(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1499:
Chu Hưng, ta thắc mắc một chuyện, ngươi là một tài năng xuất chúng của Hoằng Văn Quán, lẽ nào lại không dự liệu được kết cục này? Kẻ mà cha ta và Ngụy vương muốn giết, vốn dĩ đã chết không nghi ngờ gì, biết mình sẽ chết sao còn điên cuồng bức hại đồng liêu như thế?
Chu Hưng mở mắt ra:
- Từ khi Sở công treo ta lên đại môn định chém ta làm đôi, may mà được Trình tướng quân cứu xuống, ta đã biết mình chết chắc rồi, chỉ không biết khi nào chết mà thôi.
- Bệ hạ muốn thu hồi quyền lực, tất nhiên không thể tự ra tay. Ta là ưng khuyển của Bệ hạ, phải gánh vác lo toan cùng thiên tử, đó là chức trách của thần tử.
- Nay mục đích của Bệ hạ đã đạt được, ta biết đã đến lúc thỏ hết thì chó săn cũng bị làm thịt. Ta ở Hoằng Văn Quán chủ yếu học Pháp gia, đã so sánh tỉ mỉ từ học thuyết của Hàn Phi đến Trí Đô, cuối cùng phát hiện con người đúng là có thể bị điều khiển, chẳng qua chỉ cần chút kích thích bên ngoài.
- Sự thực đã chứng minh ta đúng. Sau khi vào Thôi Sự Viện, liệt phụ trinh khiết cũng thành dâm phụ, hảo hán cũng hóa sâu bọ. Trẻ nhỏ cũng có thể được cải tạo, và qua những kích thích mạnh, chúng có thể làm những việc ngoài dự liệu, như dựa vào một cỗ thi thể thối rữa để sống sót qua trăm ngày.
- Bệ hạ lợi dụng ta, lẽ nào ta lại không biết lợi dụng Bệ hạ để nghiên cứu?
- Nhân tính là một môn học vấn, có thiện có ác. Tiếc là ta chỉ mới hoàn thành m��t ác, còn mặt thiện thì chưa kịp nghiên cứu. Muốn cứu những đứa bé kia từ vực sâu tội ác chỉ có thể dựa vào cái thiện. Ta không kịp làm điều đó, ngươi có thể giao thành quả nghiên cứu của ta cho tiên sinh mặt sắt của thư viện, để ông ta làm nốt. Đó là một môn học vấn vô cùng ghê gớm.
Vân Thọ sững sờ. Hắn tưởng Chu Hưng sẽ kiếm cớ, sẽ van nài, thậm chí nguyền rủa hoàng đế, không ngờ hắn lại đang bận nghiên cứu học vấn.
- Ta biết nhiều hơn ngươi. Sau khi tra khảo biết bao nhiêu người, ta đã phát hiện ra một số bí mật của Vân gia và thư viện. Ví như trong dãy Tần Lĩnh có một thứ khủng khiếp có thể hủy diệt thế giới. Ta biết nơi lần đầu tiên Sở công vào nhân gian, ta biết sứ mạng thực sự của hạm đội phía bắc thực chất là tìm chốn đào nguyên cho Trường Tôn gia. Ta biết Độc Cô Mưu trời sinh tàn tật, thiếu mất một thứ của nam nhân, con của hắn đều do đường đệ hắn sinh ra. Ta thậm chí còn biết Lan Lăng công chúa có tình nhân bí mật, và còn sinh con cho hắn...
- Ha ha ha, biết nhiều bí mật như thế thì làm sao mà s���ng được? Đáng lẽ ta đã phải chết từ lâu rồi. Thực ra, ngươi nên hỏi phụ thân ngươi, ông ấy không phải người phàm. Bạch Ngọc Kinh có tồn tại, ngươi không muốn kế thừa tòa thành thần tiên đó sao? Đất thần tiên của Viên Thủ Thành thì chỉ là trò cười...
- Vân Thọ, sở dĩ ta nói cho ngươi nhiều như thế là xin ngươi đừng để mai một thành quả nghiên cứu của ta. Với tính cách của cha ngươi, ông ấy dứt khoát sẽ không bỏ mặc những đứa bé kia. Còn về ta, đáng phải chịu hình phạt nào, ta sẽ nhận hết! Chỉ mong sau khi ta chết, giúp ta mặc bộ quan phục. Chu Hưng sẽ cảm kích ngươi bất tận.
Chu Hưng nói xong, kéo từ góc phòng giam ra một bọc sách, đầy hi vọng đưa cho Vân Thọ. Ánh mắt y ánh lên không phải sự hung tàn, mà là trí tuệ...
Tác Nguyên Lễ bị nướng trong chum suốt bốn canh giờ cuối cùng cũng chín rục. Khi thi thể chuẩn bị được khiêng đi chôn, một đám người điên cuồng đã lao vào xâu xé. Đến khi quân tốt đuổi được họ đi, trong quan tài chỉ còn lại ruột và xương.
Vân Thọ đồng ý cho Chu Hưng chết toàn thây, nên thi th�� hắn cũng bị nướng chín nhưng vẫn đầy đủ. Mỡ chảy ra thấm ướt quan phục, làm toàn thân bóng loáng.
Lòng Vân Thọ ớn lạnh, không phải vì hình phạt, mà vì trong suốt quá trình đó Chu Hưng không nói một lời...
Lý Thái nghe Vân Thọ kể lại toàn bộ sự việc, khuôn mặt không còn chút huyết sắc, bữa sáng nôn sạch sẽ. Nhưng với tư cách là một học giả, hắn vẫn phải xem ghi chép của Chu Hưng. Xem được hai ba cuốn thì lập tức phát cuồng, như một con tê giác nổi điên, vác xấp ghi chép đó đi tìm Lý Thừa Càn.
Lý Thừa Càn lật xem vài trang, tuy mặt rất khó coi, nhưng vẫn bình tĩnh nói:
- Muốn thành sự thì phải hi sinh. Làm chuyện này sẽ tổn hại dương thọ, ta không thể sống thọ được. Thanh Tước, đệ phải giữ mình thật sạch sẽ. Ta làm đại ca, lại là hoàng đế, nên những chuyện này ta phải làm. Trong lòng ta chỉ cần vương triều Lý gia vĩnh hằng, còn ta thì thế nào cũng được.
- Giờ huynh hài lòng rồi chứ? Văn võ khắp triều nhìn huynh như quái vật, huynh nổi giận một cái là bọn họ sợ chết khiếp. Huynh không thích nghe lời trái tai, l���i không thích nghe nịnh bợ, giờ thì hay rồi, triều đình yên ắng đến mức có thể câu cá. Các đại thần không đưa ra bất kỳ quyết định nào, đến cả việc diệt một đám phỉ tặc nhỏ cũng cần huynh tự quyết định. Huynh xem bản thân đã gầy thành cái gì rồi?
Lý Thái thấy Lý Thừa Càn vẫn chưa tỉnh ngộ, tức giận rống lên:
- Chúng ta là huynh đệ, cho nên những lời này chỉ đệ mới có thể nói. Đệ thấy văn võ khắp triều không có ý tốt đẹp gì đâu, họ muốn huynh chết mệt. Trước kia Vân Diệp dùng chiêu này đối phó với Trường Tôn Vô Kỵ, giờ thì bọn họ lại dùng với huynh.
- Nghe đệ nói một câu đi. Chúng ta tới Ngọc Sơn tĩnh dưỡng một thời gian, để Tôn tiên sinh điều dưỡng cho huynh. Đệ cùng huynh đi săn, chọi dế, đuổi thỏ cũng được. Chúng ta gác triều vụ sang một bên, trong thời gian ngắn sẽ không loạn được.
Lý Thừa Càn mắt ngấn lệ, khóe miệng co giật mấy lần. Từ sau bàn đi ra, hắn ôm lấy Lý Thái thở dài, sau đó bỏ về hậu cung.
Lý Thái dậm chân rời cung Vạn Dân. Hắn, cái tên béo ấy, cưỡi một con ngựa béo, cả hai vất vả lắm mới chạy tới Vân gia. Ở đó, hắn thấy Vân Diệp đang xem tiểu tôn tử viết chữ, cười khà khà, trông vô cùng nhàn nhã.
Một bụng lửa giận lập tức bùng phát. Hắn tóm cổ áo Vân Diệp rống lên:
- Thừa Càn sắp chết rồi, ngươi đi mà xem! Huynh ấy không còn ra hình dạng con người nữa, như một con khỉ mặc long bào. Ngươi tàn nhẫn để huynh ấy chết mệt thế sao? Ngươi còn lương tâm không?
Tiểu tôn tử rất hiểu chuyện, thấy hai vị gia gia cãi vã, liền ném bút lông chạy vào hậu đường báo tin cho nãi nãi.
Vân Diệp thở dài, mặc kệ Lý Thái giằng co, đợi hắn bình tĩnh rồi mới nói:
- Hắn không chịu tin một ai hết, thì ta làm được gì đây? Ngươi xem bao năm qua hắn tới Tham Mưu Viện được mấy lần? Thư viện đưa lên cách quản lý mới, hắn có đồng ý một điều nào không?
- Hứa Kính Tông chỉ dâng tấu phế trừ một mã chính, đã bị hắn chửi bới trước mặt văn võ toàn triều, khiến Lão Hứa không xuống thang được. Lý Nghĩa Phù dùng nửa tháng trời trải đường, sau đó uyển chuyển khuyên hắn đừng tước quyền Tiết Độ Sứ thái quá. Kết quả ngươi biết đó, Lý Nghĩa Phù thiếu chút nữa thì phải đi Bắc Hải chăn dê.
- Đó toàn là chuyện triều chính đàng hoàng. Chưa nói thích hợp hay không, việc đại thần đề xuất ra đã bị coi là có vấn đề. Mọi người cùng ngồi xuống cân nhắc thiệt hơn rồi mới đưa ra quyết định, vậy mà chỉ đề xuất ý kiến chính đáng cũng bị đưa đi chăn dê là sao? Ngươi có biết Lý Nghĩa Phù về tới nhà tức tới hộc máu, dứt khoát dâng tấu đòi đi Bắc Hải chăn dê không? Khiến một kẻ giỏi luồn cúi cũng phải tức giận đến mức đó, thì chỉ có đại ca ngươi thôi.
Lý Thái ngồi bịch xuống ghế.
- Ta lo huynh ấy không sống thọ được như phụ hoàng ta, khi ấy thiên hạ ắt sẽ đại loạn. Diệp Tử, chúng ta giận thì giận, nhưng vẫn phải giúp Thừa Càn. Nếu để Lý Tượng lên ngôi thì thành họa rồi, nó còn chẳng bằng một phần của đại ca ta nữa. Chúng ta còn sống thì thiên hạ chưa loạn được, chúng ta chết đi thì Đại Đường nhất định gặp phiền toái, chúng ta ở trong quan tài cũng không yên.
Vân Diệp gãi đầu, đúng là phiền toái lớn. Thình lình y cảm thấy mình không đứng vững, bức tường trước mắt tựa hồ dập dềnh. Y vịn bàn, lúc này mới hiểu ra không phải cảm giác của mình có vấn đề, mà là động đất.
- Địa long chuyển mình.
Lý Thái hét lên định chạy đi thì bị Vân Diệp kéo lại, bởi lúc này mà chạy lung tung thì rất nguy hiểm.
Bản văn này, với sự chuyển thể tinh tế, thuộc về truyen.free.