Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 157:

Rượu thịt vô cùng ngon miệng, Công Thâu Mộc chẳng có chút khách khí nào, cứ một miếng thức ăn lại nhâm nhi một ngụm rượu, chưa kịp nuốt rượu đã vội cất lời khen:

– Cực phẩm nhân gian.

Rượu vừa vào bụng, tiếp đó, như có máu từ dạ dày dồn ngược lên, khiến những nếp nhăn trên mặt ông ửng hồng. Ông ta chẳng để ý, lại gắp thêm một miếng thức ăn cho vào miệng nhai thật kỹ, dường như muốn ép cho ra hết mọi hương vị ẩn chứa bên trong. Công Thâu Giáp câu nệ hơn, ăn từng miếng nhỏ một, thi thoảng lại nhìn phụ thân, dường như ngầm trách phụ thân có phần thất lễ.

Vân Diệp thì thoải mái, tay cầm bầu rượu, thấy chén của Lão Công Thâu vơi là lập tức rót đầy. Y còn không ngừng giới thiệu với bọn họ, món này ngon, món kia thích hợp với Lão Công Thâu nên ăn nhiều hơn. Y chẳng hề động đũa, vừa rót rượu lại còn gắp thức ăn cho Tiểu Công Thâu. Những kỹ năng ứng xử trên bàn tiệc của đời sau được y thể hiện đến mức tinh tế tột cùng.

Sau khi nhổ phì một cái xương gà, Lão Công Thâu thở ra một hơi dài, nhìn Vân Diệp nói:

– Đây là bữa ăn ngon nhất đời lão phu, đáng tiếc là sau này khó có dịp được thưởng thức lại, thật khiến người ta luyến tiếc.

– Lão tiên sinh sao lại nói lời như vậy? Chỉ cần muốn ăn thì cứ tới tìm tiểu tử đây là được. Vân gia dù nghèo, nhưng chỉ rượu thịt thôi thì chẳng phải chuyện khó khăn gì.

– Vân hầu, lão phu nếu đã ăn uống thịnh soạn thế này rồi, cũng sẽ không để tâm ý của ngài bị uổng phí. Công Thâu gia có thể làm được những gì, ắt hầu gia đây biết rõ nhất. Nếu chỉ có thể làm thợ thủ công quèn thì xin hầu gia đừng mở miệng. Công Thâu gia ẩn mình nghìn năm không phải để làm những việc như vậy.

Lão Công Thâu đã nói thẳng ra. Bởi ông ta có đủ tự tin để đưa ra yêu cầu này, nghìn năm qua thanh danh Công Thâu gia vẫn vẹn nguyên, không hề sa sút. Rất nhiều câu chuyện về họ đã trở thành truyền kỳ.

Vân Diệp cười nói:

– Nếu như cần thợ thủ công bình thường thì vãn bối đâu cần phải làm phiền đến mức lớn lao thế này. Vãn bối có một giấc mộng, và hi vọng lão tiên sinh có thể giúp biến nó thành hiện thực.

Lão Công Thâu không hiểu ý của Vân Diệp, im lặng chờ y giải thích.

Vân Diệp sai hộ vệ dọn bàn tiệc, pha một ấm trà nóng hổi, rót trà cho hai cha con rồi mới lấy một tấm tranh từ gian trong ra, trải ra trước mặt hai cha con họ.

Mắt Công Thâu Mộc lập tức tròn xoe, kinh ngạc đến sững sờ. Công Thâu Giáp cũng không phải là ngoại lệ. Hai người là chuyên gia trong xây dựng đồ gỗ, há lại chẳng hiểu được cái lý lẽ ẩn chứa bên trong đó. Chỉ thấy trên bức tranh có một ngọn núi nhô lên chính giữa, trên đỉnh là thư viện Ngọc Sơn, xung quanh ngọn núi là những dãy phòng xá chi chít. Lại còn có mấy kiến trúc hùng vĩ sừng sững trước núi. Sông Dương Hà được dẫn thành dòng sông nội địa, thác nước cũng trở thành một c��nh trí tuyệt đẹp của thư viện. Bốn phía được bao quanh bởi tường thành cao lớn, uốn lượn nhấp nhô trên núi tựa như một con rắn khổng lồ.

– Đây là một thành phố hay là thư viện? Làm gì có vị hoàng đế nào lại cho phép ngài xây dựng một thư viện đồ sộ đến nhường này? Vân hầu, ngài điên rồi sao?

Quả nhiên, ai nhìn bản vẽ này cũng có chung một phản ứng ngạc nhiên như vậy. Nếu họ biết sau này có tham vọng khoan núi ở dãy Himalaya dẫn nước từ phương Nam về phương Bắc, chẳng phải sẽ đập đầu tự vẫn mất? Nếu họ biết còn mơ mộng đắp nắp cho Hoàng Hà, chẳng phải sẽ thất khiếu chảy máu, đứt hơi mà chết ngay sao?

– Gia tộc Công Thâu nghe nói là gia tộc có sức tưởng tượng phi thường nhất trên đời, vì sao nhìn thấy một công trình như thế này lại bất ngờ đến vậy?

Vân Diệp nói rất hời hợt:

Lão Công Thâu khó khăn dời ánh mắt mình khỏi bức tranh, giọng khàn khàn:

– Ngay cả trong những giấc mộng táo bạo nhất của lão phu cũng chưa từng xuất hiện một tòa thành như thế này. Nó chẳng những cần một số tiền vô cùng lớn, mà còn cần những công tượng giỏi nhất, cần vô số loại vật liệu, và càng cần rất nhiều sức lao động. Theo lão phu thấy, Đại Đường không có đủ năng lực để xây dựng tòa thành thư viện này. Giấc mộng luôn lớn lao, nhưng Vân hầu, ngài không thể hoàn thành nó trong quãng đời còn lại của mình.

Vân Diệp lại lấy một bản vẽ nữa ra cho hai cha con họ xem.

– Kiến trúc trên bản vẽ này cần huy động hai vạn lao công, hao phí không dưới mười vạn quan, và nếu dùng hai năm thì may ra có hi vọng xây xong.

Lão Công Thâu cho rằng Vân Diệp đã bỏ ý tưởng điên rồ ở bản vẽ thứ nhất và đã thay đổi chủ ý, muốn xây một thư viện thực tế hơn.

– Công Thâu tiên sinh, công trình này thực ra đã bắt đầu xây dựng rồi. Nó không tốn đến mười vạn quan như tiên sinh nghĩ, mà chỉ tốn chưa tới hai vạn quan. Trong đó bao gồm mấy chục căn nhà kiểu mới bên bờ sông Đông Dương. Nếu không tính thời gian tạc đá trước đó thì toàn bộ công trình chỉ tốn ba tháng với sức lao động năm nghìn người. Lúc này, thời tiết ở Trường An hẳn vẫn còn ấm áp nên công trình vẫn tiếp tục tiến hành. Và trước khi tuyết ở Trường An rơi xuống, nhất định sẽ hoàn thành.

– Không thể nào, chỉ riêng việc gia công gỗ đã tốn ít nhất ba tháng. Lão phu nói hai năm còn là với tốc độ làm việc của Công Thâu gia. Lão phu không tin trên đời có thợ giỏi như thế. Đây tuyệt đối không phải là tốc độ mà con người có thể đạt được, trừ khi có quỷ thần giúp sức.

Công Thâu Mộc tức giận, nổi khùng. Ông ta cho rằng Vân Diệp đang nói dối, lừa gạt mình. Tổ tiên của ông ta khởi nghiệp từ việc xây nhà, mỗi một công đoạn ông ta đều nắm rõ, thời gian cần thiết cũng thấu hiểu. Ông ta không tin trên đời có chuyện hoang đường như thế, nhất là ở lĩnh vực mà ông ta sở trường. Ông ta cảm thấy mình đang bị sỉ nhục.

– Ha ha ha, Công Thâu tiên sinh đừng giận, sự thật hơn mọi lời hùng biện. Hiện giờ tuyết lớn đang chặn đường, chúng ta không thể đến Trường An để xác thực ngay được. Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi tới mùa xuân năm sau, chẳng phải hai ta cùng đến Trường An một chuyến sẽ rõ ràng mọi việc sao?

Vân Diệp cảm thấy vô cùng khoái chí. Việc khiến con cháu Lỗ Ban nổi giận lại mang đến cho y cảm giác thành tựu.

Lão Công Thâu hai mắt đỏ hoe, ông ta vẫn không thể tin được trên đời này lại có chuyện kỳ quái đến vậy. Nếu đây là sự thật, vậy thì một nghìn năm ẩn mình của Công Thâu gia chẳng phải sẽ trở thành trò cười sao?

– Ai nói tuyết lớn không thể tới Trường An? Công Thâu gia ta mà ngay cả chút khó khăn nhỏ này cũng không giải quyết nổi thì còn mặt mũi nào tự xưng là hậu nhân của Lỗ Ban nữa chứ? Lão phu sẽ tới Trường An ngay, xem cái tác phẩm thần kỳ của Vân hầu rốt cuộc là thế nào.

– Ồ, lão tiên sinh có kế hay gì?

Vân Diệp lập tức cảm thấy hứng thú. Vừa rồi y đã nói mấy lời giải thích thừa thãi này đến hàng chục lần rồi. Trong tấu chương giải thích cho Lý Nhị, trong thư giải thích cho Lý Thừa Càn, về công trường giải thích cho Phòng Huyền Linh. Mỗi lần nói tới đề tài này, y đều cảm thấy mất hết tinh thần. Nay đột nhiên nghe nói có công cụ mới, lòng hiếu kỳ không khỏi nổi lên, y hoàn toàn quên mất đây là thời cổ đại, mà thăm dò bí mật của người khác lại là điều tối kỵ.

– Những thứ che mắt thế gian chẳng qua cũng chỉ là một tờ giấy mỏng. Chọc thủng nó ra thì còn gì là thần kỳ nữa? Việc đi trên tuyết nào có gì khó, chẳng qua chỉ là "lục địa hành chu" (thuyền đi trên cạn) mà thôi.

Công Thâu Mộc cuối cùng cũng nắm được quyền chủ động trong cuộc nói chuyện, tất nhiên phải tỏ vẻ đắc ý một chút. Để dùng thứ này kiếm từ Vân Diệp một khoản lớn. Có thứ này, thương nhân mùa đông không còn phải chỉ ngồi rảnh rỗi quanh bếp lò, nhìn các cơ hội phát tài trôi qua trước mắt nữa. Đây chính là vốn liếng mà gia tộc Công Thâu đã chuẩn bị để tiến thân. Lão Công Thâu nói ra với Vân Diệp là bởi ông ta rất muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của y:

– Lục địa hành chu à?

Cái quái gì thế này? Thuyền nào lại có thể đi trên mặt đất chứ? Thuyền đệm không khí? Nếu Công Thâu gia có thể làm thứ này, Vân Diệp sẵn lòng thờ cúng bọn họ như thần. Chỉ là thứ có thể đi trên đất tuyết trừ ván trượt tuyết ra thì còn có cái gì nữa? Xe chó kéo? Lão tử biết tìm đâu ra chó kéo xe trượt tuyết cho thích hợp đây?

– Lão phu và khuyển nhi tới đây chính là ngồi trên thứ này, Vân hầu có thể ra xem qua.

Lão Công Thâu đắc ý lắm:

Vân Diệp mang theo thái độ cung kính ra bên ngoài để tham quan cái 'thuyền đệm không khí' kia. Khi cái 'xe' của Lão Công Thâu xuất hiện trước mắt, Vân Diệp suýt chút nữa rút đao ra chém. Không ngờ lại là chiếc xe trượt tuyết thường thấy ở vùng đông bắc: một con ngựa kéo một khung xe thấp, bên dưới là hai tấm gỗ được mài cực nhẵn, hai đầu vểnh lên cao, không khác gì những chiếc ván trượt tuyết của đời sau.

Vân Diệp rất muốn tự vả vào mặt mình một cái. Thứ này có gì thần bí đâu cơ chứ? Vậy mà còn cần người cổ đại nhắc cho, thật mất mặt quá đi!

– Vật này quả nhiên tinh diệu. Chỉ dựa vào hai tấm gỗ mà có thể tung hoành trên mặt tuyết như đi trên đất bằng, quả là một ý tưởng kỳ diệu. Vân Diệp vô cùng bội phục.

Biết làm sao được, theo luật bản quyền ở đời sau, Công Thâu gia có toàn bộ quyền lợi đối với chiếc xe trượt tuyết này. Vân Diệp đành phải trả giá cao cho thứ mà mình đã sớm biết từ lâu, chỉ mong Lão Công Thâu đừng quá tham lam. Nếu không phải vì muốn đại quân có thể đột kích Tương Thành thuận lợi vào mùa đông, thì dù giá lớn đến mấy, Vân Diệp cũng không cam tâm trả.

– Vân hầu hôm nay đã ban tặng cho Công Thâu gia khóa mười lăm lỗ. Cả nhà lão phu vô cùng cảm tạ, nhất là đã cởi bỏ được tâm kết trong lòng lão phu suốt mấy chục năm qua. Chiếc "lục địa hành chu" này xin được tặng cho Vân hầu, mong ngài chớ chê.

Lão Công Thâu rất thành tâm, Vân Diệp có thể nhận ra được. Chỉ là, nhờ vào một câu nói của mình mà có thể cởi bỏ tâm kết trong lòng ông ta ư?

Lúc đó mình chỉ định chọc giận đối thủ, hi vọng đối thủ sẽ tức giận tìm đến để lý luận cho ra nhẽ. Ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

– Vân hầu, chuyện Bạch Ngọc Kinh thực sự như lời ngài nói sao?

– Công Thâu tiên sinh, làm gì có ai từng thấy được thần tiên chứ? Cái tin đồn sai lệch đó từng khiến vãn bối chạy vạy đến gãy cả chân. Dao Trì của Tây Vương Mẫu chẳng qua chỉ là một cái ao nước, chẳng có hoa cỏ tiên cảnh, cũng chẳng có tiên đan nào ăn một hạt là trường sinh bất lão. Gia sư từng tới một nơi kỳ quái, khắp nơi là đá. Ngay cả gia sư cũng suýt chút nữa bị đồng hóa, may mắn thoát ra được, nhưng nguyên khí đại thương (tổn hao nghiêm trọng). Gia sư gọi nó là Bạch Ngọc Kinh, còn không cho vãn bối nhắc tới nó nữa, và càng không cho vãn bối đi vào con đường không có lối về ấy.

Vân Diệp tưởng Lão Công Thâu chưa chịu từ bỏ con đường trường sinh, đang định khuyên nhủ thì lão ta đã lên tiếng nói:

– Trong nhà đã lập ra quy củ, rằng kẻ nào dám nói tới trường sinh sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc, không khoan thứ. Cho nên Vân hầu không cần khuyên, lão phu căm ghét ý muốn trường sinh còn hơn cả Vân hầu. Nhưng chuyện liên quan đến gia phụ, là con không được trách cha, thôi thì không nói kỹ với Vân hầu thêm được nữa.

– Mỗi người đều có bí mật của mình, vãn bối cũng không phải là người hay tò mò chuyện người khác. Công Thâu gia lập ra tộc quy này thực sự rất đáng mừng, Vân Diệp xin chúc mừng tiên sinh. Chỉ là không biết vị cao tài nào của Công Thâu gia mở được khóa Lỗ Ban mười lăm lỗ, để Vân Diệp được bái kiến.

Vân Diệp vừa nói xong hai cha con họ lập tức ôm bụng cười lớn.

Tiếng cười này khiến Vân Diệp cảm thấy hồ đồ, không biết cái khóa đó có gì buồn cười. Nó do mình cải tiến thêm, không phải người thường có thể mở được dễ dàng.

– Để mở cái 'đại tác phẩm' của Vân hầu, Công Thâu gia lão phu đây chỉ cần một chớp mắt.

Lão Công Thâu tựa hồ nói tới chuyện đắc ý nhất trong lòng:

– Một cao nhân như thế, Vân Diệp thật phải tự mình bái kiến.

– Không cần, lúc này e rằng nó ngủ rồi.

– Vậy tiên sinh ấy năm nay cao thọ thế nào?

– Năm nay nó tròn một tuổi rồi.

– ……

Vân Diệp chưa bao giờ biết vợ của Lỗ Ban lại họ Vân. Thế nhưng điều này lại hoàn toàn chính xác. Khi Công Thâu Mộc và Vân Diệp tranh luận về lợi nhuận tương lai, ông ta thuận miệng nói rằng mình và Vân Diệp là người thân, người nhà không thể hại người nhà. Đối với người ngay cả tổ tông mình cũng có thể lôi ra để làm lý lẽ thì Vân Diệp đành chịu không có cách nào kháng cự.

Lão Công Thâu đã chuẩn bị phái người tới Trường An để xem cái thư viện mà Vân Diệp nói rốt cuộc được xây dựng như thế nào. Có điều, đây chỉ là chuyện nhỏ. Công Thâu gia đã chuẩn bị xuất thế (ra mắt thế gian) thì không còn để ý đến việc liệu ba tháng có thể xây lên được một khu kiến trúc lớn đến thế hay không, mà chỉ là muốn xác thực mọi chuyện, theo cái kiêu ngạo của một thế gia kiến trúc mà thôi.

Công Thâu Giáp cực kỳ khao khát với nghề lão sư cao quý này. Bàn tay đã cầm búa nhiều năm, cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận cầm bút rồi. Ông ta rất kích động, thỉnh thoảng lại hỏi han Vân Diệp xem học sinh mà mình sắp dạy rốt cuộc là những ai. Sau khi biết tin mừng kinh người rằng đó toàn là con cháu công huân, ông ta liền ngồi một mình trên ghế, hưng phấn mãi không thôi.

Lão Công Thâu và Vân Diệp tay ôm chén trà thơm, hàn huyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Từ chim gỗ của Lỗ Ban, tới tiên nhân cưỡi mây đi gió, không chuyện gì mà hai người không nhắc đến. Các loại kỳ môn tạp học ẩn tàng trong thế gian qua các triều đại đã khiến Vân Diệp như được khai sáng. Thì ra không chỉ có thuyết trời tròn đất vuông, mà còn có thuyết trời tròn đất nổi của Trương Hành. Điều này khiến Vân Diệp thấy khó tin, bởi loại học thuyết này đã rất gần với chân tướng rồi.

Trương Hành nói: Trời hình tròn bao phủ mặt đất, đất nổi trên mặt nước, giống như một quả trứng, vỏ là trời, lòng đỏ là đất, lòng đỏ nổi trên lòng trắng.

Chỉ cần biến lòng trắng thành vũ trụ thì không khác gì học thuyết hiện đại.

Nhất xích chi chủy, nhật thủ kỳ bán, tắc vạn tái bất tuyệt. Loại tư tưởng này khiến Vân Diệp phải toát mồ hôi lạnh. Nếu như bỏ đi những lời cằn nhằn của cha mẹ đời sau, những thứ kiến thức hỗn tạp học được dưới đòn roi của thầy giáo, y không biết mình còn có bao nhiêu thứ để mà tự hào trước mặt người xưa.

Cây gậy dài một thước, mỗi ngày lấy đi một nửa, thì muôn đời cũng không lấy hết.

Sau này, phải bớt khoe khoang lại, chịu khó học hỏi nhiều hơn. Chỉ có bốn người của Công Thâu gia thì có hơi lỗ. Không biết Mặc gia, Đạo gia, Âm Dương gia trong truyền thuyết, cái đám người điên rồ, biến thái, điên khùng đó mà đưa hết tới thư viện thì liệu Lý Nhị có thèm nhỏ dãi mà đến cướp người không?

Lý Nhị tổ chức cái khoa khảo rởm đời mà dám tự xưng đã nắm hết anh tài thiên hạ trong tay, thế mà ông ta còn có mặt mũi mà lớn tiếng khoe khoang. Riêng ông già trước mắt đây đã quá đủ tài năng để làm Công Bộ Thượng thư. Cái đám ngu xuẩn trên triều đó thì Vân Diệp có thể mặc sức lừa gạt, chứ nếu đổi lại là Lão Công Thâu thì tuyệt đối không có chuyện bỏ mấy nghìn quan để mua bốn miếng sắt vụn.

Chủ khách vui vẻ chia tay, Vân Diệp dùng xe ngựa đưa cha con Công Thâu về nhà, sau đó kéo chiếc xe trượt tuyết đến soái phủ của Sài Thiệu.

Sài Thiệu, Tiết Vạn Nhẫn, Ngưu Tiến Đạt vây quanh xe trượt tuyết, ai nấy đều không ngớt lời khen ngợi. Mặc trời tối, Sài Thiệu sai thân binh lắp ngựa vào để kéo xe trượt tuyết đi. Dưới ánh trăng, thân binh xua ngựa xuống dốc, thậm chí còn chất thêm đá lên xe rồi thử lại lần nữa. Thấy ngựa vẫn chạy như bay trên tuyết, Sài Thiệu cười lớn rồi thu binh về doanh trại.

Sài Thiệu là người hiểu chuyện, không truy hỏi lai lịch của chiếc xe trượt tuyết, chỉ sai công tượng làm việc ngày đêm để chế tạo. Ông ta muốn có đến một nghìn chiếc xe như thế này.

– Đại tổng quản, xem ra kế hoạch của chúng ta phải thay đổi rồi. Có thứ này, đại quân của chúng ta có thể tự do tung hoành trên hoang nguyên. Lão phu vừa mới tính toán sơ qua, có thứ này, chúng ta có thể mang theo ba nghìn binh sĩ cùng đầy đủ lương thảo và khí giới (vũ khí). Hiệt Lợi muốn dựa vào tuyết lớn để ngăn cản đại quân của chúng ta, chi bằng cứ coi đó là một giấc mộng đẹp mà thôi.

Lão Ngưu chưa bao giờ xem Vân Diệp là người ngoài, trước mặt y mà vẫn bắt đầu thảo luận những chuyện cơ mật trong quân. Sài Thiệu tựa hồ cũng chẳng hề để ý, ngồi ngay trên mặt đất cùng Lão Ngưu và Tiết Vạn Nhẫn để thảo luận tuyến đường hành quân. Vân Diệp bịt lỗ tai không muốn nghe, nhưng cái giọng ông ổng của Tiết Vạn Nhẫn thì dù có dùng tay che cũng làm sao che được?

Giờ mà muốn rời đi cũng đã hơi muộn. Nghe được quân cơ mà không tham dự thì không thể được.

– Ha ha ha, Vân hầu luôn đưa ra thứ quan trọng nhất đúng vào thời điểm quan trọng nhất. Đây là vật lành của Đại Đường ta. Chỉ riêng vật này thôi đã có thể khiến tổn thất trong quân giảm đi ba thành. Trên đường hành quân, tướng sĩ có thể ngồi trên xe trượt tuyết, tiết kiệm được thể lực. Tới chiến trường không cần nghỉ ngơi đã có thể chiến đấu ngay, có thể đánh bất thình lình. Tốt, tốt quá!

Bản chuyển ngữ này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free