(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1517:
Vân Diệp trở về kinh sư, giao nộp hổ phù cho hoàng đế và một lần nữa tường thuật lại mọi chuyện xảy ra ở Hành Dương. Hoàng đế đã rất trọng thị mời Đại tướng quân dự yến tiệc, thậm chí còn đích thân làm một bài thơ ca ngợi sự anh dũng, quyết đoán của ông. Vân Diệp cười phá lên, nói với hoàng đế rằng, phụ hoàng nó ngày xưa cũng chẳng có được trình độ như vậy.
Sau bữa tối, hoàng đế mời Đại tướng quân ra ngự hoa viên tản bộ. Vân Diệp vui vẻ nhận lời, cùng đi trên con đường rải đá, trông hệt như hai người bạn trẻ đang trò chuyện rôm rả.
– Trẫm biết các món ăn trong yến tiệc tối của hoàng cung có lẽ không hợp khẩu vị Đại tướng quân, nhưng thực ra, yến tiệc ủy lạo tướng sĩ cũng chỉ có bấy nhiêu món đó thôi, bản thân trẫm cũng không mấy ưa thích.
Vân Diệp cười đáp: – Lễ nghi là để người ngoài nhìn vào thôi. Món ăn của Vân gia nổi tiếng khắp nơi, nhưng nếu đem ra khao thưởng tướng sĩ có công thì chắc chắn họ sẽ không vui. Cơm nhà Vân gia tuy ngon miệng nhưng chỉ thỏa mãn cái bao tử, còn món ăn do Lễ bộ chuẩn bị tuy khó nuốt lại mang đến vinh dự tối cao. – Vì sao lại như vậy ư? Ấy là do tâm tính con người. Con người, không thể chỉ thỏa mãn cái miệng, mà còn cần được thỏa mãn về tinh thần, có như thế mới là một con người hoàn chỉnh.
Lý Quyết cười vang: – Tướng quân nói rất có lý, trẫm đã hiểu rõ rồi. Sau này, thức ăn dùng để hoan nghênh tướng sĩ khải hoàn sẽ không thay đổi nữa.
– Đương nhiên là phải như vậy. Lão phu đã phải ăn thứ thịt lợn dở sống dở chín ấy cả đời rồi, làm sao có thể để đám hậu bối này thoát khỏi cái cảnh đó được chứ?
Lý Quyết cười híp cả mắt. Y nhận ra rằng trò chuyện cùng Vân Diệp chẳng những đầy rẫy đạo lý mà còn vô cùng thú vị, nên không nén được lòng mà nói: – Đại tướng quân quả là bậc trí giả, sau này trẫm còn phải nhờ cậy rất nhiều. Mong Đại tướng quân không tiếc lời chỉ giáo.
– Tất nhiên rồi, nhưng chỉ trong mười năm thôi. Sau đó, lão phu sẽ hoàn toàn thoái ẩn. Lão phu tự nhận mình đã dốc hết tâm huyết cả đời vì quốc gia này, nhưng lại chưa được nhìn ngắm đủ vẻ đẹp của giang sơn, thật quá thiệt thòi.
– Chẳng lẽ trẫm kém cỏi, Đại tướng quân không muốn phò tá.
Vân Diệp hậm hực đáp: – Nếu phụ thân bệ hạ còn sống, lão phu đã chạy thật xa rồi, nói không chừng đã dẫn hạm đội đến Hồng Hải mà ức hiếp nữ nhân nước Oa rồi ấy chứ. Ông ta không tự bảo trọng thân mình, khi sắp lâm chung lại còn phó thác con cho lão phu. Một câu nói đó đã khiến lão phu trong vòng mười năm chẳng thể động đậy.
Lý Quyết thấy Vân Diệp chìm trong thương cảm không nói nữa, cũng lặng lẽ cùng ông ngắm từng tầng lá sen trùng điệp trong ao. Vân Diệp bồi hồi hồi tưởng lại chuyện xưa, rồi chỉ tay về phía Đông Cung cách đó không xa: – Lão phu và phụ thân bệ hạ quen nhau nhờ những trận giao chiến. Khi ấy, lão phu là một bì tướng của Tả Vũ Vệ, còn phụ thân bệ hạ dẫn theo thái tử cùng sáu vị tướng soái đến Lũng Hữu để học cách đánh trận...
Từ xa, Trường Tôn thị nhìn thấy một người già một người trẻ đang ngồi trên lan can trò chuyện, lòng bà cảm thấy ấm áp. Nghe Vân Diệp kể chuyện say sưa, bà nhỏ giọng dặn dò cung nữ, thái giám không được đến gần.
– Trẫm nghe nói Đại tướng quân là người nổi tiếng quậy phá ở Trường An...
– Ha ha ha, lão phu đúng là kẻ gây họa lớn nhất thành Trường An. Cùng với Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân và phụ hoàng bệ hạ, tiên đế thì không cần phải nói, ba tên kia có chỗ dựa vững chắc, chỉ mình lão phu trông có vẻ dễ bắt nạt nhất, nên mới thành kẻ đứng đầu Trường An tam hại. Kỳ thực, danh hiệu này là do cả năm người lão phu cùng nhau 'kiếm' được đấy. – Bị bắt được thì chẳng mất mặt chút nào, chủ yếu là bị hoàng gia gia của bệ hạ bắt gặp ở thanh lâu mới thực sự mất mặt. Sau đó, lại bị hoàng thái hậu trói lên ghế để học lễ nghi. Khi đó tuy xui xẻo thật, nhưng cũng rất vui vẻ.
– Hoàng thái hậu hiện không trói bệ hạ lên ghế học lễ nghi chứ?
– Không có. Tổ mẫu nói nghi dung của trẫm rất chuẩn mực, không cần phải học. Hiện giờ, trẫm chủ yếu học về thuật đế vương.
Lý Quyết đắc ý khoe khoang, kể rằng hoàng tổ mẫu đã từng kể chuyện này, và còn nói hai người đó không phải là quý tộc, mà ăn uống như lợn rừng...
Vân Diệp thương hại nói: – Hoàng thái hậu thực ra không biết cách dạy người. Thủ đoạn của lão nhân gia chỉ có đánh hoặc khóc, lão phu và tiên đế đều thua ở chuyện này.
– Học một đống những thứ vô dụng, đến khi thành niên rồi mới phát hiện ra rằng năm xưa chịu khổ uổng công. Đám quan nhỏ hơn bọn lão phu thì chẳng cần bận tâm đến lão phu, còn quan lớn hơn thì cởi trần đánh nhau ngay trước mặt hoàng gia gia của bệ hạ. Để bệ hạ biết, đừng để bị những lời ghi chép của Thái Tông lừa gạt. Danh thần dũng tướng thời Trinh Quán, không phải cướp thì cũng là trộm, toàn bộ đều xuất thân từ phản tặc cả, chẳng có ai tốt đẹp gì cả.
– Trình Giảo Kim và Úy Trì Cung thường xuyên đánh nhau ngay trước mặt Thái thượng hoàng. Thái thượng hoàng thậm chí còn mở cuộc cá cược. Kết quả là lão phu thua suốt, không dám không chịu thua, bởi nếu mà thắng thì về nhà sẽ bị Trình Giảo Kim chửi cho không ngóc đầu lên nổi.
Lý Quyết cười nghiêng ngả, thiếu chút nữa thì ngã xuống ao sen. Đợi đến khi lấy lại được hơi thở đều đặn, y mới nói: – Tiền bối sống thật là vui vẻ, không giống trẫm, chỉ có thể loanh quanh trong hoàng cung. Nếu có thể, trẫm cũng muốn làm một tên hoàn khố ăn chơi đập phá một phen, nhưng không được. Tiền bối đã giao thiên hạ cho trẫm, trẫm thề sẽ trở thành một quân vương vĩ đại...
Vân Diệp vỗ vai Lý Quyết: – Có chí khí là tốt, nhưng quân vương vĩ đại không phải nói mà ra mà phải làm.
Trường Tôn thị không nán lại nghe nữa, quay về điện Thừa Thiên, vuốt ve bài vị của Lý Thừa Càn, rồi cười nói: – Thứ mà con không thể dạy được cho nhi tử, Vân Diệp đã bù đắp rồi. Mẫu hậu chỉ là một người phụ nữ đơn thuần, không thể dạy được sự dũng cảm vô úy, cái khí phách đế vương hùng bá, hay sự oai phong của một nam nhi. Trước kia còn lo Lý Quyết lớn lên trong vòng tay phụ nhân sẽ không có lợi cho xã tắc, lo nó vì cái chết của mẫu thân mà trở nên âm nhu, giờ thì không cần lo nữa. Người mà con đã chọn quả thật rất xứng đáng. Có được bằng hữu như thế, cả đời không còn gì phải nuối tiếc nữa.
Thời gian chầm chậm trôi qua, thoắt cái đã hai năm nữa lại đến. Cùng với chính sách của Đại Đường trở nên ôn hòa hơn, trên con đường tơ lụa lại vang vọng tiếng chuông lạc đà leng keng, và trên lưng lạc đà cũng văng vẳng tiếng hồ cầm của các thương nhân Tây Vực.
Chiến hỏa ở Hồng Hải vẫn lan tràn. Hạm đội của Vua Biển không bỏ qua cho bất kỳ hạm đội nào dám tiếp cận hải cảng Hồng Hải. Đế quốc La Mã vĩ đại suy yếu tàn tạ, buộc phải rời xa cố thổ. Một nam nhân tên Vân Hải đã tuyên bố quyền sở hữu mảnh đất đó với toàn thế giới.
Quan viên Hồng Lư tự, sau khi hỏi thăm Binh Bộ Thượng thư Vân Thọ, liền đem văn thư nực cười kia vào lò thiêu. Gia chủ Vân gia đã nói rằng không hề biết người đó, vậy nên hạm đội Đại Đường khi đi qua Hồng Hải cũng không cần phải báo trước với bất kỳ ai.
Tô Cửu Kinh là một bì tướng của Ngọc Môn Quan, công việc mỗi ngày là đóng dấu lên văn thư của khách qua lại. Đại bộ phận bọn họ tới Đại Tuyết Sơn triều bái. Tháng chín hàng năm là sinh nhật của Tây Vương mẫu, luôn có rất nhiều tín đồ tới chúc mừng.
– Lão gia tôn kính, Ngọc Tô Phổ mong muốn vào Quan Nội để nương tựa con cái.
Một người Hồ tóc hoa râm dùng thứ tiếng Quan Thoại thuần thục khiến Tô Cửu Kinh chú ý: – Muốn vào Quan Trung phải có giấy thông hành đặc biệt. Nếu không, người Hồ sẽ không được phép qua Hà Tây, đây là quy định của triều đình.
– Lão gia, Ngọc Tô Phổ không có giấy thông hành. Nhưng nhi tử của tiểu nhân là Hồ An, lại là một quan viên cao quý của Đại Đường, lẽ nào như vậy cũng không được sao? Tiểu nhân không biết cần những giấy tờ gì để vào Quan Nội.
Tô Cửu Kinh nhíu mày, đặt bút lông xuống hỏi: – Đúng, nếu con ông là quan lại Đại Đường thì cả nhà tự động có hộ tịch ở Đại Đường, nhưng không có chứng minh, làm sao ta biết ông nói thật?
– An Lạp trên cao chứng giám...
– Không cần thề. Ở Đại Đường, thần linh không có tác dụng bằng chứng cứ. Có điều, ông có thể tạm thời vào Hà Tây, rồi mau chóng bảo nhi tử gửi giấy xác nhận về. Nếu không, dù có vào được Hà Tây, ông cũng không qua được Uy Vũ và Trương Dịch.
Tô Cửu Kinh viết hai chữ "Hà Tây" vào giấy chứng nhận thông hành, rồi phất tay bảo ông ta đi. Ngọc Tô Phổ vốn không phải là người nghèo khổ không có gì, thậm chí ông ta còn có địa vị không tệ ở quốc gia cũ. Cho rằng mình bị tên tiểu lại này làm khó, ông ta đau khổ nhắm mắt lại.
Đúng lúc này, bảy tám con khoái mã phóng nhanh tới. Ngọc Tô Phổ nhìn thấy người hán tử đi đầu liền ưỡn ngực, bởi đó chính là nhi tử Hồ An của ông ta.
Đám người đi sau lưng Ngọc Tô Phổ đã òa khóc, chạy về phía Hồ An. Một phụ nhân lớn tuổi ôm chầm lấy Hồ An, không ngừng hôn lên trán hắn.
– Mẫu thân có khỏe không? Trời cao phù hộ, mọi người còn sống đến được nơi đây thì không còn sợ có kẻ truy sát nữa, cả nhà chúng ta có thể sống cùng nhau rồi.
Hồ An nhanh chóng đếm số người trong nhà, phát hiện không thiếu một ai, hưng phấn buông mẫu thân ra, giang hai tay cười lớn: – Phụ thân, con đến đón phụ thân đây.
Ngọc Tô Phổ bật khóc ôm chầm lấy nhi tử, kể chuyến hành trình gian nan của mình.
– Phụ thân cứ yên tâm, đến Đại Đường rồi thì đám thần linh kia không làm gì được người nữa đâu. Nếu An Lạp cho rằng học thuyết của phụ thân là sai, vậy thì ông ta nên đến đồ thư quán của thư viện Ngọc Sơn mà xem. Học thuyết của phụ thân ở đó đã được xây dựng thành một hệ thống tư tưởng hoàn chỉnh, chứ không còn là những suy đoán nữa. Mười năm trước, hạm đội Đại Đường đã đi vòng quanh thế giới, chứng minh rằng thuyết địa tâm không đáng tin. Chân lý nằm trong tay chúng ta, chứ không phải trong tay thần linh.
Ngọc Tô Phổ hết sức kinh ngạc. Ông từng cho rằng học thuyết của mình vượt thời đại, không ngờ mình vẫn còn lạc hậu.
Thở dài một tiếng, ông lấy giấy chứng nhận ra. Hồ An nhìn Tô Cửu Kinh đang đứng xem náo nhiệt, rồi nói: – Muốn ra oai thì đi tìm người khác, đừng có lên mặt với phụ thân ta. Phụ thân ta là người được thư viện mời đến giao lưu đấy.
Tô Cửu Kinh mỉm cười nói: – Trước mặt luật pháp Đại Đường, không ai có đặc quyền. Ngài mặc quan phục lục phẩm, ti chức đáng lẽ phải hành lễ, nhưng trước đó có thể cho ti chức xem quan bằng của ngài được không?
Hồ An phẫn nộ, thầm nghĩ: Trên đời này còn có kẻ dám giả mạo quan viên sao? Rồi chợt hiểu ra, liền hỏi: – Vì sao ngươi không có thiện cảm với người Hồ?
Tô Cửu Kinh miễn cưỡng hành lễ: – Ti chức phải làm bì tướng ở đây là vì không thi đỗ vào thư viện. Nguyên nhân là do bệ hạ đã đồng ý cho người Hồ được phép thi vào thư viện. Nếu không phải vì khóa đó chiêu mộ năm mươi người Hồ thì ti chức đã là học sinh của thư viện rồi.
– Ha ha ha, giờ ngươi đi thi lại càng không thể nào vào được, vì năm nay thư viện thu nhận đến một trăm bốn mươi khảo sinh dị tộc. Sau này, thượng quan của ngươi nói không chừng còn là một quan viên người Hồ nữa đấy. Mau, hãy thay đổi văn thư để vào Quan Nội cho ta.
Lấy được văn thư, Hồ An lớn tiếng an bài tùy tùng đem xe ngựa đã chuẩn bị sẵn tới. Muốn đi tàu hỏa thì phải tới Tần Châu mới có.
Đi rất lâu, nhiều lần Ngọc Tô Phổ cứ ngỡ rằng đã đến Trường An, nhưng rồi lại được cho biết đây là Uy Vũ, đây là Trương Dịch, còn đây là Tần Châu...
Đợi đến khi nhìn thấy tàu hỏa, ông ta gần như nín thở. Đây quả là một kỳ tích mà chỉ An Lạp mới có thể sáng tạo ra nổi.
Tàu hỏa chạy băng băng trên mảnh đất Quan Trung, Ngọc Tô Phổ căn bản không kịp nhìn ngắm mảnh đất này. Tháng Năm ở Quan Trung đã vào vụ thu hoạch, những nông điền bao la có vô số nông phu đang bận rộn. Thao tác của họ rất thô sơ, lúa mạch bị cắt một cách tùy tiện, sau đó bó lại ném lên xe trâu. Những bông lúa mạch trân quý đó đáng lẽ phải được dùng kéo cắt, rồi bọc vào khăn mang về sân phơi mới phải chứ.
Ngọc Tô Phổ nhìn nhi tử nói: – Trong số những thành phố mà ta đã từng nhìn thấy thì Medina đã rất lớn rồi, vậy mà Tần Châu thậm chí còn có thể sánh ngang với cả tòa thành Đại Mã Sĩ Cách (Damascus) tráng lệ tựa thiên quốc.
– Phụ thân, nhân khẩu của Đại Mã Sĩ Cách chỉ vỏn vẹn hai mươi vạn người, còn nhân khẩu của Trường An thì đã hơn hai trăm vạn. Đó là tòa thành lớn nhất thế gian. Nếu có tòa thành nào có thể sánh được với Trường An, thì chỉ có thành Nhạc Dương mà thôi.
Ngọc Tô Phổ bán tín bán nghi cho đến khi tận mắt nhìn thấy Trường An, ông mới thốt lên: – Ta đã đến thiên quốc rồi.
Tiểu hoàng đế có rất nhiều tiền nhưng không muốn tiêu, luôn tìm cách tích trữ. Nội phủ giống như một con thao thiết nuốt tiền, chỉ ăn vào mà không thải ra. Thế là, Hộ Bộ Thượng thư Thẩm Công Hải đã khóc lóc khuyên hoàng đế nên mang tiền ra tiêu, nếu không thì tiền tệ lưu thông trên thị trường sẽ bị thiếu hụt nghiêm trọng.
Pháp lệnh quy định nghiêm ngặt số lượng tiền đúc mới hằng năm, nên Thẩm Công Hải căn bản không thể yêu cầu Độc Cô Mưu đúc thêm dù chỉ một đồng ngân tệ.
Tiểu hoàng đế không chịu nổi quần thần van nài, đành phải tiêu tiền. Thế là, công cuộc kiến thiết đường sắt lần nữa trở nên sôi động. Số tiền còn lại bị hoàng đế giận dỗi đem ra cải tạo Trường An, và thế là tòa thành có một không hai từ cổ chí kim đó đã được hoàn công vào tháng ba năm nay.
Ngọc Tô Phổ nhìn thấy Trường An vào đúng thời điểm nó hùng vĩ nhất. Ở Đại Đường, thành trì sớm đã mất đi công năng phòng ngự, thậm chí nhiều lúc còn gây trở ngại cho giao thông.
Hai trăm vạn người chen lấn trong một tòa thành, căn bản tường thành cũng không thể chứa nổi. Thế là, dọc theo tường thành đã xuất hiện rất nhiều chợ, giống như ở Vân gia trang tử.
Khi Ngọc Tô Phổ đang tán thưởng sự hùng vĩ của Trường An thì Vân Diệp lại rút cả nhà ra ngoài thành. Ông cho rằng tòa thành này không còn là nơi con người có thể sinh sống nữa rồi.
Mùa đông, bụi than bao phủ khắp thành. Người ta mang khẩu trang trắng tinh ra đường, khi về đến nhà thì nó đã hóa đen kịt. Vì thế, dưới kiến nghị của Vân Diệp, hoàng đế và hoàng thái hậu cũng chuyển đến hành cung Ngọc Sơn. Bách quan cũng được hưởng nhờ, không cần ngày ngày hít thở hơi độc nữa.
Thư viện đang tăng cường nghiên cứu cách giảm lượng khói than, bởi cứ thế này Trường An sẽ không bị hủy trong tay kẻ địch mà bởi chính khói than.
– Thành Trường An đã giống Bạch Ngọc Kinh sáu phần rồi.
Vân Diệp cười híp mắt đánh cờ với Tân Nguyệt. Vốn định chơi cờ cởi đồ, nhưng bị Tân Nguyệt mắng một trận nên đành phải nói chuyện phiếm.
– Chẳng phải đúng ý chàng rồi sao? Phu quân không biết đấy thôi, mấy ngày trước thiếp vào thành một chuyến, thấy nó quá bẩn, xe cộ phủ một lớp bụi than dày đặc. Chàng là Lưu Thủ Trường An mà chẳng quản lý chút nào, suốt ngày trốn trong nhà không ra ngoài là sao?
– Quản lý thế nào được? Nàng có biết hiện tại mỗi ngày có bao nhiêu thùng phân được mang ra ngoài thành không? Trước kia thì dùng xe lừa kéo, sau đó thì dùng thuyền chở, giờ thì người ta đã xây dựng đường sắt đơn giản để mỗi ngày đưa phân và rác thải ra ngoài thành. Hai trăm vạn người, dù mỗi người thải ra một cân phân, thì cũng đã là hai trăm vạn cân rồi...
Tân Nguyệt nôn khan, ôm ngực bỏ đi. Vân Diệp lúc này mới đủng đỉnh đặt cờ vào hũ, thầm nghĩ: Trời đẹp như thế này mà không ra ngoài đi chơi, rúc trong nh�� đánh cờ làm cái gì chứ.
Tiện tay lật xem mật báo, Vân Diệp cực kỳ kính phục Cao Sơn Dương Tử lúc này vẫn còn chưa chết. Người ta đang dùng năm vạn nô lệ ngày đêm đào vận hà, định nối liền Hồng Hải và Địa Trung Hải. Thủy sư Lĩnh Nam lại kiến nghị ngừng quấy nhiễu Hồng Hải, để Cao Sơn Dương Tử có thời gian hoàn tất công việc. Họ muốn đợi đến khi vận hà khai thông thì đại quân sẽ quay lại tranh đoạt. Đám tướng lĩnh kia rất tự tin vào sức chiến đấu của mình, vì không một chiếc thuyền gỗ nào có thể là đối thủ của thiết chiến hạm hùng mạnh của họ.
Việc tranh đoạt nút thắt giao thông kia chỉ là chuyện nhỏ, bởi hôm nay Hà Thiệu định đến bái phỏng mới là chuyện lớn. Hà Thiệu đã năm năm chưa ra khỏi cửa. Lần trước Vân Diệp mang Vượng Tài đi thăm Hà Thiệu, Vượng Tài lập tức yêu thích tên béo này, chẳng phải vì hắn anh tuấn, mà là vì trên giường hắn chất đống đủ các loại hoa quả ngon lành.
Hà Thiệu đến Vân gia thì phải chuẩn bị trước. Bởi lẽ, số lần đại môn Vân gia được mở ra rất ít, thường chỉ khi Thái Hoàng Thái Hậu đến mới mở, còn hoàng đế đến thì cũng phải đi cửa bên.
Cái giường của Hà Thiệu vốn đã to lớn, nay lại được làm dài thêm. Tám đại hán lực lưỡng phải cật lực khiêng một cái núi thịt vào Vân gia. Đặt nó trong sân rồi thì đành chịu, muốn di chuyển cũng khó khăn.
Tân Nguyệt bước ra oán trách, bảo Hà Thiệu cứ béo mãi thế này thì làm sao được. Vượng Tài thì đã cho mồm vào cái đĩa tinh xảo đặt trên giường, ăn những loại hoa quả quý hiếm đến nỗi ngay cả Vân gia cũng chưa chắc đã có.
– Ta sắp chết rồi!
Hà Thiệu đạt đến cảnh giới cứ nói ra là khiến người ta kinh hãi. Vân Diệp kinh ngạc bỏ quả táo xuống, nhìn hắn chằm chằm.
Mọi giá trị văn chương của bản thảo này đều được truyen.free độc quyền phát hành và bảo hộ.