(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1496:
Đầu đông, nước lạnh, cá lười biếng. Hai người ngồi câu mãi không có thu hoạch, đang lúc chán nản thì tiếng còi tàu vang vọng đến. Vân Diệp đẩy chiếc xe lăn đưa Lý Nhị lên dốc, nhìn một con rồng sắt đen sì đang rầm rầm lao tới Hàn Cốc quan. Đầu rồng phun khói đen, theo sau là ba mươi toa tàu, phía cuối còn có thêm một đầu máy nữa đang đẩy. Hai bên đường, những tuấn mã phi nước kiệu, đó là đội hộ vệ của Lý Thừa Càn.
– Đó chính là tàu hỏa à?
Lý Nhị vươn cổ ra nhìn:
– Vâng thưa bệ hạ. Nó ra đời không chỉ để chuyên chở hàng hóa, hành khách, mà còn mang ý nghĩa sâu xa hơn. Thần luôn muốn xây dựng đường sắt khắp Đại Đường, để nó trở thành sợi xích sắt nối liền quốc thổ. Có sợi xích này, đất nước sẽ hòa làm một, không ai có thể chia cắt được.
Lý Nhị thấy Vân Diệp xúc động, bèn vỗ vai y:
– Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Chúng ta đã làm hết những việc nên làm rồi, không có gì phải tiếc nuối là được. Còn chuyện sau này, ai biết được chứ.
– Ngươi đó, quan hệ với Thừa Càn giờ quá bế tắc cũng không phải chuyện hay ho gì. Chẳng lẽ trẫm chết rồi ngươi thực sự không định vào triều làm quan nữa? Hiện giờ ngươi đang ở đỉnh cao của trí tuệ, thủ đoạn, nhãn quan, kinh nghiệm, lãng phí ở chốn sơn dã như vậy thật quá đáng tiếc.
– Không có gì phải tiếc cả. Bao năm qua, nếu không có bệ hạ cầm roi quất roi thúc giục sau lưng, thần đã trở thành tên công tử bột ăn chơi nhất Trư���ng An, sống vô cùng tiêu diêu tự tại rồi.
Lý Nhị cười phá lên. Thấy tàu hỏa đã chạy xa, ông bảo Vân Diệp đẩy xe trở lại bên sông. Lạ thay, không có người mà cá lại cắn câu, hai thị vệ đang kéo dây câu lên. Vân Diệp và Lý Nhị hò reo lao xuống dốc, bắt được hai con cá lớn, dưới ánh mặt trời trông đỏ rực thật đẹp mắt.
– Mẹ kiếp, sao lại là cá chép (lý ngư)?
Lý Nhị bất mãn lẩm bẩm.
– Bệ hạ vẫn còn kỵ húy sao?
– Kỵ húy cái quái gì chứ! Không biết đã ăn bao nhiêu lần rồi. Rất nhiều chuyện trong thiên hạ đều bị cái miệng ngươi làm hỏng. Dù có tổ huấn, nhưng đây là lương thực, không ăn thì phí quá! Hôm nay Hoàng hậu, Âm phi, Dương phi đều không có nhà, mai mới về. Chắc nhà ngươi cũng chỉ còn một mình đúng không?
– Đem hai con cá này đi nấu. Bữa trưa của quân thần chúng ta sẽ là nó! Lâu rồi không được uống rượu, Hoàng hậu không cho trẫm uống. Nam tử đại trượng phu không có rượu còn gì là anh hùng. Hôm nay nắng to, dương khí vượng, uống vài chén chắc không sao đâu nhỉ?
Hai con cá chép đỏ. Một con đem hấp hành, m���t con đem sốt. Sau khi bàn bạc xong món ăn, họ trở về hành cung. Lý Nhị nằm trên ghế tiếp tục tắm nắng, trò chuyện với Vân Diệp qua cửa sổ nhà bếp.
Khẩu vị của Vân Diệp và Lý Nhị rất giống nhau, đều không thích rau. Vậy nên chẳng cần cầu kỳ, thoắt cái một con cá đã vào lồng hấp, một con cho vào chảo mỡ...
Ngửi mùi cá th��m nức, Lý Nhị chép miệng nói:
– Trước kia, trẫm vẫn luôn cho rằng món ngon nhất thiên hạ không gì hơn thịt dê. Chẳng ngờ, chỉ mấy năm ngắn ngủi, nó đã trở thành món ăn phổ biến của bách tính.
– Có biết không, khi Lý gia xui xẻo nhất, nghèo đến tả tơi, mẫu thân trẫm tới nhà cữu cữu mang về ba con dê. Bà nói một con để tế tổ, một con giữ cho cha trẫm, còn lại một con thì cả nhà ăn.
– Mẫu thân dùng nồi lớn nấu dê, nấu xong thì cho chút muối vào. Bà chia cho bốn huynh đệ mỗi người một phần, Kiến Thành chỉ ăn một ít, Nguyên Cát và Huyền Bá còn quá nhỏ chẳng ăn được bao nhiêu. Kết quả, gần như một mình trẫm ăn hết. Trẫm vẫn còn muốn ăn nữa, liền bị mẫu thân mắng một trận.
– Khi đó, Tùy Dương đế đối xử với nhà trẫm không tốt. Tin đồn về mười tám giang sơn lan khắp nơi, có người nói phụ thân trẫm có nhúm tóc đỏ sau gáy, đó là dấu hiệu đế vương. Vì thế, ông ta không cấp bổng lộc nữa, cả nhà phải dựa vào nhà cữu cữu để tiếp tế.
– Trẫm rất thèm thịt dê, nhưng con dê lẽ ra để cả nhà ăn lại bị cha trẫm mang đi đãi khách. Trong nhà chỉ còn lại một con để dành tế tổ vào dịp Thanh minh.
– Năm đó, trẫm tám tuổi, cầm đao đi giết con dê. Trẫm không biết cách giết, khiến toàn thân dính đầy máu me, phải mất cả canh giờ mới xong.
– Mẹ trẫm tới, trẫm còn cười nói: "Thế là có thịt dê để ăn rồi!" Kết quả, trẫm bị ăn một trận đòn nhớ đời nhất, tối đó mông đau không ngủ được. Cha mẹ trẫm vào, trẫm vờ ngủ. Mẹ trẫm chỉ vào vết thương trên mông trẫm mà khóc, nói rằng đó là do Dương Quảng tạo nghiệt. Nếu không, đường đường con cháu Thượng Trụ Quốc lại bị phạt vì một con dê như vậy.
– Từ đó, trẫm thề phải giết chết Dương Quảng. Để đạt được mục đích này, trẫm dốc sức đọc sách luyện võ. Rồi dần dần có người nói trẫm có tướng long phượng, hà hà, thật ra thì cứ thấy con cháu quyền quý nào giỏi giang là họ nói thế thôi.
– Trẫm hẹp hòi, lại kiêu ngạo. Dương Quảng nợ trẫm thịt dê, trẫm lại có tướng long phượng, đương nhiên phải làm hoàng đế. Kết quả, trẫm làm hoàng đế thật.
Vân Diệp cười nói qua cửa sổ:
– Chẳng biết Dương Quảng mà nghe thấy thì sẽ có cảm giác gì nhỉ? Chỉ vì một con dê mà mất cả giang sơn, thật là quá oan uổng!
– Ha ha ha, một chuyện nhỏ thường có thể thay đổi cả đời người. Thành bại thị phi, thực ra đã sớm được định sẵn rồi. Bao nhiêu anh hùng chém giết trên mảnh đất này, cuối cùng cũng chỉ hóa thành bụi vàng. Thấy nhiều rồi, lòng cũng trở nên đạm bạc. Tiểu tử, phải cảm ơn ngươi, nếu trẫm còn ở ngôi hoàng vị, nhất định không thể bình thản như thế này.
Vân Diệp thấy cá đã làm gần xong, bèn bảo đầu bếp cho vào đĩa. Y đẩy Lý Nhị về tiền sảnh. Phòng không ấm áp, nhưng Lý Nhị không cho đóng cửa, ông nói muốn phòng thoáng khí.
Vân Diệp không nhắc tới rượu, cẩn thận gỡ xương cá cho Lý Nhị. Chỉ đến khi Lý Nhị ăn hết một con cá, ông mới nhớ tới rượu, liền bảo thị vệ đi lấy. Đó không phải là rượu mạnh của Vân gia, mà là hoàng tửu.
Đúng là rượu ngon. Màu rượu như hổ phách. Lý Nhị cười nói:
– Đây là Lan Lăng mỹ tửu tốt nhất. Đáng thương cho Lan Lăng, giờ đây phòng khuê v���n trống vắng. Phu quân nó là đứa đoản mệnh, có điều hiện Đậu gia đã tiêu tan, Lan Lăng có tái giá cũng chẳng sao?
Vân Diệp xua tay:
– Bệ hạ đừng hành hạ Lan Lăng nữa. Giờ muội ấy sống vui vẻ lắm, có sản nghiệp riêng, có nhân lực, suốt ngày bận rộn kinh doanh. Nghe nói muội ấy đang cùng Hà Thiệu tranh giành ngành kinh doanh đường. Bệ hạ biết thương nhân mứt kẹo lớn nhất Đại Đường là ai không? Chính là Lan Lăng đó!
– Muội ấy khó khăn lắm mới đợi được cái tên họ Đậu kia chết, đương nhiên phải sống khoái hoạt rồi. Bệ hạ đừng bận tâm nữa.
Lý Nhị thong thả hớp một ngụm rượu ấm.
– Tốt. Chỉ cần nó sống vui vẻ là trẫm vui rồi. Nhưng Hủy Tử thực sự làm trẫm thương tâm.
– Hủy Tử đã thành thần tiên rồi. Khi bệ hạ ngủ, Hủy Tử có tới thăm mấy lần, chỉ là không cho các nương nương kể lại. Muội ấy nói không còn mặt mũi nào để gặp bệ hạ. Muội ấy còn tới kinh thành "cướp bóc" của thần, Thừa Càn, Thanh Tước, Cao Dương, mang về cả đống tiền. Thừa Càn còn chuyển đất phong của Hủy Tử tới Vân Đài sơn.
Lý Nhị ngạc nhiên đặt đũa xuống.
– Con bé này sao lại như thế chứ? Trẫm đã nói không trách nó rồi, sao giờ vẫn canh cánh trong lòng? Mà trẫm ngủ say đến vậy sao?
Vân Diệp bực mình nói:
– Muội ấy tới đầu giường mà thần còn chẳng hay biết, ôm gối ngồi trên bệ cửa sổ cứ như ma. Nếu không phải Vô Thiệt lén ném đá đánh thức, thì thần đã không phát hiện ra rồi.
– Hủy Tử tới chỗ bệ hạ chắc chắn là được các nương nương đồng ý, nhìn bệ hạ xong là đi ngay. Hiện giờ muội ấy đã là người của giới thần tiên, không nhập phàm tục, bệ hạ nghĩ muội ấy lấy đống tiền đó làm gì? Muội ấy đang xây cung điện, giống hệt tính của Tiểu Vũ, cứ chỗ nào vắng vẻ là tới đó mà xây.
Lý Nhị khịt mũi, uống thêm một ngụm rượu. Ông rất tiết chế, uống hết một chén là thôi, còn một mình Vân Diệp thì uống cạn cả vò rượu.
Rượu hết, cá cũng hết, Vân Diệp lau chiếc miệng bóng nhẫy mỡ rồi chuẩn bị cáo từ. Lý Nhị buồn bã nói:
– Nói với bọn chúng rằng, nếu muốn gặp trẫm thì cứ tới, không cần đợi lúc trẫm ngủ nữa. Phụ thân của chúng sẽ không bắt chúng làm những chuyện chúng không muốn nữa...
Vân Diệp ngớ ra. Lý Nhị tự mình lăn chiếc xe lăn vào sâu trong cung. Vân Diệp cảm thấy Lý Nhị đang âm thầm khóc, nhưng đến giờ ông ta vẫn không để lộ tình cảm của mình ra ngoài.
Từng con chữ gọt giũa mang theo tinh thần của truyen.free, gửi gắm trọn vẹn câu chuyện vào lòng bạn đọc.