(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1501:
Chẳng bao lâu sau, Lý Thừa Càn đến. Hoàng đế lúc này cũng chẳng có bữa ăn thịnh soạn gì, chỉ cơm trắng canh nhạt. Vừa ăn, ngài vừa nghe Vân Diệp kể tình hình cứu trợ thiên tai. Nghe đến bốn huyện bị nạn, ngài đặt bát xuống, thở dài:
– Ba vạn hộ bị tai nạn, chỉ chết hai ngàn người, đúng là may mắn.
– Đừng vội nói may mắn. Nhà cửa sập đổ nhiều vô kể, đặc biệt là huyện Tam Nguyên, gần như không còn căn nhà nào có thể ở được nữa. Bệ hạ hãy nhìn trời mà xem, đó là dấu hiệu tuyết sắp đổ xuống. Bây giờ mới là tháng Giêng, những người dân này ít nhất phải có lều để chống gió lạnh, bằng không, nếu không bị đè chết thì họ cũng sẽ chết cóng.
– Thần đã rút hết lều bạt ở Quan Trung rồi mà vẫn chưa đủ. Hơn một triệu người cần được giúp đỡ, cần phải nhanh chóng có phương án, chậm vài ngày là không kịp nữa.
Lý Thừa Càn ngẩng đầu nhìn đám mây màu xám:
– Hãy mở cửa các hành cung hoàng gia. Nhiều hành cung đã bỏ không bao năm nay, phòng ốc trong đó đều được xây rất chắc chắn, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Đây là lần đầu tiên Vân Diệp nói chuyện với Lý Thừa Càn sau ba năm. Khi công việc đã bàn xong, cả hai im lặng một lúc lâu. Rất lâu sau, Lý Thừa Càn mới hỏi:
– Ngươi thực sự định đi Nhạc Châu?
Vân Diệp gật đầu:
– Không thể không đi. Cứ người thân lần lượt ra đi thế này, rồi thần cũng sẽ theo họ thôi. Đến khi các bậc trưởng bối đều khuất núi, thần sẽ về Ngọc Sơn dạy học.
Lý Thừa Càn thương cảm nói:
– Ngươi còn có thể lánh đi được, chứ trẫm thì không. Vất vả ngày đêm vì việc nước, cuối cùng lại gánh lấy tiếng xấu bạo quân. Trẫm tự nhận yêu dân như con, chưa từng làm điều gì hại dân, cớ sao phải gánh lấy ác danh này? Phụ hoàng qua đời, dù nam hải hay bắc hải đều khóc lóc dậy đất, được phong thụy hiệu văn võ kiêm toàn. Trẫm chết rồi thì có gì? Chẳng lẽ là Trụ hay Kiệt đây?
Vân Diệp thấy Trường Tôn Xung, Độc Cô Mưu đã rời đi, bèn hạ giọng nói:
– Ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi sao? Nhất định phải thu lại toàn bộ quyền lực à? Đại Đường bây giờ, có chỗ nào giống với những triều đại trong lịch sử kia chứ?
– Ngươi vẫn dùng cái chế độ quân vương tập quyền ấy để cai trị đất nước. Tiên đế đã thử rồi, phát hiện làm vậy không ổn, nên Đại Đường mới trở nên bộn bề như trước khi ngươi đăng cơ.
– Việc ruộng đồng là của Ti Nông Tự. Lễ nghi ngoại giao là của Lễ Bộ và Hồng Lư Tự. Hình án là của Hình Bộ và Đại Lý Tự. Ai bảo ngươi phải tự mình quản lý mấy tên tử tù? Nếu chết oan vài người thì sao? Ngươi đích thân thẩm duyệt, liệu có chắc sẽ không có án oan?
– Ngươi nên quản cái gì? Lại Bộ, Binh Bộ và Đô Thủy Giám. Phương sách của thư viện mới là thứ ngươi nên dốc công nghiên cứu. Ngươi quản đám tiểu lại ở các châu huyện để làm gì?
– Nắm chắc binh quyền và quyền giám sát. Đó mới là những thứ nên nằm trong tay ngươi.
– Làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai, đó là danh ngôn quan trường. Dân Bộ làm sai thì ngươi xử Dân Bộ. Công Bộ làm sai, ngươi lại đi tìm Binh Bộ Thượng thư? Thừa Càn, hiện ngươi là Hoàng đế, chức trách là giám sát thiên hạ, chứ không phải làm một tiểu lại.
– Ngươi không nhúng tay vào việc thực tế, cho nên không sai. Lỗi hoàn toàn thuộc về các đại thần. Đó mới là cái tinh túy của bậc quân vương: không bao giờ sai, lỗi tại thần tử. Một khi ngươi đã sai, ngươi sẽ đẩy lỗi cho ai? Phía sau ngươi, không còn ai nữa cả...
Lý Thái vốn định ra ngoài cho thoáng gió. Kết quả, thấy Vân Diệp đang mắng mỏ đại ca, lòng chợt ấm lên. Hắn xoa bụng, rồi tiếp tục quay vào linh đường thủ linh. Chỉ cần họ nói chuyện, mọi ngăn cách sẽ biến mất. Tình nghĩa bao năm đâu phải nói bỏ là bỏ được.
Sau khi Vân Diệp vào linh đường, Lý Thừa Càn suy nghĩ rất lâu, vẫn lắc đầu lẩm bẩm:
– Quốc gia xã tắc làm sao có thể giao vào tay người khác? Quyền lực nằm trong tay một người mới thực sự là quyền lực, chứ vạn người cùng thao túng thì đâu còn là quyền lực nữa.
Vân Diệp không biết Lý Thừa Càn sẽ đưa ra quyết định gì, nhưng điều đó không còn liên quan đến mình nữa. Hiện giờ, y chỉ cần tiễn đưa Lý Nhị, chôn cất ở Chiêu Lăng. Đợi đến khi Trường Tôn thị cũng qua đời, y sẽ đưa bà vào táng cùng. Cuối cùng, lấp đá lớn và cát chảy lên, giết vài tên trộm mộ thèm khát đồ bồi táng. Thế là nghĩa vụ của y đã xong. Lý Thừa Càn muốn nghĩ gì thì tùy hắn.
Đối mặt với thiên tai, quốc lực hùng hậu đã thể hiện uy lực của mình. Tàu hỏa ngày đêm không ngừng vận chuyển lều bạt từ Lạc Dương tới. Đại quân Thập Lục Vệ như châu chấu tản khắp bốn huyện. Đội xây dựng của thư viện, Công Bộ và Tượng Tác Giám nhanh chóng dựng nên vô số nhà cửa.
Ba trăm ngàn hộ dân gặp nạn, dưới sự nỗ lực của bách tính chất phác, đã mau chóng vượt qua ám ảnh thiên tai. Nguyên nhân đơn giản là vụ xuân sắp tới. Chỉ cần hoa hạnh nở, chim én bay về, cuộc sống vẫn phải tiếp tục: chôn cất người chết, dắt trâu cày ra đồng, một năm mới lại bắt đầu.
Vùng đất Quan Trung chẳng vì một quân vương cái thế qua đời mà dừng bước chân vội vã của mình. Tàu hỏa vẫn phun khói trắng chạy đi chạy lại. Chim én vẫn về tổ cũ năm nào để sinh con đẻ cái. Thế giới yên bình như thể chưa từng có một vị quân vương vĩ đại như Lý Nhị đã chinh phạt, thống trị mảnh đất này, hoặc thậm chí chưa từng tồn tại...
Đỗ Duy bực bội đi đi lại lại trên ga tàu. Từ Lạc Dương tới Trường An mà mất tận một ngày ư? Chẳng phải đã thay đầu tàu để tăng tốc độ rồi sao? Vì sao tới giờ tàu còn chưa tới? Một đường ray duy nhất đúng là phiền phức. Theo ý Đỗ Duy, đường ray phải có hai cái, một chuyên để chạy về phía đông, một chuyên để chạy về phía tây. Một người tốt nghiệp thư viện như hắn dễ dàng có thể đưa ra phương án tối ưu, chút tính toán này chẳng thấm tháp gì với hắn.
Đám con cháu huân quý bụng phệ là những kẻ ngu xuẩn nhất trên đời, chỉ biết ôm tài sản tổ tiên mà sống qua ngày. Đỗ Duy không tin đường sắt là do Vân Hoan nghĩ ra. Hắn quy kết công lao cho vị công tước được mọi người tôn kính kia.
Nghe nói tuyến đường sắt từ Lạc Dương tới Tấn Dương sắp thông xe, tuyến từ Tấn Dương tới Trường An cũng đã khởi công. Có điều, vì vấn đề cầu cống, việc muốn nối liền tam kinh e là giấc mơ xa vời.
Là một thương nhân, khứu giác của Đỗ Duy rất nhạy bén. Hắn nghe nói thư viện đã có phương án thiết kế cầu mới, có thể cho tàu hỏa chạy qua. Nếu có cây cầu như thế, quốc thổ Đại Đường sẽ không còn bị một con sông lớn chia cắt thành hai bờ nam bắc nữa.
Có lẽ cây cầu như thế còn có tác dụng chính trị khác, Đỗ Duy không phải là không hiểu, nhưng hắn không muốn quan tâm. Hắn chỉ định vào kinh, tìm mấy đồng môn thư viện đang làm việc ở Công Bộ, xem khi nào xây cái cầu lớn đó để tranh thủ mấy đơn đặt hàng.
Nghe thấy tiếng còi tàu từ xa, Đỗ Duy thở phào. Chiếc tàu hỏa chết tiệt cuối cùng cũng đã tới.
Hơn nửa toa tàu trên chiếc tàu hỏa vừa đến từ phía đối diện đang chở hàng, có rất ít hành khách. Vận chuyển hàng hóa kiếm được nhiều tiền hơn chở khách, cho nên Vân gia tận dụng vận chuyển hàng hóa hết mức có thể, việc chở khách chỉ là phụ thêm mà thôi.
Người có thể ngồi tàu hỏa chỉ là số ít. Những người cưỡi lừa tới Trường An chửi rủa Vân gia không ít. Đỗ Duy rõ ràng không phải là những kẻ chửi rủa kia. Hiện giờ, hy vọng duy nhất của hắn là tàu chạy thật nhanh.
Chờ thêm một tuần hương nữa, Đỗ Duy đã hỏi quản sự trên toa tàu đến ba lần. Lần nào cũng nhận được câu trả lời rằng vẫn còn một người nữa chưa tới, cần đợi thêm chút nữa.
“Đồ súc sinh!” Đỗ Duy nóng nảy chửi thầm trong lòng. Ngồi bên cạnh hắn là một người Hồ bốc mùi khó chịu, trời nóng nực thế mà còn mặc áo lông cừu. Cái ghế dài dành cho ba người ngồi mà một mình hắn đã chiếm hết n���a chỗ.
Thường ngày, hắn toàn ngồi toa hạng nhất, ghế bọc da êm ái, mệt mỏi có thể hạ xuống thành giường mềm. Hành trình một ngày chỉ cần vùi đầu ngủ một giấc là tinh thần phấn chấn xuống tàu ở Trường An, rồi đi bái phỏng đồng môn đang uống rượu ngâm thơ tại các thanh lâu.
Hôm nay thì không được nữa rồi. Có hai đại hán như thiết tháp cầm đao đứng trước toa. Cả cái toa sang trọng kia đã bị các huân quý trưng dụng.
Đỗ Duy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gần như nín thở. Không phải vì thấy mỹ nữ, bởi mấy năm qua lăn lộn ở các chốn chơi bài nhiều, nữ tử xinh đẹp đến cỡ nào hắn cũng đã thấy, chẳng còn làm hắn ngạc nhiên được nữa.
Hắn ngạc nhiên vì thấy một con ngựa trong truyền thuyết. Đó không phải là thiên lý mã. Có lẽ trước kia là thế, nhưng giờ đến bách lý mã cũng chẳng được. Bộ lông màu mận chín đã thưa thớt, trên đầu còn bện một cái bím dựng thẳng lên trời. Điều đáng nói nhất là trên cái bím đó có gắn một viên lục bảo thạch cực lớn...
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện vì độc giả c��a truyen.free.