Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1508:

Tân Nguyệt cởi vòng xích sắt trên cổ, lấy di động ra đưa cho Vân Diệp, cứ hễ không ở nhà là nàng lại mang theo nó.

Vân Diệp cười, thứ này theo thời gian đã thành đồ bỏ đi, muốn nghe nhạc phải dựa vào vận may. Hắn khẽ ấn nút khởi động, cái biểu tượng buồn cười kia vẫn còn đó, nhưng tiếng chuông khởi động đã tắt lịm, chỉ còn văng vẳng tiếng kêu kỳ quái. Ngần ấy cũng đủ làm Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu tròn mắt ngạc nhiên.

Tiếc rằng thoáng chốc màn hình đã tắt lịm, âm thanh biến mất.

Tân Nguyệt nuối tiếc nói:

– Phu quân rời Bạch Ngọc Kinh quá lâu, tiên khí dần tan hết. Trước kia còn có người khiêu vũ trong đó, sau chỉ còn tiếng hát, giờ thì ngay cả tiếng hát cũng không còn, chỉ vương lại âm thanh dễ chịu. Vài năm nữa e rằng chẳng còn gì.

– Phu quân, Bạch Ngọc Kinh thế nào? Thần tiên trông như thế nào? Chàng có thể nói cho thiếp nghe không, thiếp thề sẽ không hé răng nửa lời đâu.

Tân Nguyệt nhịn rất lâu mới lấy dũng khí hỏi:

– Bạch Ngọc Kinh à, không khác gì Đại Đường, chẳng hề mỹ miều như nàng tưởng. Thứ duy nhất hơn Đại Đường là họ có vũ khí cực kỳ lợi hại, một quả bom có thể xóa sổ cả Trường An, máy bay bay từ Trường An tới Lĩnh Nam chưa đầy một canh giờ.

– Thế giới đó rất bẩn, trời thì xám xịt, nhiều nơi đất không mọc được cỏ, túi ni lông bay khắp nơi. Các nàng không cần vội, mấy chục năm nữa cảnh tượng đó sẽ xuất hiện ở Đại Đường. Phu quân nàng bao năm qua không ngừng cải tạo Đại Đường thành Bạch Ngọc Kinh.

– Đó không phải là nơi tốt, ta không thích. Ta thích Đại Đường, nhưng Đại Đường sẽ có một ngày thành Bạch Ngọc Kinh.

– Bạch Ngọc Kinh mà Tiểu Vũ đang dựng xây chỉ là một cái sơn động, bên trong đó chẳng qua chỉ chất đầy bảo thạch mà thôi. Nó không biết mình đã ở trong Bạch Ngọc Kinh rồi.

Tân Nguyệt hưng phấn nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói:

– Phu quân, nếu biến Đại Đường thành Bạch Ngọc Kinh, người khác không biết Bạch Ngọc Kinh là gì, nhưng chàng thì biết rõ. Như thế gia tộc ta sẽ chiếm được tiên cơ, mãi mãi đứng ở thế bất bại. Thiếp thân giờ mới biết hùng tâm tráng chí của chàng.

Không chỉ Tân Nguyệt mà cả Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu đều cảm thấy phu quân quả là thâm sâu khó dò.

Vân Diệp nhìn về phía gia tướng nói nhỏ:

– Nơi đây vạn dặm yên tĩnh, thích hợp kể chuyện ma. Các nàng cứ coi như ta kể chuyện ma là được, không cần cho rằng ta cao siêu hơn người.

Vân Diệp nói xong câu này, bốn người phụ nữ cũng không còn tâm tư nói chuyện nữa. Tiểu Miêu trải túi ngủ cho mỗi người một cái, năm người chui vào túi ngủ, thò đầu ra ngoài nhìn trời sao mãi không ngủ được.

Khi đang ngủ, Vân Diệp thấy mặt ướt sũng như bị ai đó liếm qua. Mở mắt ra, hắn thấy gương mặt to tướng của Vượng Tài. Thấy Vân Diệp tỉnh lại, nó lại hớn hở chạy đến túi ngủ khác, dẫm đạp loạn xạ.

Vân Diệp há miệng cười, Vượng Tài cuối cùng cũng về. Đang định ôm Vượng Tài, hắn phát hiện bên cạnh còn có một con ngựa khác, rất nhỏ, hơn nữa đùi cũng có một vết thương đáng sợ.

– Đây là hậu duệ của ngươi hả?

Vân Diệp hỏi Vượng Tài, Vượng Tài dùng miệng đẩy con ngựa con về phía hắn, sau đó vui vẻ hí vang, rồi chui vào bụi cỏ. Lần này Vân Diệp biết chắc Vượng Tài sẽ không xuất hiện nữa.

Đấy là con ngựa lông màu đỏ tía, rất mềm. Vết thương ở chân cực kỳ nghiêm trọng, thịt bên cạnh vết thương run rẩy từng đợt không tự chủ, rõ ràng nó rất đau.

– Nếu chủ của ngươi phó thác ngươi cho ta, vậy hãy theo ta cùng về Trường An. Hiện giờ ta trịnh trọng nói với ngươi, ngươi không cần chịu hết khổ cực mới được sống sung sướng như Vượng Tài. Giờ ngươi có thể hưởng hết phú quý nhân gian, đó là lời hứa của ta, cũng là hứa với Vượng Tài. Vượng Tài thích làm ngựa hoang thì không thể giữ cái tên này nữa, nếu không sẽ bị ngựa khác cười. Nên cái tên Vượng Tài này thuộc về ngươi, được không Vượng Tài?

Vân Diệp ngồi xuống xé áo, cẩn thận dùng bạch dược do Tôn Tư Mạc chế ra rắc vào vết thương, cuối cùng lấy vải bó lại.

Con ngựa đó nằm bên Vân Diệp, để mặc người giữ ngựa với đôi mắt đẫm lệ, chải bộ lông rối bời cho nó, tiện thể thanh lý ký sinh trùng trong lông.

– Công gia, Vượng Tài biến thành trẻ con rồi.

Không biết vì sao tay người giữ ngựa già cả lẩm cẩm lại run rẩy dữ dội:

Vân Diệp tìm kiếm khắp sơn cốc cả tháng. Khi trận tuyết đầu đông rơi xuống, hắn đành tuyệt vọng chấm dứt cuộc tìm kiếm điên cuồng của mình. Khiến Vân Diệp điên cuồng như thế chỉ có một nguyên nhân: không thấy Vượng Tài nữa.

Đàn ngựa biến mất khỏi tầm mắt của gia tướng. Một ngày nọ, khi trở lại, chúng đã không còn Vượng Tài.

Trong truyền thuyết, ngựa hoang khi cảm nhận được mình sắp chết sẽ tới một nơi thần bí. Nơi này chỉ có đàn ngựa mới biết, người phàm làm sao biết được.

Đó là do Na Nhật Mộ nói. Những điều nàng kể luôn xuất phát từ các truyền thuyết thần bí. Vân Diệp chỉ nghe nói voi vì bảo vệ ngà mới hành động nh�� vậy, không biết ngựa cũng biết tự chôn xác sao?

Nhưng sơn cốc là một thế giới khép kín, lại chẳng rộng lớn gì. Một đàn ngựa trăm con trong thế giới nhỏ bé này là một mục tiêu rất rõ ràng, vậy mà gia tướng Vân gia dạn dày kinh nghiệm sa trường lại để mất dấu một mục tiêu rõ ràng đến vậy.

Theo lời gia tướng nói, hắn đứng trên ngọn đồi nhìn thấy đàn ngựa bên trái, dự đoán đàn ngựa sẽ đi vòng qua ngọn đồi rồi xuất hiện ở bên phải vị trí của hắn. Nhưng khi hắn điều chỉnh xong vị trí quan sát thì không thấy đàn ngựa nữa, đợi một nén hương vẫn không thấy bóng dáng đàn ngựa đâu. Bất kể tìm kiếm thế nào cũng không thấy, thậm chí không thấy vết vó ngựa và phân ngựa.

Hắn là gia tướng trung thành lâu năm của Vân gia, nổi tiếng cẩn trọng, tuyệt đối không lừa Vân Diệp.

Vân Diệp tự dẫn người đi tìm kiếm ngọn đồi đó. Vết vó ngựa biến mất ở bãi loạn thạch.

Trong đêm trăng sáng, cột nước lần nữa phun trào, giống như cột thủy ngân. Lần này nước phun mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào. Vân Diệp nhìn cột nước cao mư���i mấy trượng, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, nhưng hắn nhanh chóng xua tan nó. Dù sao sự trùng hợp như thần tích đó có tỉ lệ quá thấp.

Người giữ ngựa dẫn Tiểu Vượng Tài tới. Ông ta lại bị đá một phát, có điều tâm trạng rất tốt. Ông ta hi vọng nhất là Tiểu Vượng Tài đá gãy mấy cái răng ít ỏi của mình, chỉ có thế mới chứng minh Vượng Tài thực sự trùng sinh. Vì năm xưa ông ta bị Vượng Tài đá gãy răng cửa, nên được Vân gia nuôi dưỡng an nhàn cả đời. Ông ta là người nhớ ơn.

Con ngựa nhỏ thích theo Vân Diệp. Đôi mắt to ướt át của nó mau chóng chiếm được thiện cảm của bốn cô nương. Trong mắt các nàng, đây chính là kết cục viên mãn nhất.

Khi Vân Diệp cưỡi ngựa rời đi, hắn đứng ở miệng núi, quay lại nhìn sơn cốc kia, cười vô cùng quỷ dị.

Nụ cười đó Tân Nguyệt vĩnh viễn không quên được, nhưng nàng không muốn chất vấn. Có lẽ đó là bí mật của phu quân. Một người như phu quân có thể nhìn thấu thiên cơ thì cũng chẳng có gì lạ.

Sau trận tuyết, thời tiết Lũng Hữu vừa khô vừa lạnh. Vân Diệp mặc kệ Tân Nguy��t tha thiết khẩn cầu, vẫn cưỡi chiến mã, lớn tiếng hát những câu ca dao kỳ lạ.

– Ca ca đi cửa tây, tiểu muội thật khó giữ…

Hát gì không quan trọng, quan trọng là Vân Diệp hát đến kiệt sức. Hát đến nỗi đứt hơi, suýt chút nữa thì ngã khỏi lưng ngựa, thì quả là bất thường.

Rốt cuộc Vân Diệp bị Tiểu Miêu đưa lên xe, sau đó Tân Nguyệt lấy chăn lông quấn kín mít. Vân Diệp chống cự, nhưng bị Tân Nguyệt nhắc nhở rằng phải nghĩ cho mấy nàng, nên đành từ bỏ ý định cưỡi ngựa.

Có lẽ vì mấy ngày qua hành động tùy tiện, Vân Diệp bị sốt, đầu tiên là sốt nhẹ, sau đó sốt cao. Khi tỉnh táo, Vân Diệp còn cười bảo rằng đó là cơ thể đang bài độc, diệt khuẩn, là chuyện tốt. Kết quả là tốt đến mức, chỉ miễn cưỡng lắm mới tới được Tần Châu, Vân Diệp đã phải dừng lại ở Mạch Tích Sơn cho lão hòa thượng không rõ danh tính chữa trị.

Đầu tiên là ngâm suối nước nóng, rồi bảy tám chiếc chăn bông nặng cả chục cân được đắp chồng lên người, rồi uống mấy cốc thuốc được cho là có tác dụng rửa ruột. Lão hòa thượng nói tâm hỏa của Vân Diệp quá vượng, phải bài độc. Kết quả lần bài độc này Vân Diệp đến cả sức để nói chuyện cũng không còn. Tân Nguyệt nổi giận, Tiểu Miêu rút đao định giết sạch hòa thượng trong núi. Lão hòa thượng vẫn thản nhiên nói rằng, đợi Vân Diệp chết rồi hãy ra tay cũng chưa muộn.

Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, và mọi hành vi sao chép không được phép đều là vi phạm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free