(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 168:
Sài Thiệu tìm Lão Hà hỏi tỉ mỉ chuyện nhà cửa, cho rằng Lão Hà kiếm lời quá nhiều, binh sĩ của mình thì chịu thiệt. Ông ta nói toàn là nhà cũ, ở vài năm đã phải xây lại rồi. Nếu Lão Hà không có phương án giải quyết, ông ta sẽ biến toàn bộ phần thưởng của binh sĩ thành đao thương chất lượng cao.
Lão Hà khóc lóc đi tìm Vân Diệp nghĩ cách. Hắn cần đao thương làm gì chứ, đâu có định tạo phản. Nhưng khế ước đã ký rồi, làm theo cách của Sài Thiệu thì hắn chẳng kiếm nổi một xu, nói không chừng còn lỗ vốn. Thời gian qua hắn làm ăn thuận buồm xuôi gió, làm sao chịu nổi cái tin dữ thua lỗ kinh động đó. Suy nghĩ đầu tiên của hắn là tìm Vân Diệp nghĩ cách. Nhìn Lão Hà khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, Vân Diệp chỉ biết thở dài, lấy trong lòng ra một tờ giấy đưa cho hắn.
Mặt Lão Hà thay đổi còn nhanh hơn Xuyên kịch. Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là nghiêm nghị, tiếp đến là thư thái, cuối cùng mừng rỡ. Đến nỗi cái miệng há ra chiếm một phần ba khuôn mặt, dường như vừa rồi cái cảnh khóc như cha chết không phải của hắn mà là của ai khác vậy.
Sài Thiệu rất hài lòng với phương án mới của Lão Hà. Ông ta liền tăng gấp đôi phần thưởng. Từ trong bản vẽ có thể nhìn ra Lão Hà sẽ phá toàn bộ nhà cũ, xây nhà mới, đều hai tầng, chỉ là những căn nhà nối liền nhau. Như thế sẽ tiết kiệm được rất nhiều vật liệu, mà nhà cửa vẫn kiên cố, đẹp đẽ.
Thực ra đây chính là nhà ống mà đời sau đã đào thải từ lâu, nó nổi tiếng với cách xây dựng tối ưu diện tích, ở được nhiều người nhất. Lão Hà phải xây lại nhà, nhưng lại tiết kiệm thêm được nhiều đất đai. Sài Thiệu không hiểu đạo lý đó, chỉ thấy binh sĩ của mình được ở trong nhà mới, rộng rãi hơn nhiều.
Con người khi tinh thần tốt thì làm việc gì cũng vui vẻ. Sài Thiệu nói với các binh sĩ chuyện nhà ở, được tất cả vỗ tay reo mừng. Với họ mà nói, có nhà ở Trường An là một kỳ tích. Cứ nghĩ mà xem, lúc rảnh rỗi ghé Trường An một chuyến, không cần phải như những hương thân khác, nghe tiếng trống dẹp đường là phải liều mạng chạy khỏi thành, chạy chậm là ăn roi. Giờ thì khác rồi, chỉ cần tới phường Đôn Hóa là có thể an tâm nằm trong nhà mình.
Kiếm công tích, cuối cùng chẳng phải cũng vì được thưởng sao? Là tiểu binh, muốn dựa vào quân công mà ngoi lên thì quá khó. Lần này đánh thắng, đại soái ban thưởng hậu hĩnh chưa từng có. Là phủ binh, họ đều là con cháu của những hộ nông dân khá giả gần Trường An, chỉ cần phục dịch để giảm bớt thuế má cho gia đình là đã hoàn thành nhiệm vụ. Những chuyện khác không liên quan tới họ. Có nhà ở thành Trường An là một sức hấp d���n chí mạng đối với họ.
Tiếng vó ngựa trở về dường như nhẹ nhàng hơn nhiều. Quân sĩ đều mong đợi sớm về quân doanh phát thưởng, như thế mình sẽ có nhà ở Trường An, nghe nói còn là nhà hai tầng cơ đấy.
Hơn một vạn chiến mã tiến về Sóc Phương như dòng nước lũ, khiến rất nhiều bộ tộc nhỏ chú ý đến. Bọn họ chui ra từ những nơi không ai ngờ tới, nhảy lên một con chiến mã rồi phóng đi mất. Mặc dù có rất nhiều người mất mạng dưới cung tên, nhưng cũng có rất nhiều người thành công.
Sĩ tốt quân Đường tức giận vô cùng. Với họ mà nói, đó chính là một phần của ngôi nhà ở Trường An. Trong hai ngày, bị bọn Hồ tử cướp đi hơn một trăm con ngựa, điều này không thể nào chấp nhận được. Con mẹ các ngươi, hôm nay cướp cửa sổ nhà ta, ngày mai cướp đại môn nhà ta, cứ thế mà cướp thì lão tử còn lại cái gì?
Bọn Hồ tử bị bắt, ban đầu chỉ chặt đầu, tiếp đến là chém ngang hông, về sau nữa là ngũ mã phanh thây. Thi thể bị chiến mã kéo lê trên đất tuyết. Dọc đường, Vân Diệp nhìn thấy không dưới bộ phận cơ thể của hơn mười người. Phủ binh mở đường tùy tiện đá văng một cái đầu hoặc một cái đùi sang đường, trong mắt họ tràn ngập sự căm ghét.
Trình Đông không còn sốt nữa, người cũng đã tỉnh táo lại. Xem ra thuốc kháng sinh có hiệu quả cực tốt đối với người xưa, cơ thể họ không bị nhờn thuốc. Chỉ cần một liều lượng rất nhỏ cũng đã có tác dụng. Một viên thuốc kháng sinh, đối với người xưa mà nói, có thể cứu được cả một mạng người. Ví dụ như Trình Đông, hắn chỉ uống một viên mà thôi, hiệu quả thật kinh người.
Thuốc men không còn nhiều nữa. Vân Diệp chọn những loại thuốc sắp hết hạn cho hắn dùng, còn những loại thuốc có hạn sử dụng hơn một năm thì phải cất kỹ.
Lại một cái đầu người rơi xuống đường. Một phụ binh trẻ tuổi nhảy khỏi xe, hai chân kẹp lấy, gắp cái đầu người lên, còn chưa kịp rơi xuống đất đã tung chân đá vào cái đầu. Hắn quên mất đây là mùa đông, cái đầu người đóng băng trên đường hơn một canh giờ thì khác gì một tảng đá. Vân Diệp nhíu mày đợi tên phụ binh rú lên, quả nhiên tiếng kêu truyền tới, cực kỳ thê thảm, làm cả đám cười hô hố. Nhắm mắt lại, Vân Diệp không muốn tưởng tượng nổi trong cuộc sống trước kia của mình, liên tục có đầu người xuất hiện trên đường thì sẽ thế nào.
Một tảng đá bên đường đè lên thứ gì đó. Phụ binh tò mò tới xem. Cẩu Tử, vốn trầm mặc mấy ngày qua, tức thì cúi gục xuống nôn thốc nôn tháo. Vân Diệp quay đầu đi, y không nhìn, sợ không ngủ nổi.
"Cái này gọi là ngưu ô quy, đóng bốn chân tay của người lên cột gỗ, đè một tảng đá lên. Ban đầu hắn còn có thể thở, nhưng sau một thời gian, khí trong bụng ngày một ít đi, tảng đá đè hết khí ra ngoài, mà người vẫn cần thở, mỗi lần thở đều phải dốc toàn lực. Đây không phải là bị đá đè chết, mà là chết mệt, lục phủ ngũ tạng đều sẽ nôn hết ra khỏi miệng. Hầu gia, ngài không quen ở trong quân đội, lần trước ở Lũng Hữu, công gia sợ ngài không quen nên những chuyện này ngài không biết."
Trình Đông thấy Vân Diệp sắc mặt khó coi liền lên tiếng giải thích cho y. Ai ngờ, vừa giải thích xong, sắc mặt Vân Diệp lại càng tệ hơn.
Quân đội là cơ quan bạo lực, không phải là nơi dành cho những kẻ nhân từ mềm lòng. Vân Diệp rất rõ nhược điểm của bản thân, cho nên y tận lực tránh chiến trường, vì không muốn nhìn cảnh đầu người lăn lóc, bất kể là đầu người Hán hay Hồ. Trong lịch sử, phá thành còn đáng sợ hơn đồ thành. Đồ thành còn có hạn chế về thời gian, còn phá thành thì không có bất kỳ hạn chế nào về thời gian chém giết. Chỉ cần nghĩ đến Tương Thành bị phá thành mà xem, trong vòng hai ngày, nơi đó đã biến thành một tòa thành trống.
Điều này giống như một thói đời giết người vậy. Hiệt Lợi giết người Hán ở Quan Trung, Sài Thiệu giết người Hồ ở thảo nguyên, chẳng có đạo lý gì cả. Giết người như cắt cỏ, ngươi giết của ta, ta giết của ngươi. Chém giết chưa bao giờ dừng lại. Một nghìn năm sau vẫn cứ tiếp tục, chẳng qua việc giết người trở nên hiệu suất hơn mà thôi. Đợi đến khi bom nguyên tử xuất hiện thì cuối cùng cũng ngừng lại, không ai dám giết ai nữa, bởi vì lúc đó giết người khác là đồng nghĩa với tự sát.
Lịch sử giống như một đứa trẻ tham lam, nhân lúc thiếu quản giáo, mặc sức làm càn làm bậy. Hiệt Lợi sắp phải trả giá đắt vì hành vi của mình. Triều Đường phải đợi mấy trăm năm sau mới phải trả một cái giá còn đáng sợ hơn.
Lần đầu tiên thuyết số mệnh xuất hiện trong đầu Vân Diệp. Hiện giờ tất cả sao mà giống như một vòng tròn cực lớn, từ điểm bắt đầu lại quay về điểm khởi đầu, lặp đi lặp lại. Vân Diệp chỉ là một con kiến bên ngoài vòng tròn, một con kiến có thể nhìn rõ toàn bộ những con kiến trong vòng tròn. Y biết con đường thẳng trong cái vòng tròn đó, nhưng không biết phải làm thế nào để thay đổi được. Sự chênh lệch lực lượng khiến y tuyệt vọng. Còn may y chưa bị vòng tròn đó đồng hóa. Thời khắc cuối cùng bước vào vòng tròn, y đã dừng bước.
Vân Diệp mở mắt ra, trơ lì nhìn cái xác treo bên đường, cứ như đó không phải là thi thể, mà là một cái chuông gió vậy. Y phải rèn luyện cho trái tim mình trở nên chai sạn, cứng rắn. Thế nhưng nỗ lực ấy của Vân Diệp đã tan vỡ khi nhìn thấy mục dương nữ kia.
Mục dương nữ dẫn đệ đệ của mình đứng bên đường, cổ vươn dài ra để nhìn. Nhìn thấy Vân Diệp tới, không ngờ lại xấu hổ, liền đem một chuỗi đồ nhét cho Vân Diệp rồi xoay người chạy mất, làm Vân Diệp chẳng hiểu ra sao cả. Đệ đệ nàng hô lớn một tiếng "tái ngoại" với Vân Diệp rồi cũng chạy mất. Có điều mục dương nữ chạy được một đoạn thì lại quay lại, lục lọi trên người Vân Diệp hồi lâu, cuối cùng thấy ngọc bội của y, nắm vào tay hài lòng gật đầu rồi chạy đi mất...
Toàn bộ quân Đường trố mắt ra nhìn nữ cường đạo đáng sợ nhất trong lịch sử. Ngay cả đám thương binh đang rên hừ hừ cũng thò đầu ra nhìn. Đến khi mục dương nữ chạy khuất sau núi, cả đám mới cười phá lên. Đám thương binh cười chảy cả nước mắt, một nửa vì buồn cười, một nửa vì đau đớn.
Vân Diệp nhìn đồ trong tay, là chuỗi xương dê, khớp xương được mài nhẵn thín, có cảm giác tang thương.
"Hầu gia, nữ tử đó thích ngài, tặng cát lạp hãn cho ngài rồi đấy. Ý là nàng rất hy vọng ngài tới nhà nàng cầu thân, nàng sẽ đợi ngài mãi mãi. Hầu gia, ngài không định lấy một mục dương nữ làm vợ chứ? Đệ đệ nàng còn nói, nếu ngài không tới, nó sẽ giết ngài."
Trình Đông giải thích xong lập tức cười rũ rượi. Bụng hắn bị thương, trận cười này làm hắn đau đớn vô cùng.
Lỗ to rồi! Ngọc bội trên người là do nãi nãi cẩn thận chọn lựa, dặn dò ngàn lượt rồi mới đeo cho Vân Diệp. Giá trị chắc chắn không nhỏ, đặc biệt trên đó còn có dấu hiệu của Vân gia, giá không dưới trăm quan. Nhớ tới ngọc bội, rồi lại nhìn nắm xương trong tay, Vân Diệp cất vào lòng rồi lẩm bẩm:
"Lỗ rồi, lỗ lớn rồi."
Thời tiết trên thảo nguyên biến hóa vô thường. Vừa rồi còn chỉ là tuyết nhỏ lất phất, chớp mắt cái đã thành tuyết đổ như lông ngỗng. Tầm nhìn chưa tới mười mét, Vân Diệp không còn thấy đường đâu nữa. Đây đâu phải là thảo nguyên mà là vùng cực bắc. Từ bản đồ, họ tìm thấy phương hướng Sóc Phương, chỉ có thể chậm rãi tiến về phía trước, không thể dừng lại. Nếu không, trong trận tuyết lớn thế này, nó sẽ dập tắt mọi sự sống. Cứ thế chầm chậm tiến về phía trước, đi cực kỳ cẩn thận.
Phía trước đột nhiên truyền tới tiếng hát, là giọng hát thiếu nữ. Vân Diệp hạ lệnh đi theo tiếng hát đó, toàn quân cảnh giác, đao rời vỏ, cung lên dây. Nếu đó là bẫy của kẻ địch thì cũng đã có sự chuẩn bị sẵn. Tất cả phải đợi tuyết ngừng mới rõ.
Tiếng hát khi ẩn khi hiện, nhưng không lúc nào ngớt. Mọi người đi theo tiếng hát, hai canh giờ sau, tuyết ngừng rơi, nhưng vẫn không nhìn thấy người hát.
Từ xa có thể nhìn thấy một tòa thành đứng sừng sững, còn có kỵ binh đang chạy ra. Tuyết ngăn cản vó ngựa, bọn họ bỏ ngựa chạy bộ tới. Đó là Trình Xử Mặc.
Vân Diệp không nhìn thấy người hát, chỉ nghe thấy một tiếng gọi thê lương từ xa vọng lại.
"Nàng nói, sẽ không gặp lại ngài nữa."
Trình Đông phiên dịch:
Chuyện trên đời này vốn rất đỗi đơn giản, chỉ là chúng ta tự làm nó trở nên phức tạp hóa mà thôi. Khi một người yêu một người thì không có bất kỳ thứ gì gọi là khoảng cách ở giữa. Giống như mục dương nữ yêu Vân Diệp vậy. Trong đầu óc đơn giản của nàng không có khái niệm về thân phận, chủng tộc hay tướng mạo gì cả. Nàng thích ở cùng Vân Diệp và thích ngửi mùi trên người y, cảm thấy rất thoải mái. Cho nên nàng đã đặc biệt rửa mặt, còn gội đầu nữa. A mụ nói nam tử Hán gia thích nữ tử sạch sẽ.
Nàng không thích rửa mặt, cũng không thích gội đầu, vì lạnh lắm. Gió thổi qua một cái là da sẽ nứt ra, đau vô cùng. Nhưng nàng cực kỳ thích ở cùng với nam tử Hán gia có mùi dễ ngửi ấy. Cắn răng dùng nước tuyết tan gội đầu. A mụ búi tóc cho nàng. Nàng còn dùng hoa hái từ núi xa vào mùa hè nghiền thành bột, xoa lên mặt một ít, lại quệt một ít lên môi. Nhìn vào nước trong nồi, nữ tử phản chiếu trong nước thật xinh đẹp. A mụ cũng nói xinh đẹp, là nữ tử xinh đẹp nhất mà A mụ từng thấy.
Nàng đầy tự tin đợi bên đường. Sắp có tuyết lớn rồi, bọn họ nhất định sẽ trở về, nếu không sẽ chết mất, nàng hơi lo lắng.
Lại nhìn thấy y rồi! Y ngồi trên một cái xe không có bánh, dịu dàng nhìn nàng cười. Thật là ngốc, nhìn thấy cô nương xinh đẹp mà không biết bắt chuyện, cứ ngồi đó mà cười mãi. Nam tử Hán gia đều ngốc như vậy sao?
Còn may mình không ngốc. Cát lạp hãn do nàng tích góp từ nhỏ. Mỗi khi ăn một con dê, nàng đều giữ lại một cái cát lạp hãn. Giờ có thể đeo lên cổ rồi. Tặng cát lạp hãn cho y, y sẽ biết có cô nương xinh ��ẹp thích y.
Vì sao không giống như A mụ nói? Vì sao y không đuổi theo, không đè nàng xuống mặt đất? Y không thấy mình xinh đẹp sao?
Đồ mù, không nhìn ra cái đẹp! Cho y thêm một cơ hội nữa, lần này nàng sẽ chạy chậm thôi. Y không cường tráng, có khi không đuổi kịp nàng ấy chứ...
Mục dương nữ khóc thương tâm. Nàng dắt một con ngựa quay về, nàng rất đỗi tủi thân. Một người Hán cao lớn đưa ngựa cho nàng, nói là của "người yêu" nàng tặng. Trên lưng ngựa có rất nhiều thứ, nói là lễ đáp tạ của người yêu nàng. Thì ra y có thê tử rồi. Thê tử của y có đẹp bằng nàng không? Mục dương nữ lấy từ trong lòng ra một cục đá màu trắng cực đẹp, áp nó lên mặt, rồi quay đầu lại nhìn thảo nguyên trắng phau phau.
Chuyến xuất hành này Vân Diệp cố gắng không nghĩ tới chiến trường thảm liệt, thậm chí né tránh chiến trường. Không một người bình thường nào thích cảnh máu me đầm đìa, thây chất ngổn ngang, trừ khi có tâm lý biến dạng cực điểm mới có thể như thế.
Có thể không nhìn thì tốt nhất đừng nhìn. Tâm hồn yếu ớt của mình tốt nhất cả đời cũng đừng thấy cảnh đó.
Quay về Sóc Phương, Tôn Tư Mạc suốt ngày mặt nặng mày nhẹ với Vân Diệp, không nói chuyện, cũng không thèm để ý đến y. Sau khi Vân Diệp thề sau này sẽ không tới những nơi nguy hiểm nữa, tình hình mới có chút chuyển biến tốt đẹp.
Sài Thiệu nhận được lời chỉ trích nghiêm khắc của Lý Tịnh, ra lệnh cho ông ta phải tử thủ Sóc Phương. Đây là một mệnh lệnh vô nghĩa, bởi xung quanh Sóc Phương không còn kẻ địch nào nữa, kẻ địch gần nhất vừa mới bị Sài Thiệu giết sạch rồi. Thổ Cốc Hồn? Thiết Lặc? Nực cười! Đại Đường không đi tìm họ gây phiền phức đã là phải cười trộm rồi, còn dám "đập ruồi trên mép hổ" ư?
Chỉ là trách mắng, Lý Tịnh không có quyền xử lý Sài Thiệu. Bất kể về tư lịch hay quan chức, Lý Tịnh đều không có tư cách. Sài Thiệu dường như đã nghĩ thông rồi, không yêu cầu xuất binh nữa, chỉ ban thưởng lớn cho binh sĩ theo mình xuất chinh.
Tài vật đổ hết vào túi Lão Hà. Cái mặt tròn của lão béo chỉ thấy cái miệng cười toe toét, cao hứng đến mức làm người ta phát ghét.
Ngưu Tiến Đạt phải xuất chinh rồi, mang theo hai vạn tướng sĩ của mình tới Âm Sơn. Đó là chiến trường Lý Tịnh sắp đặt, cũng là nơi kết thúc cuối cùng của Hiệt Lợi. Lão Ngưu không đợi Vân Diệp về đã lên đường. Ông ta mang theo tất cả xe trượt tuyết cùng hai vạn phủ binh Đại Đường tới chiến trường mới.
Có lẽ hành vi của Vân Diệp đã chọc giận Lý Tịnh. Y và Trình Xử Mặc phải tới Tí Khẩu báo cáo với ông ấy, còn giữ Tôn Tư Mạc ở lại Sóc Phương.
Nhìn bên ngoài tuyết bay tán loạn, lòng Vân Diệp u ám như bầu trời. Y biết lịch sử, biết rằng sau chiến dịch thảo nguyên, đó sẽ là chiến dịch cuối cùng của Sài Thiệu. Ông ta sẽ chuyển sang làm văn chức, không còn cơ hội lãnh binh nữa. Vân Diệp là một nhân tố bất ổn định, cần phải điều chuyển đi nơi khác.
Toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free. Mọi hành vi sao chép trái phép đều không được cho phép.