(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 156:
Một cái tát vang dội giáng thẳng xuống mặt hắn. Người nông phu trung niên ngoài bốn mươi, giận đến tím mặt, chỉ vào thanh niên kia và nói: – Đây là đấu học vấn, không phải là so đấu khí lực! Dòng dõi Công Thâu của ta sao lại sinh ra kẻ vô liêm sỉ như ngươi? Tổ tiên ta với những tuyệt học danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, khiến quỷ thần cũng phải kiêng nể. Tuy nói ổ khóa này thoạt nhìn như trò đùa, nhưng thực chất ẩn chứa bao huyền cơ. Trong tộc ta, có người đại trí tuệ đã hao phí biết bao tâm tư để mở rộng ổ khóa từ sáu trụ lên mười hai trụ. Vậy mà, vị thiếu niên hầu gia kia chỉ mất hai canh giờ để mở khóa của chúng ta, thậm chí còn dựa trên nền tảng đó chế tạo ra một chiếc khóa mười lăm trụ. Tài năng ấy thật sự có thể nói là kinh tài tuyệt diễm, đương thời vô song. Chúng ta phải kính trọng mới phải, sao ngươi lại có thể lừa mình dối người, dùng búa đập vỡ khóa chứ? Làm như vậy, chẳng phải ngươi muốn làm mất hết thể diện của dòng tộc Công Thâu ta sao?
Con dâu nghe bố chồng mắng nhiếc trượng phu, vội vàng chạy vào. Thấy mặt chồng đỏ bừng, mũi chảy máu, nàng liền vội vã đặt con xuống bàn rồi đi lấy khăn ướt lau mặt cho hắn.
Khi Vân Diệp chế tạo khóa Lỗ Ban, y đã sử dụng một thủ thuật đặc biệt, không theo cách chế tác thông thường, mà đặt toàn bộ cơ cấu vào một thanh gỗ. Chỉ cần rút thanh gỗ đó ra, khóa Lỗ Ban sẽ tự động bung ra. Lão nông tìm cách giải theo lối thông thường thì làm sao tìm được? Chẳng khác nào chiếc trâm cài trên đầu, chỉ cần rút trâm ra là tóc sẽ xõa xuống. Hậu thế đã nghiên cứu ra vô số cách giải, và đây là một trong những cách kinh điển nhất, hiệu quả nhất để khiến người khác bất ngờ.
Con dâu nức nở giúp chồng lau máu mũi, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào đó, không ai để ý rằng thằng bé một tuổi đang nằm trên bàn, miệng chảy dãi và cắn chiếc khóa Lỗ Ban. Lão nông vội vàng phát hiện ra, liền với tay lau nước bọt dính trên khóa. Chỉ khẽ lau một cái, lão lập tức thấy chiếc khóa Lỗ Ban trong tay mình lặng lẽ vỡ vụn thành một đống thanh gỗ.
Mọi người vừa kinh ngạc vừa phá lên cười ầm ĩ. Lão nông cười vang nhất, nếp nhăn trên mặt lão giãn ra như đóa cúc, ôm đứa chắt và hôn khắp mặt nó.
*****
Lão nông đút hai tay vào tay áo, một mình ngồi trên cối xay, trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Lão nghiêng người tựa vào chiếc cối xay đá phía sau lưng, trông càng thêm gầy yếu. Khách khứa trong nhà đã ra về hết, niềm vui của người nông dân thật ngắn ngủi nhưng nồng nhiệt; có một bữa cơm phong phú thế là đã là cực lạc rồi. Ăn cơm xong, ai nấy cũng tự nhiên về nhà mình, chỉ còn lại mấy người phụ nữ chịu khó ở lại giúp chủ nhà dọn dẹp bát đũa. Họ tận lực tránh xa lão nông, mặc kệ nơi đó còn một cái bát nằm chỏng chơ dưới đất.
Cả nhà trốn trong phòng lén nhìn lão nông, suy đoán thiếu niên hầu gia kia rốt cuộc đã viết gì lên tờ giấy. Vì sao lão gia tử xem xong liền đau lòng gần chết, đã ngồi một mình trên cối xay suốt hai canh giờ, mà nước mắt vẫn cứ tuôn rơi?
Lão gia tử kiên cường cả đời, không chỉ con cháu mà ngay cả huynh đệ cũng chưa từng thấy lão rơi lệ. Vậy mà hôm nay, vị gia chủ cứng rắn như cục đá ngày nào nay lại khóc như một đứa trẻ chịu hết oan ức.
Mấy ngày trước, lão gia chủ nhận được một phong thư. Chính lá thư này đã khiến lão phải dùng đến mật tuyến của gia tộc mà trước đây chưa từng dùng tới, chỉ để đưa một hộp gỗ cho một vị hầu gia, sau đó mật thiết chú ý đến hành động của vị hầu gia này. Điều này đối với gia tộc mà nói thì thật nguy hiểm, nhất là việc giao thiệp với quan phủ thì càng nguy hiểm hơn. Dòng tộc Công Thâu đã nếm đủ vị đắng của quyền quý, hà cớ gì lại tự tìm phiền toái? Im lặng ẩn mình trong nhà dạy dỗ con cháu chẳng phải tốt hơn sao?
Thang mây thì thua dưới tay Mặc Tử, câu cự (móc) thì thua dưới tay Cầm Hoạt Ly. Dòng tộc Công Thâu mỗi lần thất bại đều có tộc nhân phải bỏ mạng, cho nên sớm đã dứt bỏ ý định tiến thân vào chốn quan trường, chỉ sống ẩn mình trong thế gian, với tay nghề gia truyền được đời đời tương truyền. Mặc dù vào năm Đại Nghiệp đã gặp phải bất hạnh lớn, gia tộc tổn thất quá nửa nhân khẩu, nhưng mấy năm nay chẳng phải cũng đã tốt hơn rồi sao?
Tay lão nông nắm chặt tờ giấy mà Vân Diệp đã viết. Nội dung trên đó rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn tám chữ.
– Lại một tên ngốc muốn làm tảng đá.
Đó là câu trả lời của Vân Diệp, với giọng điệu cực kỳ vô lễ.
Lão gia chủ thấy tám chữ này, trong lòng lại dấy lên sóng to vạn trượng.
Đúng là đã hóa thành tảng đá thật rồi! Chỉ có tảng đá mới có thể vứt bỏ vợ con, chỉ có tảng đá mới có thể chứng kiến tộc nhân gặp nạn mà thờ ơ, không màng đến. Chỉ có tảng đá mới có thể vào lúc gia tộc nguy hiểm nhất lại nói vỏn vẹn một câu: "Ta cầu trường sinh rồi bỏ đi", không nhìn thấy con thơ đói ăn, không nhìn thấy vợ già tóc trắng xóa, không để ý đến lời cầu xin của thê tử, mặt vẫn tươi cười, đá văng đứa con đang ôm chân, ra đi dứt khoát đến nhường nào.
Trước đây không biết, giờ đây tám chữ của Vân hầu đã triệt để giải đáp nghi hoặc suốt sáu mươi năm của lão phu. Phụ thân, khi người ra đi, chẳng phải người đã là một tảng đá rồi sao?
Lão nông lặng yên quay trở lại phòng, cười nói với người nhà đang đối diện lão: – Không việc gì đâu, ta chỉ là đã cởi bỏ được khúc mắc, chỉ hơi khó chịu một chút thôi, các con không cần lo lắng.
– Phụ thân, trên tờ giấy đó rốt cuộc viết cái gì?
Một người nông phu khoảng bốn năm mươi tuổi hỏi lão.
Lão nông đưa tờ giấy trong tay cho con trai, bảo hắn tự xem.
Nhìn tám chữ đó, người nông phu giận dữ.
– Phụ thân, tên cẩu quan kia dám coi rẻ dòng tộc Công Thâu ta đến thế, hài nhi sẽ đi lấy Đại Hoàng Nỗ bắn chết tên cẩu tặc này, để giải tỏa cơn giận trong lòng!
Lão nông khoát tay bảo con trai đừng nóng, rồi nhìn hai người anh em đồng trang lứa với hắn: – Lão Tam lúc đó còn nhỏ, không thể nhớ rõ chuyện này. Đại ca, con cũng cho rằng những lời này là đang vũ nhục dòng tộc Công Thâu ta sao?
Một lão nông khác, già hơn, ngồi cạnh chậu than, nhìn tờ giấy trên tay và nói với gia chủ: – Nếu như dựa theo hành vi năm đó của thúc phụ, thì lời ấy không hề sai.
– Đại ca, gia phụ lúc trẻ tài trí hơn ta gấp trăm lần. Nếu như thế gian thật sự có người thành tiên, gia phụ hẳn là người có khả năng nhất. Vân hầu nói tiên nhân đều sẽ hóa thành tảng đá. Chỉ cần nhìn vào hành vi của gia phụ, thì lời ấy không sai chút nào.
– Phụ thân, người không phải đã nói ông nội qua đời vì bệnh tật sao?
– Giáp Nhi, đây là một nỗi sỉ nhục của dòng tộc Công Thâu. Vi phụ không muốn con cháu hậu thế cũng gặp phải chuyện tương tự, cho nên đã che giấu đoạn chuyện cũ này đi. Hiện tại cũng đã đến lúc để cho các con biết rồi.
Lão nông ngồi cạnh chậu than, giảng thuật cho vãn bối trong nhà nghe chuyện cha mình vì cầu tiên đạo mà trảm tình tuyệt nghĩa ra sao. Câu chuyện không dài, nhưng khiến người nghe lạnh buốt đến tận xương tủy, lại phối hợp với những lời tự thuật đứt quãng của lão nông, cả nhà già trẻ đều thất thanh khóc rống.
– Trong nhà còn ai dám nói trường sinh, đuổi cổ!
Đây là gia quy mới của dòng tộc Công Thâu. Cả nhà cùng hô to: – Còn dám nói trường sinh, đuổi khỏi nhà!
Vân Diệp trong phòng sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, lúc thì chạy ra ngoài sân nhìn ngóng. Đáng tiếc, chỉ có con đường vắng vẻ và tuyết trắng phủ đầy đất. Thấy mặt trời sắp lặn mà vẫn không một bóng người đến, rượu trong phòng đã hâm lại đến tám lần, gần như đã bay hết mùi vị.
Lão Trang không biết khách hôm nay là ai, chỉ biết hầu gia rất coi trọng vị khách này, không chỉ tự mình xuống bếp, mà còn lấy rượu ngon nhất trong nhà ra khoản đãi quý khách. Lão Trang cũng không rõ thân phận của vị khách này cao quý đến mức nào. Lần trước Sài Thiệu đại tổng quản tới nhà hầu gia cũng không khiến hắn tự mình xuống bếp, càng không nói đến việc lấy ra hai bình rượu ngon kia. Lão Trang không thể nghĩ ra được, trong thành Sóc Phương này, còn có ai đáng để hầu gia để tâm đến vậy.
Vân Diệp kết luận hôm nay sẽ có khách đến thăm, mà còn là một vị cao nhân thật sự có tài hoa. Nếu đưa được vị cao nhân này về thư viện, chắc chắn Ngọc Sơn thư viện sẽ thực lực đại tăng. Cho nên y đã thay đổi, không còn lười nhác như ngày xưa, không chỉ tự mình xuống bếp, dùng rượu ngon, mà ngay cả mầm đậu trong phòng mình cũng không buông tha. Y quyết tâm để lại cho vị cao nhân kia một ấn tượng tốt nhất.
Rặng mây đỏ nơi chân trời từ từ chuyển sang màu đen, màn đêm cũng dần buông xuống. Lão Trang cầm hai đèn lồng chiếu sáng ở cửa, hy vọng khách thấy đèn lồng sẽ biết chủ nhân vẫn đang đợi khách.
Vân Diệp đặc biệt rút hết thủ vệ ở cửa, chính là để thuận tiện cho khách đến. Xem ra, tất cả những việc này đều uổng công rồi.
Đang định phân phó Lão Trang dọn dẹp rượu và thức ăn trong phòng thì đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.
Trên thiệp mời viết rất rõ ràng, Công Thâu Mộc dẫn theo con trai Công Thâu Giáp đến bái kiến. Tim Vân Diệp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Vốn tưởng rằng chỉ là một con cá lớn, không ngờ lại là một con cự kình, mà còn dẫn theo cả cự kình con nữa. Là hậu duệ của Lỗ Ban, Vân Diệp quá rõ r��ng tầm quan trọng của những người này. Họ từ lâu đã không chỉ là những người thợ khéo léo thông thường, mà là những nhà vật lý học và kỹ sư xuất chúng nhất. Dù phải trả giá lớn thế nào cũng phải giữ họ lại, thật sự không được thì đành bắt cóc vậy. Vân Diệp thầm hạ quyết tâm.
Chỉnh trang y phục nghiêm chỉnh, y phân phó mọi người ra nghênh đón. Hậu duệ của Lỗ Ban xứng đáng để y dùng nghi thức của hầu tước.
Lão nông cũng không còn mặc trang phục nông phu nữa. Lão mặc Hán phục màu nâu, có vẻ lão đầu này chuộng phong cách cổ xưa. Lão cố ý không mặc áo cổ tròn, chân đi guốc gỗ, tóc dùng nhánh cây làm trâm cài. Người trung niên phía sau cũng mặc Hán phục, hai mắt lơ đãng nhìn cách Vân gia ra nghênh đón, xem ra có vẻ khá thỏa mãn.
Vân Diệp mặc trang phục chính thức, chính là bộ triều phục. Y đứng ở cửa, từ xa đã cười và thi lễ: – Công Thâu tiên sinh đại giá quang lâm, thật là rồng đến nhà tôm. Kẻ hèn Vân Diệp xin ra mắt.
– Ha ha ha, Vân hầu chính là kỳ tài hiếm có, lão phu may mắn được gặp, cũng là may mắn ba đời của lão phu.
Vân Diệp vốn dĩ cứ cho rằng những lão già cổ đại đều hay cười trước khi nói, cho rằng đó là tình tiết mà các tiểu thuyết gia thêm vào. Thế nhưng, sau khi ở lâu tại Đường triều, y mới phát hiện đây là sự thật. Các lão già nói chuyện, bất kể có cười hay không, đều theo thói quen thêm vào những tiếng "ha ha", chẳng hạn như Lý Uyên, Lý Hiếu Cung, hay Phòng Huyền Linh. Nhân vật điển hình nhất chính là Trưởng Tôn Vô Kỵ, khuôn mặt hắn dường như vĩnh viễn mang theo nụ cười, thân hình mập mạp rất chất phác, biểu hiện ra ngoài đối với mỗi người đều thân thiết như vậy. Còn về việc trong lòng hắn có đang thầm mắng chửi cha mẹ người ta hay không thì chỉ có chính hắn biết. Gặp phải loại người mở đầu bằng tiếng cười ha ha như thế này, Vân Diệp luôn phải nơm nớp lo sợ. Người trước mặt giống như một con cáo già nghìn năm, nhiệm vụ đêm nay thật nặng nề, Vân Diệp thầm thở dài.
– Lão tiên sinh nói đùa. Giỏi cũng là gia sư của tiểu tử. Tiểu tử năm nay mới mười sáu tuổi, làm sao dám nhận hai chữ kỳ tài. Ngài đây là đang muốn làm hư tiểu tử rồi đấy.
Lời này, lão đầu ấy, bất luận về thân phận hay tuổi tác, đều phải chấp nhận. Ai bảo tổ tông người ta là Lỗ Ban chứ?
– Ài, Vân hầu nói vậy là sai rồi. Thiếu niên anh kiệt khiến người ta ước ao, còn trẻ mà đã làm tới hầu tước, khiến người ta thèm muốn chết đi được, ha ha ha.
Lại là tiếng cười. Lão nhân này từ khi vào cửa đến giờ không hề nói mục đích hay nội dung thực chất, toàn nói những lời khách sáo, khiến Vân Diệp nóng ruột. Vẫn là mấy lão già ở thư viện tốt, bất kể tốt xấu đều nói thẳng ra, chưa bao giờ nói những lời thừa này.
– Vị này nhất định là Giáp tiên sinh, vãn bối xin chào.
Vân Diệp thấy lão hồ ly không chịu đi thẳng vào vấn đề, muốn xem thử liệu người con trai trẻ tuổi này có chịu mở miệng nói thẳng hay không.
– Vân hầu đa lễ quá rồi, trước mặt gia phụ, làm sao dám xưng là tiên sinh.
Có hy vọng rồi! Lão hồ ly xảo quyệt như cá trạch, tiểu hồ ly vừa rồi nhìn lén nghi trượng của Vân gia còn gật gù, xem ra có hy vọng.
– Công Thâu tiên sinh đến thật đúng lúc. Tiểu tử tự mình xuống bếp làm mấy món ăn, chắc sẽ vừa lòng tiền bối.
– Đây là Vân hầu đã sớm đoán trước lão phu sẽ đến, đã chuẩn bị sẵn cơm rượu rồi. Thịnh tình như vậy, lão phu nào dám không quấy rầy chứ.
Cơm rượu được đặt trong phòng khách của Vân Diệp. Bộ đồ ăn là do Vân Diệp cố ý mượn của Sài Thiệu, ở Trường An thì không thể nói là thượng hạng, nhưng ở Sóc Phương thì tuyệt đối là đỉnh cao. Chỉ tiếc không có thị nữ, chỉ có thể là những lão gia cao lớn thô kệch dâng đồ ăn.
– Đang ở quân doanh, hơi đơn giản một chút, xin lão tiên sinh thứ lỗi.
Nếu như ở Trường An, Vân Diệp tuyệt đối sẽ sắp xếp bữa cơm này xa hoa vô cùng, chỉ tiếc ở Sóc Phương, đành phải chấp nhận. Lão Công Thâu không nói gì, mà lại nghiên cứu mấy cái ghế, còn ngồi thử. Sau đó lão nhìn bàn, gật đầu, hình như khá thỏa mãn.
– Vân hầu nói đùa. Chén bát tinh xảo như vậy, lại phối hợp mỹ vị giai hào, sao lại nói là đơn giản? Huống chi trời đổ tuyết còn có rau xanh để ăn, điều này càng khó có được. Lão phu chỉ là một thôn phu nơi sơn dã mà được đãi ngộ thế này, thật thụ sủng nhược kinh, ha ha ha.
Lão già ấy lại bắt đầu cười ha ha rồi. E rằng từ lâu lão đã có ý nghĩ muốn xuất thế, chỉ là tìm không được cơ hội thích hợp. Lão là nhân tài thuộc lĩnh vực kỹ thuật, tại chốn quan trường không có khả năng phát triển quá lớn. Nếu như không có người tiến cử, thì làm đến chết cũng chỉ là một công tượng. Lão đã xác định rõ nội tình của Vân Diệp, biết y cùng mình là một loại người, cho nên mới cả gan đến tận cửa. Dù sao một gia tộc không thể lánh đời quá lâu, bằng không sẽ sớm bị lịch sử lãng quên. Cứ như vậy, việc bảo trì tính trường cửu của gia tộc sẽ không còn ý nghĩa. Lão biết, Vân Diệp cũng biết, chỉ là cả hai người đều không nói ra chuyện này, giống như hai kẻ ngốc.
Xin mời bạn đọc tiếp tại truyen.free để khám phá những diễn biến tiếp theo của câu chuyện.