu của Vân Thọ cũng bị hắn tước đoạt rồi. Thục Vương không lâu nữa sẽ vào kinh, Tiểu Ám viết thư hỏi ta liệu có bị chặt đầu, hay bị giam cầm như heo giống Thập Lục Vương không?
– Đầu tiên là Tiểu Ám, tiếp đó sẽ là Tiểu Hữu rồi Lý Khác. Ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng không thể thu toàn bộ quyền lực thiên hạ vào tay, chẳng lẽ hắn lại tài giỏi đến thế sao?
– Quân thành nào gần Trường An nhất? Chính là Ngọc Sơn thành! Nơi đây tập trung một nửa tinh hoa của thiên hạ, nếu không nắm trong tay, làm sao hắn yên lòng?
– Ngươi vào cung cũng hay, nói với hắn rằng Ngọc Sơn thành là tẩm cung của Thái Thượng Hoàng. Một khi Người ngự long quy thiên, ta lập tức xéo khỏi Trung Nguyên, ra đảo xa câu cá cho hắn đỡ chướng mắt.
Lý Thái dậm chân rời Vân gia, trong lòng cũng dâng đầy uất ức. Hắn dự định mai sẽ đi hỏi Lý Thừa Càn, sao chỉ hai năm mà đã biến thành thế này.
Đêm đã khuya, cung Vạn Dân vẫn sáng như ban ngày. Ánh sáng từ ngọc bài khiến cung điện huy hoàng này lấp lánh như thần cung trên trời. Lý Thừa Càn nhìn bản đồ trên bàn, chìm vào trầm tư. Hắn gầy dộc đi, không còn vẻ tuấn lãng như thời làm thái tử, chỉ hai năm thôi mà tóc đã lấm tấm bạc.
Chỉ khi lên làm hoàng đế mới biết gánh nặng trên người lớn đến nhường nào. Đợi đến khi tự mình tiếp nhận mới hay quyền lực đế quốc đã chia năm xẻ bảy, ba giai tầng đã xuất hiện, gồm hoàng tộc, huân quý và giới thương nhân, đều ôm mộng phân chia quyền lực thiên hạ. Sao có thể như thế được? Quyền lực của hoàng đế là thiên thụ, Phụ Hoàng đã quá nhân từ rồi, mình phải nghiêm khắc. Nếu không, một khi Lý gia đã buông lỏng quyền lực, muốn thu lại sẽ rất khó khăn.
Vân Diệp đã ba tháng không tới Trường An, thậm chí không rời Ngọc Sơn nửa bước. Mỗi ngày hắn đều kiểm tra phòng thành, hơn nữa còn bố trí ba lớp phòng tuyến, công sự cũng đang được xây dựng, rõ ràng là đang đề phòng Trường An.
Nghĩ tới đó, Lý Thừa Càn muốn gào lên: "Sao mình có thể tấn công Ngọc Sơn? Huống hồ đó là tẩm cung của Thái Thượng Hoàng, còn có Thư Viện và Viện Vũ Nghiên, tinh hoa Đại Đường đều ở đó. Nếu trải qua một trận đại chiến, liệu còn lại gì đây?"
Đó là huynh đệ và bằng hữu tốt nhất của mình, sao lại không hiểu được nỗi lòng ta? Quyền lực phân tán sẽ khiến quốc gia chia rẽ. Vị lão hữu luôn không dung thứ cho sự chia rẽ của quốc gia này, vì sao giờ kiêng dè mình đến vậy? Tự hỏi lương tâm, mình vẫn là mình, chưa bao giờ thay đổi.
Chu Hưng, Tác Nguyên Lễ chẳng qua chỉ là hai con chó dữ mà thôi. Một khi trẫm hoàn thành bố trí, ngươi muốn làm thịt chúng cũng không sao? Lý Tích già cả lẩm cẩm, cháu trai lão ta mưu phản rõ ràng. Trẫm định bắt về quy án thì lão sai người chặt đầu, muốn che giấu tội ác. Loại người như thế sao có thể để tiêu dao ngoài vòng pháp luật?
Lý Thừa Càn nhìn Lý Thái ngồi trước mặt cứ bồn chồn, nhíu mày dùng đũa gõ nhẹ vào bàn: – Có gì thì nói đi, ăn xong cơm ta còn thượng triều. Từ sáng sớm đã tới mà chẳng nói lời nào là cớ gì?
Lý Thái miễn cưỡng húp một ngụm cháo, nói: – Đại ca, giao Chu Hưng và Tác Nguyên Lễ cho đệ được không? Rất nhiều thần tử đã kéo đệ van xin khi vào cung.
– Được, một năm nữa ta sử dụng xong chúng, tùy đệ muốn xử lý ra sao cũng được.
– Một năm ư? Lý Thái giật mình đứng dậy: – Đại ca, nếu cứ để hai tên này làm bừa sẽ có loạn đấy! Mục tiêu của huynh đã đạt được rồi, chẳng phải các lão thần đã chuyển hết tới Ngọc Sơn sao? Cao Dương ngang ngược như thế, khi huynh nắm quyền điều hành ty chức tạo, muội ấy cũng chỉ biết khóc lóc chạy về Ngọc Sơn. Thế này không được, thêm một năm nữa ai biết có loạn gì?
Lý Thừa Càn súc miệng xong, cười nhạt: – Loạn gì nữa? Đợi xử lý xong hạm đội Đông Hải, dù các ngươi không giết hai kẻ đó thì ta cũng sẽ giết để dân chúng yên lòng. Nay chúng đang tra án hạm đội Đông Hải, không thể rút về.
Lý Thái ôm đầu rống lên: – Trương Lượng thì sao?
– Ông ta có đứa con ăn thịt người, nhưng chỉ cần ông ta biết điều xử tử đứa con đó, vẫn có thể vinh quy về quê, giữ được tước vị hầu tước.
– Đệ vốn tính lương thiện, đừng xen vào chuyện xấu xa này, cứ nghiên cứu là được rồi. À phải, nghe nói Hi Mạt Đế Á lại có thai rồi? Thôi ca ca nói thẳng luôn, phi tần Hán tộc đâu phải thiếu? Sao cứ để nàng ta sinh con? Nhà ta vốn có huyết thống người Hồ, đang dần thanh tẩy huyết thống, đệ cứ sinh ra đứa con mắt lam là không đúng.
– Huy Nhi được Viên Thủ Thành minh oan, tương lai có thể kế thừa tước vị của đệ. Nhưng chuyện huyết thống không thể qua loa, ta là tộc trưởng bị Phủ Tông Nhân càm ràm mãi. Đệ cố gắng một chút, sinh đứa con không phải mắt lam để ta đối phó với họ.
Lý Thái tức thì nổi khùng, đập bàn gầm lên: – Họ muốn quản cả chuyện đệ ngủ với phi tần nào sao?
Lý Thừa Càn vội xuống giọng: – Được, được, được, là do họ lắm điều, thôi không hỏi nữa. Đệ vào cung thăm tẩu tẩu của đệ đi, nàng ấy vừa sinh con, ta đặt tên là Lý Quyết, vô cùng thông tuệ. Ta thượng triều đây.
Lý Thừa Càn tuyên bố bãi triều, Lý Thái chẳng hề thích đến thăm người phụ nữ lẳng lơ như Triệu thị. Trời mới biết vì sao đại ca không thừa cơ đưa người con gái dịu dàng như Tô thị lên làm hoàng hậu. Hầu thị hiện đang thoi thóp rồi, chắc chẳng sống được bao lâu. Người phụ nữ quật cường đó, sau khi con gái gả cho Vân Thọ thì ngày đêm chửi rủa suốt bao năm, giờ cuối cùng đã cạn số.
Tô thị vẫn một thân y phục vải, sống trong viện ở cung Dịch Đình, không hề phẫn nộ hay đau buồn. Từ sau khi đứa con thứ hai bị bệnh qua đời, chăm sóc hoa cỏ là sở thích duy nhất của nàng. Người ta đồn rằng, nàng đã chôn đứa con dưới những khóm hoa này...
Lý Thái vào cung mang rất nhiều lễ vật, đặc biệt là một con gấu trúc bông lớn mà Tô thị rất thích. Hắn uống trà cùng Tô thị một lúc rồi cáo từ. Tô thị vào phòng lấy một túi hoa trà đưa cho Lý Thái: – Thúc cứ nhận lấy, cái này thiếp chuẩn bị cho Hi Mạt Đế Á đấy. Nàng ấy thích lắm, lần trước vào cung thăm thiếp còn nhắc tới.
Lý Thái cẩn thận nhận lấy, nói: – Bảo Lý Tượng đừng phá phách nữa, thân phận Hành Sơn Vương đã cao quý lắm rồi, đừng mơ tưởng thêm nữa. Hiện giờ khác trước kia, lời của đệ không còn trọng lượng nữa. Một khi xảy ra chuyện thì không ai giúp được nó. Vân Diệp đã sắp khai chiến với đại ca rồi, thì càng không còn hy vọng gì.
Tô thị rơi lệ nói: – Giờ đây, lời thiếp thân nói còn ai để tâm nữa? Chỉ có thúc thúc nhận thiếp thân là tẩu tẩu thôi. Thiếp thân chẳng giúp được ai, chỉ trở thành gánh nặng cho mọi người.
Lý Thái chẳng biết nói gì, thở dài đi thăm Hầu thị.
Hầu thị gầy trơ xương, không còn chửi bới suốt cả ngày như trước kia nữa. Nàng được cung nữ đỡ lên ghế tựa, đắp chăn sưởi nắng. Điều kiện của nàng tốt hơn Tô thị nhiều. Lý Yên Dung không ở kinh thành, nhưng quanh năm vẫn hiếu thảo. Cũng vì Lý Yên Dung mà Hầu thị sống được tới giờ.
Lý Thái ngồi đối diện, vẫy tay trước mặt Hầu thị. Hầu thị vẫn thẫn thờ nhìn cây đã rụng hết lá, như đã mất hết tri giác.
Dặn hoạn quan đặt lễ vật xuống, Lý Thái rời đi. Mái tóc bạc phơ, Hầu thị chẳng còn chút dung nhan diễm lệ nào của thuở xưa. Cả đời nàng muốn làm hoàng hậu, thế nhưng kết cục lại là người thê thảm nhất.
Từng dòng chữ này đều được đội ngũ truyen.free dày công biên tập và bảo hộ bản quyền.