(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1509:
Tân Nguyệt hứa thưởng một vạn kim tệ, nhưng lão hòa thượng chỉ mỉm cười không nhận, mà yêu cầu Quốc công phủ hứa một điều, đó là ông sẽ trở thành hộ pháp Già Lam của Phật môn.
Nghe Tân Nguyệt kể lại, Vân Diệp đang tỉnh táo cũng khó nhọc lắc đầu rồi lại rơi vào hôn mê. Tân Nguyệt thất thần, đành đợi Vân Thọ đến, bởi lúc này mọi quyết định đều phải do Vân Thọ đưa ra.
Vân Thọ và Vân Hoan ngày đêm không ngừng phi ngựa chạy tới, cùng đi còn có đặc sứ của Lý Thừa Càn và ngự y. Riêng Tôn tiên sinh thì đã vào Tần Lĩnh và không ai tìm thấy.
Khi Vân Thọ và Vân Hoan vội vàng chạy tới thiền phòng, họ thấy phụ thân đang ngồi trên giường được mẫu thân hầu hạ húp cháo. Ông tinh thần rất tốt, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Lỗ rồi, lỗ rồi!"
Vân Diệp vẫy tay gọi con trai. Vân Thọ và Vân Hoan nhào tới giường, bật khóc rống lên. Khi tin dữ truyền về Trường An, cả bầu trời như sụp đổ, chẳng những Vân gia kinh hoàng mà Lý Thừa Càn cũng lập tức phái đặc sứ và ngự y đi theo huynh đệ họ Vân. Lý Thái vì quá béo không thể cưỡi ngựa nên phải ngồi xe, đoán chừng sáng mai mới đến nơi.
- Khóc lóc cái gì, ta chưa chết được đâu! Đáng lẽ ta phải chết đi thì hơn, lão già kia đã lừa nhà ta không ít tiền rồi. Chỉ là cơn sốt thôi mà mẹ các con lại tiêu mất một vạn kim tệ, thật lỗ vốn!
- Không lỗ đâu cha. Chỉ cần cha khỏe mạnh, bán cả Vân gia cũng không thành vấn đề, con chỉ mong cha sống lâu trăm tuổi.
- Phì, đừng nói lời xúi quẩy thế chứ! Muốn cha chết sớm à?
Vân Diệp cười mắng:
Bệnh tình thuyên giảm, Vân Diệp liền tới bái tế tháp xương của lão hòa thượng Đàn Ấn. Vị cao tăng từng chủ trì Thiếu Lâm tự này đã viên tịch tại Mạch Tích Sơn sáu năm trước, ông rất có cảm tình với nơi này.
Đó gọi là lá rụng về cội, Đàn Ấn đã chọn Mạch Tích Sơn làm nơi an nghỉ cuối cùng. Trên núi có một bức tượng ông cưỡi hổ đen, trông rất có khí thế.
Nghĩ cũng thấy buồn cười, những bằng hữu của mình, kẻ thì thành thần, người thành thánh, lại còn có người chuyển sinh, hình như ai cũng chẳng phải chết vào địa ngục.
Vô Thiệt xuất hiện, người gầy như xương khô, mặt mày xanh xám, đứng cạnh Lý Thái béo tròn trông rất buồn cười.
Lý Thái đang âm trầm bỗng thấy Vân Diệp đang tập đi lại, liền phá lên cười, cười đến chảy cả nước mắt:
- Ta biết ngay là ngươi vờ bệnh mà!
- Không, ta suýt chết thật đấy. Không phải chết vì bệnh, mà là bị lão hòa thượng suýt nữa thì trị chết!
- Khổ Trúc đại sư là cao tăng đắc đạo, y thuật không kém Tôn đạo trưởng. Chẳng qua năm xưa ông trị bệnh ở Giang Nam nên ngươi không nghe thấy mà thôi, ông ấy cũng là một vị Phật sống đấy.
Lý Thái thấy Vân Diệp không sao liền nhìn sang Vượng Tài, hét lên:
- Sao ngươi có thể khiến nó trẻ lại được thế? Thử với ta xem sao, ta không muốn béo thế này nữa.
Vân Diệp trừng mắt. Cái tài nịnh nọt của tên này sắp sánh ngang với y hồi xưa rồi.
Rời nhà bốn tháng, Vân Diệp không còn tâm trí để ý tới triều chính. Hôm qua Vân Thọ kể, Lý Tượng lấy cớ bái tế mẫu thân mà cứ ở lì tại Trường An không chịu về đất phong. Hắn viện cớ thủ hiếu ba năm khiến Lý Thừa Càn không thể cự tuyệt.
Vân Diệp biết tâm tư của Lý Tượng hiện không đặt vào mẫu thân, hắn ta đánh cược rằng cha mình sẽ không sống quá ba năm.
Người nhà Lý gia là vậy, chỉ cần vì hoàng vị mà họ không từ bất cứ thủ đoạn nào. Lý Thừa Càn rút kinh nghiệm từ chính bản thân mình, tuyệt đối không lập thái tử quá nhiều tuổi, nếu vậy hắn rất có khả năng sẽ lại tự tay đưa Lý Tượng lên ngôi. Lý Thừa Càn đã làm thái tử bốn mươi năm, sao có thể dễ dàng dâng ngôi vị cho người khác, dù đó là con mình đi chăng nữa.
Đó là một vòng xoáy quái ác. Trước kia Vân Diệp từng cho rằng tình thân có lẽ sẽ lay chuyển được thứ tình cảm biến dạng này, nhưng về sau y phát hiện đó chỉ là ý muốn một phía. Dục vọng sẽ bóp chết mọi nhân tính, sẽ khiến người ta làm ra những chuyện tàn ác vượt ngoài sức tưởng tượng.
Muốn sống thêm vài năm, ắt phải tránh xa hoàng quyền. Loại tranh đấu này sẽ lan đến tất cả những người xung quanh hoàng đế, không ai có thể tránh được.
Lý Thừa Càn tuy là hảo hữu của y, nhưng hắn không có khí phách của Lý Nhị, cũng chẳng có lòng dạ rộng lớn như Lý Nhị. Những lời khuyên răn thâm thúy kiểu "đưa lên ngựa, tiễn một đoạn" y chẳng thể nào nói với Lý Thừa Càn. Chẳng may nói ra, e rằng ngay cả tình bằng hữu cũng không còn.
Độc Cô Mưu tới Tần Châu. Quan hệ của hắn với Vân Diệp chưa tới mức bất chấp ngàn dặm xa xôi để thăm bệnh, nên tất nhiên hắn tới đây với mục đích công lợi.
Lý Thái cười hì hì ngồi ở đại sảnh không định bỏ đi. Không phải hắn không biết kỵ húy, mà là Vân Diệp đã bảo hắn ở lại xem kịch. Ngụy vương hoàn toàn có tư cách nghe cuộc nói chuyện giữa hai "gian thần" này.
Độc Cô Mưu vốn chẳng phải thần tử tầm thường, thở dài nói:
- Sức khỏe bệ hạ ngày càng suy nhược, quốc gia không thể một ngày vô chủ. Bởi vậy, lão phu tới Tần Châu là để muốn nghe một lời từ Vân huynh.
Vân Diệp dứt khoát xua tay:
- Chuyện phế lập không phải thần tử có thể tùy tiện bàn bạc. Nếu muốn bàn, thì phải ở cung Vạn Dân, chứ không phải bàn riêng ở đây.
Lý Thái cũng cười nói chen vào:
- Đúng thế, Độc Cô Mưu ngươi là hào kiệt một đời, sao lại quan tâm tới chuyện phế lập như vậy? Chúng ta, con cháu Lý gia, mới phải khẩn trương chứ.
Độc Cô Mưu nhắm mắt lại, đoạn nói:
- Như vậy xem ra Hành Sơn vương không có chút cơ hội nào. Thôi, lão phu không ôm rơm rạ bụng nữa. Trường Tôn Xung cũng đáp như thế, hắn nói ý chỉ từ cung Vạn Dân truyền ra mới tính, ý chỉ nói ai là người đó thì người đó sẽ là thái tử.
Vân Diệp bỏ chăn đắp trên đùi, nghiêm túc nói:
- Quên chuyện ai làm thái tử đi, không chỉ các ngươi phải quên, mà ngay cả bọn Vân Thọ cũng phải quên. Vô số sự thật đã chứng minh, nếu không có thần tử tham gia, dù là ai cũng chẳng thể khơi lên được sóng gió.
- Độc Cô Mưu, chúng ta đã là cực phẩm nhân thần rồi, chẳng lẽ thay một hoàng đế mới mà còn mong được phong vương sao? Trừ khi có tâm tư soán nghịch, nếu không, chúng ta tham dự vào cuộc tranh đoạt này chỉ có hại chứ không hề có lợi.
Độc Cô Mưu không ngờ Vân Diệp lại nói thẳng như thế trước mặt Lý Thái, khiến y có chút xấu hổ. Y nghĩ: mình, Trường Tôn Xung và Vân Diệp đều đã làm tới chức quan tối cao rồi, nếu muốn tiến thêm chỉ có con đường soán nghịch.
Hai người kia (ý nói Vân Diệp và Trường Tôn Xung) không để ý tới Lý Tượng, một mình y chẳng thể làm được gì. Độc Cô Mưu vội vàng cáo từ, vì y đã có đáp án trực tiếp nhất và Độc Cô gia phải điều chỉnh lại kế sách của mình.
- Hắn không phải kẻ ngốc, sao lại nói chuyện ai làm hoàng đế trước mặt ta chứ?
Lý Thái hơi bất mãn nói:
- Vân Thọ và Vân Hoan là do ta sinh ra, Huy Nhi là do ngươi sinh ra, Trường Tôn Lộ là Trường Tôn Xung sinh ra. Nhưng Độc Cô Phục lại là do đường đệ của hắn sinh ra, ngươi nói xem hắn có phải kẻ ngốc không?
Vân Diệp cười quỷ dị:
Lửa giận của Lý Thái lập tức tan biến:
- Nói như thế thì Độc Cô Mưu không có con, nhưng An Khang lại sinh ra Độc Cô Phục, vậy đó là cháu ngoại của ta mà.
- Đúng vậy, ngươi vẫn là cữu cữu.
Từ khi Chu Hưng nói ra bí mật kia, Vân Diệp đã muốn tuyên truyền khắp nơi, nhưng loại chuyện này không hợp với một Sở quốc công đức cao vọng trọng, nên y đành nhịn trong lòng không nói ra ngoài.
Nhưng Lý Thái thì khác, hắn không phải người ngoài, lại cực kỳ tò mò với bí mật. Cuối cùng, chuyện này sẽ được truyền khắp Trường An thông qua Ngụy vương phủ vốn dĩ đã "thủng tám hướng" của hắn.
Lý Thái chỉ thích lan truyền tin đồn, đó là sở thích quái dị của hắn, nhưng hắn lại không tin vào những tin đồn đó. Ngược lại, những tin đồn càng "cao cấp" thì hắn lại càng thích thú, ngay cả khi đó là tin đồn liên quan tới muội t��� của mình.
- Như thế thì Độc Cô Mưu sắp không còn rảnh rỗi để tham dự chuyện hoàng gia nữa rồi.
- Đương nhiên rồi, hắn phải "rửa sạch" thân phận thái giám của mình trước đã. Mà nói chứ, chúng ta mà truyền tin đồn này thì không hay lắm đâu, nên sau khi về phải mời hắn đi thanh lâu vài lần để bồi tội mới được.
- Vậy có thể lan truyền những điều tồi tệ hơn nữa không?
- Sự thật còn kinh khủng hơn những gì ngươi nghĩ nhiều.
- Vậy thì có thể thoải mái mà bịa đặt rồi.
Lý Thái cười dâm đãng, không biết đang nghĩ tới chuyện gì nữa. Nhưng An Khang là muội tử của hắn, chắc hắn sẽ không liên tưởng tới nàng đâu.
Toàn bộ nội dung này do truyen.free độc quyền cung cấp, mong rằng độc giả sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời.