(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1507:
Vân Diệp vô cùng tức giận, rải đậu nành đầy khắp mặt đất. Y nhận ra, lúc này chỉ có mình và Vượng Tài đứng giữa, còn đàn ngựa thì đang cúi đầu ăn, không còn xua đuổi Vượng Tài nữa.
Mắt Vân Diệp sáng rực, y vẫy tay, lập tức các gia tướng mang rất nhiều đậu nành đến. Ngay cả mã phu cũng vác đến một sọt thức ăn đặc biệt cho ngựa, có thêm cả muối ăn và lòng trứng.
Đàn ngựa bắt đầu vây quanh Vượng Tài để tìm thức ăn. Giờ đây, dù Vượng Tài có ngửi mông ngựa cái, chúng cũng không còn đá vó nữa.
Vân Diệp rời khỏi đàn ngựa, bởi nơi này chỉ nên thuộc về Vượng Tài, không còn chỗ cho y.
Vượng Tài hạnh phúc bước đi giữa đàn ngựa đang cúi đầu ăn. Chỉ riêng nó ngẩng cao đầu, hệt như một mã vương kiêu ngạo đang tuần thị thần dân của mình.
Mã phu mắt rơm rớm nói: "Công gia, Vượng Tài nhà ta đúng là phải làm mã vương!"
Vân Diệp cười vỗ vai mã phu, hoàn toàn tán đồng. Vượng Tài không làm mã vương thì con ngựa nào xứng đáng đây? Nếu cần, y có thể rải đậu nành kín cả sơn cốc.
Khi đàn ngựa dừng chân khá lâu ở một nơi, trong bụi cỏ bỗng xuất hiện mấy khuôn mặt âm hiểm. Đó là đàn sói, lúc ẩn lúc hiện, chúng đã dàn thành hình miệng túi bao vây đàn ngựa.
Vân Diệp dùng ống nhòm nhìn rất rõ. Đàn sói này rất có tổ chức, rất có kỷ luật. Với nhãn quan quân sự của mình, Vân Diệp nhận thấy khả năng thành công của chúng lên tới tám phần mười.
Mã phu và gia tướng rút đao định xông lên, nhưng Vân Diệp ngăn lại. Y hiểu đây là cuộc chiến của riêng Vượng Tài, việc nó có thể hoàn toàn hòa nhập vào đàn hay không, phải xem vận may.
Đôi tai Vượng Tài vốn đang khiêm nhường rũ xuống, nó đi khắp nơi ngửi mông ngựa để lấy lòng. Bỗng nhiên, nháy mắt tai nó đã dựng đứng lên, ngửa cổ hí dài một tiếng, dũng mãnh xông tới con sói tấn công đầu tiên. Lúc này, Vượng Tài hoàn toàn không còn vẻ già nua nào cả.
Công việc này chỉ dành cho con ngựa dũng mãnh nhất đàn. Đám ngựa cái không ăn nữa, lập tức hí gọi con non tụ tập lại bên mình.
Mã vương tham ăn hí dài, vó trước dựng lên đạp thẳng xuống đầu một con sói. Nó cực kỳ tức giận, nhưng con sói rất gian xảo, nó vặn mình luồn qua dưới bụng ngựa, tiếp tục tấn công ngựa con.
Vượng Tài mang giày sắt, được Vân Diệp dùng thép bách luyện rèn ra, dưới đế còn có hai chiếc đinh nhọn để bám chắc vào mặt đất. Khi nhìn thấy con sói kia, nó không thể dựng vó lên như mã vương nữa, mà dồn sức húc thẳng tới. Động tác này chỉ có kỵ binh trên chiến trường mới thực hiện.
Đôi giày sắt mang đinh dẫm lên bụng con sói, khiến bụng nó vỡ toang. Vó sau của Vượng Tài dẫm lên ruột sói, chỉ vài lần đã nát bấy.
Vượng Tài đắc ý hí lên, nhưng khi nghe thấy tiếng ngựa mẹ kêu cứu, nó vội vàng chạy lại đàn.
"Chuẩn bị nỏ! Nếu Vượng Tài gặp nguy hiểm, lập tức bắn chết đám sói!", Vân Diệp bỏ ống nhòm xuống, hạ lệnh.
Một con ngựa con bị sói cắn vào chân sau, đang không ngừng vùng vẫy. Ngựa mẹ của nó thì bị một con sói khác đuổi đi.
Vượng Tài phì mũi, đá văng một con sói. Vó trước của nó dẫm lên con sói đang cắn chân ngựa con. Con sói này to lớn hơn con sói trước đó không ít, nhưng khi bị giày sắt của Vượng Tài dẫm lên, đầu nó rách toạc, lộ ra xương sọ trắng hếu. Nó cố gắng thoát khỏi vó của Vượng Tài rồi chạy như điên vào sâu trong thảo nguyên.
Khi sói đầu đàn đã bỏ chạy, đàn sói lập tức tan đàn xẻ nghé, mỗi con một phương...
Vượng Tài giành chiến thắng trong cuộc chiến, ngẩng cao đầu bước đi giữa đàn ngựa. Ngay cả mã vương cũng thân mật đến ngửi miệng nó. Mã vương hí dài một tiếng, dẫn đàn chạy đi chỗ khác. Vượng Tài quay đầu nhìn Vân Diệp đang đứng trong bụi cỏ, mắt y đẫm lệ. Nó phì mũi một tiếng rồi theo đàn ngựa đi khuất.
Vân Diệp ra hiệu cho mọi người rời đi, một mình nằm bên bờ Hoàng Hà, nước mắt giàn giụa. Y nhận ra, dù mình nỗ lực đến đâu, cuối cùng vẫn luôn cô độc.
Mặt trời xuống núi, những vì sao dần xuất hiện. Y rất mong đàn ngựa quay lại, thậm chí đã chuẩn bị sẵn mỡ dê và bồ công anh vừa hái xong. Chỉ cần Vượng Tài trở về, y sẽ không ngại chiều chuộng nó nhiều hơn, chiều chuộng mỗi ngày cũng được...
Sắp nửa đêm, lòng Vân Diệp càng thêm lạnh giá. Y không kìm được tiếng nấc, cảm thấy như một phần cơ thể mình đã mất đi.
Cơ thể y cũng dần trở nên lạnh buốt.
Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ, Linh Đang và Tiểu Miêu từ xa đi tới. Tân Nguyệt ôm lấy Vân Diệp, vỗ về lưng y như dỗ một đứa trẻ. Vân Diệp khóc càng thêm thương tâm, nước mắt nước mũi giàn giụa ướt đẫm râu.
"Vượng Tài đi rồi."
Vân Diệp có rất nhiều điều muốn nói, nhưng thốt ra khỏi miệng y chỉ có câu đó.
Tân Nguyệt nghẹn ngào an ủi trượng phu: "Vượng Tài không đi, nó chỉ về nhà. Nó đã ở bên chàng bốn mươi năm, vậy là đủ rồi, đã đến lúc nó phải trở về nhà. Ai rồi cũng phải về nhà thôi."
Na Nhật Mộ mắt đỏ hoe, nhưng cố gắng mỉm cười đắp chăn cho Vân Diệp rồi nói: "Vượng Tài là con ngựa thông minh nhất thiếp từng gặp. Đằng Cách Nhĩ sẽ vô cùng sủng ái nó, giống như chàng sủng ái Vượng Tài vậy. Người sẽ ban cho nó bãi cỏ tốt nhất, nguồn nước trong lành nhất, thảo nguyên bằng phẳng nhất để nó thỏa sức tung vó. Chàng nhìn những vì sao trên trời kia mà xem, Vượng Tài sau này sẽ hóa thành ngôi sao sáng nhất."
Vân Diệp mơ màng ngẩng đầu nhìn sao, gào lên: "Đằng Cách Nhĩ là thứ gì chứ! Vượng Tài là huynh đệ của ta, không cần ông ta sủng ái! Kẻ có thể sủng ái nó chỉ có ta!"
"Ngựa có bốn chân, chúng sinh ra là để tung vó. Đã muốn chạy thì không thể bị trói buộc. Phu quân không muốn Vượng Tài được hạnh phúc sao?"
Vân Diệp ngừng khóc, thở dài một hơi, không để ý tới Na Nhật Mộ nữa. Y nhìn sang Linh Đang đang sưởi ấm tay cho mình: "Khi con thỏ nàng nuôi chết, nàng đã buồn suốt nửa năm trời. Khi đó ta còn cười nàng, còn lấy một con thỏ khác ra trêu chọc nàng. Là ta sai rồi."
Linh Đang ngẩng đầu lên nói: "Khi chàng dỗ dành thiếp mới là lúc thiếp hạnh phúc nhất. Thiếp đâu buồn lâu đến thế, chẳng qua là muốn được chàng dỗ dành nhiều hơn thôi. Về sau, những lúc thiếp buồn đều là giả vờ đấy."
Tiểu Miêu không có thời gian an ủi Vân Diệp. Nàng đốt một đống lửa trên bãi cát, ôm đầu gối ngồi xa mọi người, trông rất cô đơn. Ngoài trượng phu và con cái, nàng chẳng có người thân nào. Sư phụ của nàng mỗi ngày đều trốn trong quan tài không ra, giờ đây cả người đã biến thành màu trắng. Phu quân còn nói nếu mọc răng nanh thì phải nhanh chóng giết chết ngay.
Một gia tướng vội vàng chạy tới bẩm báo: "Công gia, Vượng Tài vẫn rất khỏe mạnh. Hiện nó đang cách chúng ta ba mươi dặm đường. Đàn ngựa không đuổi nó đi nữa, chỉ là nó vẫn chưa chịu ăn gì."
Vân Diệp nhìn chỗ bồ công anh mình đã hái, bắc nồi lên lửa, bắt đầu đun mỡ dê rồi cho rau xanh vào. Y vừa làm vừa kể cho họ nghe: "Ta từ chỗ sư phụ ra chỉ có một mình, muốn tìm đường rời khỏi sơn cốc. Ta cứ đi dọc theo sườn núi, giết được một con dê hoang mới có đồ ăn."
"Khi ta mệt lả sắp thiếp đi thì có sói đến cắn ta. Ta dùng xẻng đánh trẹo quai hàm một con, nhưng vẫn còn mấy con sói khác, nên ta đành chạy vào đàn ngựa. Bởi ở đó có một mã vương rất lợi hại, nhìn màu lông có vẻ là cha của Vượng Tài. Nó rất dũng mãnh, dễ dàng dẫm chết sói."
"Tới tối, ta lấy mỡ dê xào rau dại mời mã vương ăn. Nếu không có đàn ngựa đó, chắc chắn ta đã bị sói ăn thịt rồi."
Tân Nguyệt, Linh Đang ăn món rau dại, Na Nhật Mộ còn kéo Tiểu Miêu lại. Bốn người vừa ăn vừa nghe Vân Diệp kể chuyện. Đây là lần đầu tiên y kể cho họ nghe câu chuyện này.
"Ngày hôm sau ta mở mắt ra thì đàn ngựa đã rời đi, chỉ để lại Vượng Tài bị thương ở đó. Ta và Vượng Tài đã thề nguyền cả đời không rời xa. Ta có gì ăn, nó cũng có phần. Kết quả là chúng ta sống bên nhau cả đời. Vượng Tài nhiều lắm chỉ sống thêm được ba ngày nữa, đó là nhờ thuốc bổ của Tôn tiên sinh. Nhưng trong ba ngày đó, nó trở nên trẻ trung, khỏe mạnh lạ thường. Ba ngày sau, nó hao hết tinh lực rồi chết."
"Chắc vì ta sống quá lâu, Vượng Tài cũng nỗ lực sống, mong muốn được ở cùng ta cả đời. Xem ra, kẻ không giữ lời lại là ta."
"Sơn thủy nơi đây thật đẹp, Vượng Tài an nghỉ ở đây rất thích hợp. Khi Vượng Tài đi rồi, nơi đây sẽ trở thành cấm địa. Khi ta đến, nơi này là hồng hoang. Khi ta đi, mong nó vẫn giữ nguyên vẻ hồng hoang."
Mọi quyền lợi đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.