Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 165:

Sáng sớm đã bị đánh thức, cả doanh trại náo loạn, người đốt lửa, người chăm sóc ngựa, xa xa có lính gác đổi ca. Gió ngừng rồi, nhưng tuyết lại bắt đầu rơi. Tuyết không dày, việc đi lại không bị ảnh hưởng, nhưng khung cảnh tuyết trắng mênh mang vẫn khiến lòng người dấy lên bao cảm xúc.

Bữa sáng là cháo đặc, đặc đến mức đũa cắm vào cũng không đổ. Bột châu chấu được mọi người yêu thích, hiện giờ ăn cơm mà không có thứ này thì họ không chịu ăn. Cẩu Tử luôn mồm gọi Lão Trang thúc, vì muốn có thêm ít bột châu chấu trộn vào cơm. Thấy hắn còn là đứa trẻ, Lão Trang bèn xúc một nắm cho vào bát, khiến cậu bé sung sướng chạy đi khắp nơi khoe khoang.

Công Thâu Giáp với vành mắt thâm quầng bước ra khỏi động. Đêm qua ông ta không sao ngủ nổi, nghĩ tới cha già thích uống Túy Dương Xuân nhưng ông lại chẳng mấy khi có tiền mua, nghĩ tới người vợ theo ông mấy chục năm trời mà chưa từng có một món trang sức tử tế nào. Chiếc khóa bạc trên cổ đứa cháu nội là kỷ vật năm xưa của chính ông. Nỗi áy náy ấy khiến ông ta trằn trọc không ngủ được. Nghe thì oai lắm, một đại thế gia ngàn năm tuổi, nhưng ai thấu nỗi khốn khó thiếu thốn từng bữa ăn, manh áo khi sống chốn hoang dã này? Cứ nói an bần lạc đạo, ý chí không lay chuyển, nghe thì hay thật, nhưng ngay cả hiếu thuận với cha, thương yêu vợ, quý trọng cháu mà còn không làm được thì nói gì đến đạo, nói gì đến chí lớn?

Về Trường An nhất định phải thay đổi cuộc sống của cả nhà. Lớp con cháu đời sau đã không còn chịu an phận nữa. Gia học truyền thống đến đời sau sắp không còn duy trì nổi. Bọn trẻ không muốn học, một phần vì những bản lĩnh học được chẳng mấy khi dùng đến, phần khác lại tiềm ẩn bao hiểm nguy. Vậy thì đổi lấy bạc để được an toàn cũng tốt.

Dùng cơm sáng xong, đội xe tiếp tục xuất phát. Mỗi người đều khoác lên mình một tấm vải trắng, ngay cả ngựa cũng vậy. Một tên béo đang vất vả chạy trên tuyết, căng tấm vải lên càng xe, mồ hôi từ cái đầu lớn chảy xuống ròng ròng. "Lão Hà, Hà Thiệu? Sao hắn lại ở đây?"

“Ngươi chạy tới đây góp vui làm gì? Không biết quanh đây toàn Hồ tử à? Nếu bị bắt làm thịt thì sao?”

Vân Diệp tức giận vô cùng. Một tên béo sức chiến đấu bằng không chạy tới thảo nguyên làm gì vậy?

“Mạng của ca ca đã quá giá trị rồi. Hiền đệ biết số hàng mang về Trường An trước mùa đông đáng giá bao nhiêu không? Sáu nghìn quan! Cho dù ta có chết cũng không lỗ vốn nữa. Ca ca nằm mơ cũng không ngờ thân thể béo tốt của mình có thể bán đư���c nhiều tiền đến vậy. Có số tiền này, cả nhà sống mấy chục năm cũng không thành vấn đề. Ca ca biết mình phát tài được là nhờ vào ân tình của hiền đệ, nếu không, dù ca ca có muốn bán thân cũng chẳng có ai mua, chứ đừng nói đến sáu nghìn quan. Huynh đệ đã chạy tới thảo nguyên rồi, ta theo có sao đâu? Mạng ta đâu đáng giá bằng mạng đệ? Vả lại có ta đây, nói không chừng hai ta còn có thể tìm được cơ hội phát tài lớn hơn.”

Đúng là tối mắt vì tiền, thèm làm giàu đến mất cả lý trí. Bây giờ ngay cả mạng sống cũng chẳng thiết. Thật hết lời, không còn gì để nói nữa. Sách chính trị có nói, thương nhân vì ba trăm phần trăm lợi nhuận dám giết người, vì lợi nhuận gấp mười thì ngay cả mạng sống cũng không cần. Hà Thiệu chính là một ví dụ sống động.

“Huynh điên rồi, ta mặc kệ huynh. Nhưng ta chỉ có một lời: hãy giữ cho tốt cái mạng, đừng để mất. Nếu không, ta chẳng biết ăn nói thế nào với gia đình huynh.”

Nói xong câu này, Vân Diệp ngồi lên xe của Công Thâu Giáp, tiếp tục lên đường. Lão Hà dùng thừng buộc chặt tấm vải, rồi cùng bảy tên hộ vệ của mình cũng leo lên xe.

Chiếc xe đi đầu quất roi, đại đội bắt đầu nhúc nhích. Tốc độ dần tăng lên. Hộ vệ Vân gia đi đầu dò đường, đội trưởng thân binh của Lão Ngưu đi cuối cùng áp trận, khiến đội xe trông cũng ra dáng ra hình.

Rời khỏi phạm vi khống chế của Sóc Phương, thần kinh mỗi người đều căng như dây đàn, chỉ sợ từ một góc nào đó sẽ xông ra một đám Hồ Tử.

Hồ Tử mà Vân Diệp chờ đợi không xuất hiện. Bọn họ hiện giờ đều đã chui vào trong ổ rồi. Trừ quý tộc trên thảo nguyên, còn lại vào trời băng tuyết này mục dân không ai ra ngoài. Mỗi khi đến mùa đông, họ cần tìm chỗ ấm áp cho dê bò. Nơi đó không những phải ấm áp mà còn cần có cỏ khô dự trữ cho gia súc. Họ thường cố ý để lại một vùng cỏ vào cuối thu không thả gia súc, để đến mùa đông sẽ lùa dê bò đến đó. Họ không tùy tiện rời đi, dù sao gia súc chính là mạng sống của họ.

Không có quý tộc triệu tập, bọn họ phân tán ra, lấy gia đình làm đơn vị sinh sống, dù sao một bãi cỏ cũng không thể chứa quá nhiều gia súc.

Ph��a trước hơi ồn ào. Vân Diệp ngẩng đầu nhìn lên. Không bao lâu, Lão Trang tới báo cáo, nói rằng đã bao vây được một đàn dê cùng một người mục dân, hỏi xem có nên giết hay không.

Cưỡi ngựa tới phía trước xem, chỉ thấy một mục nữ béo lùn đang cầm chiếc chĩa gỗ chống lại hộ vệ Vân gia, thỉnh thoảng lại nhìn đàn dê đang chạy tán loạn khắp nơi. Áo da trên người đã sờn bóng, tóc cũng bết lại, nhưng đôi mắt đen nhánh kia lại quật cường, phát ra tiếng kêu như chó sói, dọa cho đám hộ vệ Vân gia vừa từ chiến trường trở về cũng phải giật mình.

Mấy tên hộ vệ cười cợt, thúc ngựa đi vòng quanh cô gái. Nàng cũng xoay vòng theo, chỉ mấy chốc đã ngã lăn ra đất, tuyết dính đầy mặt trông càng thêm nhếch nhác. Một hộ vệ rút cung, lắp tên rồi thuận tay bắn hạ một con dê. Mục nữ kêu gào nhào đến bên con dê, ôm lấy nó và thổi hơi vào miệng, hy vọng có thể cứu sống con vật đáng thương.

“Hầu gia, hay là chúng ta bắt cả cô ta và đàn dê đi? Đám tiểu nhân có dê ăn, còn tối ngài có người ủ ấm chăn.”

Cẩu Tử chẳng biết từ đâu chui ra, đưa cho Vân Diệp một kiến nghị rất xấu xa.

Nhìn mái tóc bê bết của mục nữ, lại nhìn bàn tay nứt toác đầy máu của nàng, nhất là hiện giờ nàng đang kề môi thổi hơi cho dê, Vân Diệp mặt tái đi. Đám người kia đói khát chừng nào mới hứng thú với nữ nhân như thế này?

Vân Diệp đá một phát khiến Cẩu Tử bay đi. Tên khốn kiếp này ở trong quân không học được điều gì tử tế, tí tuổi đầu đã giỏi làm chó săn hạng nhất.

Con dê trong lòng mục nữ cuối cùng không còn giãy giụa nữa, đầu gục xuống. Nàng thấy dê đã chết, tức thì nhảy dựng lên, lao về phía Vân Diệp. Theo nàng thấy, trong đám người này Vân Diệp có bộ khôi giáp đẹp nhất, nên địa vị của y hẳn là cao nhất. Vì con dê, nàng muốn liều mạng với Vân Diệp, nhưng chưa kịp đến gần thì Vân Diệp đã được hộ vệ bao quanh, những người nhanh tay đã rút cả đao ra.

Cẩu Tử hưng phấn chạy ra, ném đao trong tay đi, giang tay ra muốn vật lộn với mục nữ. Đám hộ vệ xung quanh cổ vũ. Cẩu Tử làm ra vẻ ôm quyền chào một vòng, ai ngờ cô gái kia xông tới, ôm lấy chân Cẩu Tử hất hắn ngã chổng vó, rồi lấy mông ngồi lên mặt hắn, dập cho mấy phát, khiến Vân Diệp và đám hộ vệ nhìn mà ê răng hộ hắn.

Lão Trang nhíu mày, xuống ngựa, tóm lấy ném mục nữ đi, kéo Cẩu Tử lên. Cẩu Tử đầu hoa mắt choáng váng, miễn cưỡng mới đứng vững được, lớn tiếng tuyên bố chuẩn bị tìm mục nữ báo thù, liền bị Lão Trang ném ngay lên xe.

Cũng không biết cô gái kia đầu óc có vấn đề gì không. Lão Trang ném nàng đi là có ý muốn tha, ai ngờ nàng bò dậy, lau tuyết trên mặt, không chịu bỏ cuộc mà lao vào Lão Trang, túm lấy cánh tay ông cắn luôn. Thời tiết dưới 0 độ, Lão Trang toàn thân giáp trụ, mặt giáp còn lạnh hơn băng. Miệng nàng dính chặt vào không gỡ ra được. Một khi đã dính, mục nữ không dám vùng vẫy vì sợ đứt lưỡi, chỉ biết cuống quýt đến chảy nước mắt.

Vân Diệp thấy mục nữ cuối cùng chịu an phận, liền nhìn xung quanh. Chỗ này cắm trại không tệ. Sau khi trưng cầu ý kiến Lão Trang, y liền quyết định dừng chân nghỉ ngơi ở đây. Mục nữ cũng theo về, còn cách nào đâu, miệng nàng vẫn dính chặt vào thiết giáp mà.

***

Đám hộ vệ xua đàn dê chạy tán loạn về. Đàn dê rất gầy, xem ra mùa thu vỗ béo chưa đủ, một bầy dê như thế này không thể sống sót qua mùa đông giá rét. Năm nay mùa đông tới sớm, với mục dân mà nói thì đó là điều chí mạng, cả nhà có khi chết đói. Đại thảo nguyên không biết thương xót, nơi đây cũng không có kỳ tích nào cả.

Lão Trang tháo giáp ra, lấy nước ấm rưới lên, cuối cùng cũng giải thoát miệng mục nữ ra khỏi giáp. Nàng không gây chuyện nữa, cứ nhìn đàn dê của mình mà khóc không ngừng, sợ rằng đám người này sẽ ăn hết chúng.

Vân Diệp vẫn hạ lệnh giết toàn bộ số dê. Hiện giờ lương thực là thứ đáng quý nhất. Phụ binh bắt đầu hành động, họ cười nói dựng mấy cái giá, dùng chùy thủ đâm chết từng con dê một rồi treo lên giá. Đàn dê không nhiều, tổng cộng chỉ có 20 con, chưa tính cả con bị bắn chết. Họ nhanh chóng lột da, móc nội tạng, có người đã đem dê lên lửa nướng ngay tại chỗ.

Mục nữ biết không ngăn được, nằm ngửa ra đất tuyết, đôi mắt lớn không còn chút sinh khí nào nữa.

Hai mươi cái đầu dê được chất bên cạnh mục nữ, còn được xếp thành hình kim tự tháp. Da dê cũng bị ném bên cạnh nàng, chất thành t��ng đống. Trong mắt nàng dần dần có ánh sáng, nhìn Vân Diệp không chớp. Thấy hai phụ binh xách rất nhiều túi tới, nàng liền lật đật bò dậy, mở ra xem. Trong túi đều là lúa mạch vàng ươm. Nàng ôm chặt lấy túi không chịu buông, m��t vẫn nhìn Vân Diệp, như một con dê con đáng thương.

Vân Diệp chỉ vào thịt dê đang nướng, lại chỉ vào túi trong lòng nàng, hai tay đưa ra rồi ngón tay hợp lại vào nhau, ý nói một con dê đổi lấy một bao lương thực. Đó là động tác thường dùng khi người Hán giao dịch với người Hồ.

Mục nữ cao hứng ôm cái túi nhảy cẫng lên, mò túi này, nhìn túi kia, mở hết ra xem, còn dùng tay nắm mấy hạt lúa mạch cho vào miệng, hình tượng tệ đến mức không thể tệ hơn được nữa. Đột nhiên dường như nghĩ ra điều gì, mồ hôi túa ra, không bao lâu đầu nàng đầy hơi nước, đứng im tại chỗ, không biết là nàng quên mất chuyện quan trọng gì?

Mục nữ bực bội đá cái kim tự tháp đầu dê một cái, nhìn đầu dê lăn lông lốc khắp nơi lại thấy vui mừng. Nàng xách một cái đầu dê tới trước mặt Vân Diệp, mùi dê trên người nàng khiến Vân Diệp suýt nghẹt thở.

Một cái đầu dê đặt ngay ngắn dưới chân Vân Diệp. Mục nữ lại chỉ vào túi đựng lương thực.

Nghĩ mãi mới ra, chết tiệt, té ra mục nữ không biết đếm! Hai mươi mốt cái túi mà nàng không thể đếm xuể, muốn lấy một đầu dê đổi một túi lương thực, giao dịch phải rõ ràng. Điều này khiến Vân Diệp nhớ tới một đoạn tương thanh nổi tiếng đời sau, về tên ngốc bán trứng vịt rao: "Năm đồng hai quả, mười đồng không bán." Hiệu quả không khác gì mục nữ trước mắt.

Không biết đếm còn ranh hơn trộm. Vân Diệp đành chịu thua trước đôi mắt to tội nghiệp đó, đành xách từng cái túi đặt trước từng cái đầu dê. Mục nữ đặt một cái đầu dê, Vân Diệp lại xách một cái túi tới...

Khi vụ giao dịch buồn chán nhất thế giới hoàn thành thì cơm tối cũng xong. Mục nữ ngửi thấy mùi cơm, chẳng chút do dự chảy nước miếng, nhìn chằm chằm vào cái bát lớn của phụ binh.

Khách đói rồi, chủ phải làm sao? Lão Trang xới một bát đầy đưa cho mục nữ. Nàng chẳng chút khách khí, cũng chẳng dùng đũa, lấy tay bới cơm vào miệng. Dù nóng rụt tay lại nhưng nàng vẫn không chịu ăn chậm, rất nhanh cả bát cơm lớn đã vào bụng. Nàng vẫn nhìn bát cơm của Vân Diệp. Vân Diệp còn chưa ăn nổi một phần ba, y thực sự không có dũng khí ăn cơm dưới ánh mắt như sói đói ấy, đành đưa bát cơm cho mục nữ...

Ăn no uống đủ rồi, thiếu nữ người Hồ sảng khoái đem lương thực nhờ Vân Diệp trông hộ, rồi bản thân gánh hai túi lương thực lên chiếc chĩa gỗ và đi vào bóng tối vô tận.

Cẩu Tử thật đáng thương, đau lòng đến mức ngay cả bát cơm trộn bột châu chấu yêu thích nhất cũng không nuốt nổi nữa. Với hắn, điều đáng sợ nhất không phải là bị nữ nhân dùng mông nện lên đầu, mà chính là bị nữ nhân người Hồ dùng mông nện lên đầu. Hắn mất hết tinh thần, hùng tâm tráng chí khi xuất phát đã bị hủy hoại hoàn toàn dưới mông mục nữ.

Lão Trang bám theo mục nữ quay về. Đó chỉ là một cái lều cực nhỏ, một nửa chôn ở dưới đất. Hắn cẩn thận quan sát xung quanh, đúng là chỉ có mỗi nhà của mục nữ, gồm bốn người: hai người già, hai đứa bé. Bọn họ không có ngựa, cũng không có dê bò nào khác. Hắn ở bên ngoài chỉ nghe thấy mục nữ líu lo, có vẻ rất hưng phấn.

Không cần Lão Trang nói nữa, bên kia có bốn người Hồ đi tới, quần áo đều rách rưới, chân buộc một miếng da trâu coi như là giày. ��ó là một nhà mục dân cực nghèo, họ ngay cả thứ cơ bản nhất là ngựa cũng không có, chẳng trách mục nữ vì hai mươi mốt con dê mà chiến đấu với hộ vệ Vân gia vũ trang tận răng. Không có số dê đó, cả nhà họ sẽ không sống nổi quá ba ngày.

Lão mục dân tựa hồ không biết nói, chỉ ôm ngực cúi chào Vân Diệp. Đứa bé trai đi sau cũng gầy trơ xương, nhìn đống lương thực chất đống ở đó, mắt sáng cả lên. Cả nhà cùng kéo chiếc ván trượt làm từ cành cây, hơi giống xe trượt tuyết, đặt lương thực lên đó rồi vất vả kéo về.

Nhìn cả nhà họ vất vả kéo xe rời đi, Vân Diệp ngồi xuống. Nếu như y là một quân nhân thực sự, khi gặp phải thiếu nữ người Hồ kia hẳn sẽ quyết đoán ra tay giết chết, tin rằng không một ai phản đối cả. Bọn họ xưa nay không có thiện cảm với người Hồ. Nếu nói toàn bộ Đại Đường có ai không chút ân oán với người Hồ thì có lẽ chỉ có thể là Vân Diệp mà thôi. Ở đời sau y có rất nhiều bạn bè là mục dân, bọn họ hào sảng, chân thành, trọng tình nghĩa. Sau một chén rượu sữa kính thiên địa thì Vân Diệp thường là người uống đầu tiên, nên y không xuống tay được. Lão Trang đã kiến nghị nhiều lần nhưng Vân Diệp vẫn cố chấp không nghe. Đúng hay sai, chỉ có trời mới biết.

Hôm nay là ngày thứ sáu vào thảo nguyên. Nói cách khác, theo kế hoạch thì đại quân của Sài Thiệu hẳn đã công phá Tương Thành rồi. Tương Thành bị phá, đại cục coi như đã được định đoạt. Hiệt Lợi chỉ có thể chạy về Âm Sơn, nơi đại quân của Lý Tích đang chờ đợi hắn.

Đứng trên sườn núi nhìn về phía Tương Thành xa xôi, Vân Diệp rất lo lắng cho sự an nguy của Trình Xử Mặc. Thế nhưng bất kể thế nào Lão Trang cũng không cho đội ngũ tiến lên nửa bước. Đội xe ẩn trong khe núi, thám mã đã phái đi ba lượt nhưng không ai trở về, khiến Vân Diệp nóng lòng hỏi Lão Trang:

“Liệu có xảy ra chuyện không, sao đến giờ vẫn chưa có ai về?”

“Hầu gia chớ gấp, bọn họ mới đi được hai canh giờ, còn sớm lắm. Người cứ vào lều ngủ một giấc dưỡng thần, đêm qua người đã không ngủ rồi.”

“Ta ngủ sao nổi? Trình Xử Mặc sinh tử chưa rõ, lòng ta như lửa đốt. Chẳng may có bề gì thì ta ăn nói thế nào với Trình gia?”

Hai người đang trò chuyện, đột nhiên Lão Trang đẩy Vân Diệp xuống dưới, bản thân úp sấp xuống mặt đất. Vân Diệp đang hoang mang thì thấy đất dưới chân rung chuyển, tiếng động như sấm rền từ chân trời truyền tới.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Vân Diệp lớn tiếng hỏi Lão Trang.

“Hầu gia nấp kỹ, có rất nhiều kỵ binh đang tới, nhân số ít nhất hơn vạn. Đây không phải quân đội của đại soái, đại soái không có nhiều kỵ binh như thế.”

Nghe lời Lão Trang nói xong, đầu óc Vân Diệp choáng váng. Chẳng lẽ đám Trình Xử Mặc đã gặp mai phục rồi ư?

Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free