(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 162:
Tôn đạo trưởng, Vân hầu, xem ra cần phải phổ biến những kiến thức phổ thông này, nếu không quân sĩ không chết trên chiến trường mà lại chết trong tay người mình, thật oan uổng. Chuyện này xin nhờ hai vị.
Sài Thiệu có chút bất lực, lại có chút vui mừng, cảm xúc xen lẫn phức tạp.
Quan quân bị đánh gục nằm lê lết trên đất gọi tên huynh đệ khóc rống lên, đấm từng phát vào mặt đất cứng như sắt. Vân Diệp không đành lòng, định đỡ hắn lên, nhưng quan quân bên cạnh ngăn lại, nói nhỏ với Vân Diệp rằng huynh đệ ruột thịt của hắn nằm trong số chín người đã chết kia.
Nghe nguồn cơn xong, Vân Diệp không còn gì để nói nữa.
Vân Diệp viết bút lông rất chậm, lại còn khó coi, bị cả nhà Lý Nhị khinh bỉ suốt. Sau khi Lý Nhị bình luận chữ viết của mình là "chân chim hồng trên tuyết" (một kiểu chữ xấu), Vân Diệp thề không bao giờ dùng bút lông viết chữ nữa. Quá tổn thương! Hắn đã chuyên tâm viết, vậy mà bị ông ta gọi là móng gà hoang trên tuyết. Bao nhiêu nội dung hữu ích ông ta không đọc, lại cứ nhìn chữ của ta làm gì? Cả hai đời ta dùng bút lông chẳng bằng một tháng của ông, có giỏi thì đấu đánh máy với ta!
Lão Tôn không có thời gian vì ông ta phải dạy phụ binh cứu hộ chiến trường. Vân Diệp dựng từng tấm biển lớn, cầm lấy bút lông, vừa mới viết được một chữ thì Lão Trang đã ôm mặt chạy ra ngoài, sợ mất mặt.
Mất mặt cái quái gì chứ! Thông cáo ở công ty đời sau toàn do ta viết, còn có fan hâm mộ vây quanh xem, nói viết rất đẹp. Trình độ Lão Trang có cái quái gì mà đòi? Không hiểu thì đừng có nhìn!
Đang viết hăng hái, đột nhiên sau lưng có tiếng nghiến răng. Quay đầu lại nhìn thì ra là Hứa Kính Tông, khuôn mặt phúng phính nhăn như cái bị rách, miệng hít sâu, cắn chặt răng như thể bị táo bón. Trong tay hắn còn cầm mấy cuốn sách, chắc là có vấn đề muốn hỏi Vân Diệp.
– Hầu gia đang làm gì đấy? Nổi hứng lên viết chữ lớn à? Mấy chữ này viết rất đặc sắc, sánh với lòng dạ của hầu gia.
Hiếm khi nắm được sở đoản của Vân Diệp, tất nhiên Hứa Kính Tông phải tóm lấy trêu ghẹo một phen. Quen nhau lâu như thế, lại là một kẻ tinh quái, hắn sớm đã nhìn thấu Vân Diệp rồi. Vị Lam Điền hầu này nhìn thì rất khoáng đạt nhưng thực chất hẹp hòi, không phải là người tốt. Chưa nói cái thói có thù ắt báo, tính cách thì bị chiều hư, không chịu nổi khổ, không chịu nổi mệt, quan trọng nhất là không chịu nổi bị chọc giận.
Trong mắt Hứa Kính Tông, đó là vinh dự hiếm có, vậy mà tên tiểu tử này lại bày ra vẻ mặt không tình nguyện.
Hôm qua trong quân báo nói bệ hạ giáng tước của bốn mươi sáu vị. Từ đầu tới cuối hắn không thấy được tin tức tốt lành về việc Lam Điền hầu bị giáng làm Lam Điền bá, mặc dù có chút thất vọng. Về học vấn, hắn lại không thể không thỉnh giáo vị hầu gia này. Hôm qua hắn trằn trọc cả đêm không ngủ, khó khăn lắm mới hiểu được những kiến thức nhập môn đơn giản, nhưng lại bị mấy công thức kỳ quái làm nhức đầu, lòng ngứa ngáy khó chịu. Hắn đành vứt bỏ oán hận tới nơi cầu học. Không ngờ thấy chữ như giun bò của Vân Diệp, lòng hắn cực kỳ khoan khoái.
– Lão Hứa, sao ta lại quên mất viết chữ là sở trường của ngươi nhỉ? Lại đây xem, mấy chữ này viết thế nào.
Có kẻ giúp việc thì cứ dùng ngay, kệ xác là ai, có mà dùng được là tốt rồi. Đó là chủ trương xưa nay của Vân Diệp. Đời sau có câu danh ngôn: "Đem việc giao cho chuyên gia làm" – ai nói câu này nhỉ?
Lấy bút lông, Hứa Kính Tông xé đi những dòng chữ cực kỳ khó coi của Vân Diệp, ném thật xa mới làm lòng hắn dễ chịu hơn một chút. Vừa rồi không khác gì nuốt phải một con ruồi.
Hàng chữ mạnh mẽ xuất hiện trên giấy của Vân Diệp, trắng đen rõ ràng, nhìn thôi cũng thấy dễ chịu. Hứa Kính Tông liếc xéo Vân Diệp một cái đầy khinh bỉ rồi tiếp tục viết.
– Lão Hứa, đời này ta không hi vọng đuổi kịp chữ của ngươi đâu, hâm mộ thật đấy.
Vân Diệp ở đằng sau khen ngợi. Hứa Kính Tông càng hăng, chữ như rồng bay phượng múa, chữ càng lúc càng đẹp, dáng vẻ càng lúc càng tiêu sái.
– Lão Hứa, tiếp tục viết đi nhé. Viết hết cả mười hai cái biển này đi. Ta vào phòng nằm một lúc, đêm qua không ngủ ngon.
Vân Diệp làu bàu bỏ về phòng ngủ, để lại Hứa Kính Tông một mình cặm cụi viết chữ trong gió lạnh.
Tay lạnh cóng rồi, tấm biển quá lớn, không đặt trong nhà được. Nước mũi chảy xuống, lửa giận trong lòng Hứa Kính Tông như núi lửa sắp phun trào: "Cái thông báo y học khốn kiếp này liên quan gì đến ta? Y viết khó coi thì mặc kệ chứ, mất mặt là y, liên quan gì tới ta?"
Không xong, chữ vừa rồi viết không đẹp, tay buốt quá. Nét phẩy này quá dài, làm cả chữ mất đi vận vị. Không được, phải viết lại! Hiện giờ mất mặt là ta chứ không phải y, chữ của Hứa Kính Tông không thể có tỳ vết.
Trời tối dần, lão phó nhà họ Hứa không ngừng nhìn ra ngoài, tự hỏi sao lão gia còn chưa về ăn cơm.
Lần viết biển thông cáo này khiến Hứa Kính Tông sốc nặng. Thì ra con người ta có thể vô sỉ đến mức đó, nhưng nghĩ lại những việc y làm trước kia thì đâu đáng nhắc tới nữa. Hắn không phẫn nộ nữa, không chửi mắng nữa, không phải vì đột nhiên tỉnh ngộ, mà là vì hắn bắt đầu sốt cao rồi. Toàn thân nóng dữ dội, miệng cũng rộp lên, mặt đỏ bừng bừng. Hứa Kính Tông trùm chăn run rẩy, lão phó lo sợ khóc suốt.
Tôn Tư Mạc tới châm cứu cho hắn, lại kê đơn thuốc bảo lão phó đi sắc. Ngủ một đêm, người không còn nóng nữa. Tỉnh lại húp một bát cháo loãng nhỏ rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Trong thời gian đó Vân Diệp có tới thăm hắn hai lần, còn để lại ít thuốc bổ. Thấy hắn ngủ say thì không quấy rầy, chỉ bảo Lão Trang lấy thêm hai cái chăn đắp lên cho hắn. Y còn đưa cho lão phó một bầu rượu nhỏ, dặn nếu tối Hứa Kính Tông lại sốt thì dùng vải thấm rượu lau khắp người, như thế tản nhiệt rất nhanh.
Vân Diệp bận rộn giảng giải các loại kiến thức cấp cứu thông thường cho quan quân, cuối cùng ngay cả ứng dụng của nẹp cũng nói xong mới dừng lại. Trong quân doanh không có nhiều võ nhân biết chữ. Trước kia, bảo bọn họ đi đọc sách chẳng thà bị đâm một nhát dao chết luôn. Giờ đây, ngồi ở lớp học nghe giảng, mắt không chớp lấy một cái. Nghe thêm một câu, biết thêm một cách, biết đâu huynh đệ của mình sẽ ít đi một người chết trận. Tuy nói hiền từ không cầm được quân, nhưng tim làm bằng thịt, ai chẳng có lòng trắc ẩn với người bên cạnh, khỏi phải nói tới huynh đệ sớm chiều bên nhau.
Nhắc tới huynh đệ, Trình Xử Mặc hơi quá đáng. Bản thân không tới, lại phái thuộc hạ đi nghe giảng. Hắn chui vào phòng Vân Diệp ngủ khì, luôn cho rằng mình không phải học mấy thứ này, bởi vì tới lúc cần, huynh đệ của mình nhất định sẽ giúp.
Nhìn Trình Xử Mặc ngủ như lợn chết, lửa giận trong lòng Vân Diệp xộc lên đầu. Hắn phải lên chiến trường, nhất định cần biết kiến thức cấp cứu cơ bản. Chẳng may có làm sao còn tự mình cấp cứu đơn giản được, nói không chừng sẽ giữ được mạng. Trên chiến trường chém giết, ai mà để ý tới ai được? Đây không phải lúc để lười biếng.
Kéo Trình Xử Mặc khỏi giường, Vân Diệp dùng nước lạnh thấm khăn lau mặt cho hắn để xua đi cơn buồn ngủ.
Nước lạnh có tác dụng ngay, Trình Xử Mặc rùng mình, cơn buồn ngủ tan biến sạch. Hắn tức tối nhìn Vân Diệp, miệng lẩm bẩm.
Kệ xác hắn, Vân Diệp bắt đầu dạy hắn phải tự cấp cứu thế nào. Lấy ví dụ trên người hắn xong, Vân Diệp bắt Trình Xử Mặc phải thực hành trên người mình. Không học được bao lâu, Trình Xử Mặc đã mất kiên nhẫn, vứt băng gạc đi, nằm quay mặt vào tường.
Tính hắn trẻ con thế đấy. Nói Vân Diệp đối xử với hắn như huynh đệ chẳng bằng nói mang tình cảm kiểu trưởng bối với vãn bối hơn. Vân Diệp kéo mặt hắn quay lại tiếp tục dạy. Hôm nay y quyết định hắn mà không học xong thì không thôi, Trình Xử Mặc không cưỡng lại được, đành học tiếp.
Học xong, hai huynh đệ ngồi bên lò, vừa ăn cơm vừa trò chuyện:
– Diệp Tử, có đại thần y ngươi bên cạnh, ta có cần học những thứ vô dụng này không?
– Sao lại vô dụng? Ta có lên chiến trường được đâu. Trên chiến trường nguy hiểm nhường nào thì ngươi rõ hơn ta. Trong hoàn cảnh đó, thứ ít thiếu nhất là những tình huống bất ngờ. Trị thương càng giỏi càng tốt, sớm một khắc thôi cũng có thể giữ được mạng. Đừng có xem nhẹ! Chôn trong mộ chưa chắc đã toàn là người già, ngươi có biết không? Mấy ngày trước ta làm một thống kê, ngươi biết tuổi thọ bình quân của người dân Đại Đường chưa tới ba mươi không? Nghe tin tức này ngươi còn dám xem nhẹ nữa không?
Đây là một đề toán học yêu cầu học sinh lập bảng thống kê. Vân Diệp sắp xếp học sinh tới các huyện của Trường An điều tra xem tuổi thọ bình quân của bách tính là bao nhiêu. Không ngờ bài tập nộp lên làm y thất kinh: tuổi thọ bình quân chỉ có ba mươi lăm tuổi? Sao có thể chứ?
Hỏi đi hỏi lại xem đám học sinh có nhầm lẫn không, hay số liệu thu thập được có nhầm? Không thể nào tuổi thọ người năm Trinh Quan chỉ có ba mươi lăm được.
Phòng Di Ái mặt như đưa đám, nói không sai, vì bài tập của hắn làm cùng cha hắn, chuyên tâm xem xét ghi chép đinh khẩu ba huyện phụ cận Trường An mới có đáp án này. Lại xem xét thêm ba huyện xa khác để so sánh, phát hiện chênh nhau tới bảy tám tuổi. Cuối cùng tổng kết lại là tuổi thọ bình quân chưa tới ba mươi.
Theo như Phòng Di Ái nói cha hắn ngồi ở thư phòng cả đêm, hôm sau đi tảo triều rất sớm. Về phần trên triều đường có phản ứng gì thì hắn không biết, chỉ biết mấy ngày đó tâm tính cha hắn rất kém.
– Ba mươi tuổi? Không thể nào! Sao ta thấy xung quanh toàn lão già?
Trình Xử Mặc kinh ngạc đặt bát cơm xuống, mở to mắt nhìn Vân Diệp:
– Lừa ngươi làm gì. Đợi đánh trận này xong, phủ binh trở về, ngươi phải tới thư viện học. Tới khi đó ngươi tự điều tra là biết.
– Ta còn phải đi học à?
Trình Xử Mặc nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi.
– Kích động cái gì, ai bảo ngươi không cần tới thư viện học? Cơ hội tốt như thế, người khác đập vỡ đầu mà không chui vào được, ngươi lại còn chê.
– Con mắt nào của ngươi thấy ta kích động? Ta kinh ngạc đấy chứ! Nghĩ tuổi xuân tươi đẹp của Lão Trình sao có thể lãng phí ở trong thư viện? Có thời gian ta cùng Cửu Y sinh hai đứa bé còn hơn mỗi ngày phải lên lớp. Thư viện của ngươi chẳng có kẻ nào tốt, toàn là lưu manh ở Trường An. Ta vào đó học cái xấu, chẳng may có bề gì cha sẽ kiếm ngươi gây phiền phức. Ta thà ung dung tự tại chơi thanh lâu, làm vài trận mã cầu mới đúng.
– Trình bá bá có tìm ta gây phiền phức hay không thì chưa biết. Nếu ngươi không tới thư viện, lão nhân gia tìm ngươi gây phiền phức là cái chắc. Còn tìm Cửu Y sinh con à, ngươi tự ấp trứng đi! Chơi mã cầu, dạo thanh lâu? Ngươi về đi, lão gia tử cũng về rồi. Có bản lĩnh thì nói với lão gia tử xem.
– Ngươi tưởng ta ngốc à? Về Trường An chẳng tự do bằng Sóc Phương, ta không về, ai làm gì nổi ta.
Nhìn thằng bé ngốc không có đầu óc này, Vân Diệp thấy bi ai thay cho hắn. Trình yêu tinh đại danh đỉnh đỉnh mà lại để cho hắn đường lui sao? Lão Trình sớm đợi hắn về kinh để cầu thân với hoàng đế. Ngay cả Vân Diệp cũng biết, Thanh Hà công chúa Lý Kính hiện mười tuổi. Vừa nghĩ tới Trình Xử Mặc to lớn như khỉ đột cưới một cô bé mười tuổi, Vân Diệp đã buồn cười.
– Diệp Tử, ngươi cười gian lắm, nhất định có chuyện gì đó mà ta không biết, ngươi nói cho ta được không?
– Ấy, sao tự nhiên thông minh thế! Ngươi yên tâm, Trình bá bá muốn cầu thân cho ngươi. Nghe đâu là cô nương con nhà gia thế, ngươi cứ đợi động phòng đi.
Trình Xử Mặc chìm vào trầm tư, cũng không biết là nhớ tới khuê nữ nhà ai. Nếu lúc này Vân Diệp nói thê tử của hắn chỉ mới mười tuổi chắc hắn tự sát mất.
– Diệp Tử, ngươi cũng định thân rồi còn gì? Nữ tử tên Tân Nguyệt đó có đẹp không?
Nhớ tới Tân Nguyệt, Vân Diệp nở nụ cười nhẹ. So với Trình Xử Mặc, rõ ràng y tốt số hơn nhiều, nhưng không thể đắc ý với huynh đệ được, thế là thiếu nghĩa khí:
– Thường thôi, chỉ hơn Cửu Y ba phần.
– Vậy chẳng phải là đại mỹ nữ à? Ngươi sướng rồi, nhưng Lý An Lan thì phải làm sao?
Không biết vì sao Trình Xử Mặc lại nhớ tới Lý An Lan.
Nói tới Lý An Lan làm Vân Diệp mất hết cả hăng hái. Từng có thời, bóng hình mỹ lệ đó khiến y ngày đêm mơ tưởng. Giờ trải qua một số việc, bóng hình đó phai nhạt dần, chỉ để lại tiếc nuối. Lạ cái là hiện giờ trẻ lại, không ngờ còn mộng tinh. Đáng sợ hơn nữa, đối tượng đều là Lý An Lan, ngược lại Tân Nguyệt chưa bao giờ tiến vào giấc mộng của y.
Từ giấc mộng tỉnh lại, thay quần xong, nằm trên giường nghĩ lại vấn đề này: cơ thể của mình chẳng lẽ nhận định Lý An Lan rồi sao? Ý nghĩ này vừa sinh ra đã bị Vân Diệp trấn áp ngay. Chỉ tiếc rằng loại trấn áp này càng khiến lần sau giấc mộng càng nóng bỏng, càng điên cuồng. Điều này làm Vân Diệp thấy áy náy. Tư vị bị cơ thể phản bội không dễ chịu chút nào, nhất là nhớ lại lúc chia tay, trang phục tân nương của Tân Nguyệt, còn có lọn tóc của nàng trong túi, liền có cảm giác tội lỗi.
Không được, ta không thể làm chuyện có lỗi với Tân Nguyệt. Đó là cô nương tốt, Lý An Lan chỉ là kẻ xâm lược, chiếm cứ nơi sâu nhất trong đầu óc, đuổi không đi nổi.
"Trường bạch sơn tiền tri thế lang, xuyên trứ hồng la cẩm bối đang, trường mâu xâm thiên bán, luân đao diệu nhật quang, thượng sơn cật chương lộc, hạ sơn cật ngưu dương. Hốt văn quan quân chí, đề đao hướng tiền đãng, thí như liêu đông sĩ, trảm đầu hà sở thương"
Vân Diệp đột nhiên ngâm bài *Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca*.
Trình Xử Mặc ngã lộn nhào, bò dậy với bộ mặt kinh hãi:
– Diệp ca nhi, dù ngươi có thay lòng đổi dạ cũng không cần đọc *Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca* chứ. Bài này khủng bố thế nào, ngươi đâu phải không biết nó đã hại bao nhiêu người rồi.
– Ta chỉ biểu thị quyết tâm phản kháng, không phải muốn tạo phản, ngươi hoảng cái gì?
Vân Diệp sớm đã chuẩn bị tâm lý về sự ngu dốt của Trình Xử Mặc rồi.
– Ngươi muốn phản kháng ai? À, Lý An Lan! Suýt nữa thì hết hồn, ta còn tưởng ngươi muốn làm gì. Chỉ là tiểu nữ nhi mà thôi, có cần dùng đao thương chém đầu như thế không?
Vân Diệp trầm mặc hồi lâu mới ngẩng đầu lên nhìn Trình Xử Mặc:
– Sửu Ngưu, ngươi không biết đâu. Lý An Lan là sơ hở lớn nhất trong lòng ta, cũng là vết thương của ta. Ta nói với bản thân phải cưới Tân Nguyệt. Vì tăng cường ý chí này, ta đã cùng Tân Nguyệt định thân, chính là muốn dứt bỏ hẳn ý nghĩ hoang đường kia. Ai ngờ tâm tư đó như chỉ quấn lấy người, cắt không đứt. Ngươi không phải ta, ngươi không hiểu cảm giác này.
– Còn tưởng ngươi rối rắm cái gì, chẳng qua là hai nữ nhân thôi à, cưới về là xong, có cần phiền lòng như thế không?
Đó là phương pháp xử sự của Trình Xử Mặc: đơn giản, trực tiếp. Hiệu quả hay không chưa rõ, dù sao hắn luôn gặp họa.
– Nói lời trong lòng với ngươi mà ngươi không thể cho ta một lời khuyên hay ho à? Tân Nguyệt phải làm chính thê, nếu không thư viện coi như xong. Lý An Lan cũng không thích hợp làm chính thê. Tính cách nàng quá cố chấp, làm việc không suy nghĩ, chỉ cốt sao cho thống khoái nhất thời, không để ý tới hậu quả. Nói thẳng luôn, lão bà như vậy ai cưới là gặp xui xẻo. Ta xui xẻo ở chỗ thích nàng, nếu cưới nàng về trong nhà chẳng náo loạn đến mức không có nổi một ngày yên thân à? Hơn nữa cái tính con lừa có húc đầu vào tường cũng không chịu đổi hướng của nàng sớm muộn cũng gây ra đại họa. Hiện trong cung chẳng còn ai ưa rồi. Nếu chẳng phải Hoàng hậu hiền thục, thì xương cốt nàng hiện chẳng biết chôn ở đâu. Càng chẳng nói tuy nàng không có thân phận công chúa, nhưng là công chúa thực sự, không thể cưới làm bình thê. Cái tính đó của nàng ấy liệu có chịu làm bình thê sao?
Vân Diệp có chút bực dọc, đi đi lại lại trên mặt đất nhưng chẳng nghĩ ra được cách giải quyết nào hay. Thường ngày hắn cố gắng không nghĩ tới, nhưng hôm nay đã nhắc đến thì phải có cách giải quyết. Né tránh mãi không phải là cách tốt.
Trình Xử Mặc vỗ vai Vân Diệp, lời nói và ý tứ đều đầy thương hại: "Huynh đệ, ngươi xong đời rồi."
Không còn sớm nữa, hắn phải về quân doanh. Vân Diệp nhìn hắn biến mất trong bóng tối, rồi về phòng mình chuẩn bị ngủ. Sau khi đếm mấy nghìn con cừu, thần trí Vân Diệp dần mơ hồ, miệng lẩm bẩm:
– Lý An Lan, nàng đừng có vào giấc mơ của ta....
Truyện này được chuyển ngữ và giữ bản quyền tại truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.